Chợ truyền thống Việt Nam qua ống kính người phương Tây /// Shutterstock
Chợ truyền thống Việt Nam qua ống kính người phương TâyShutterstock
Trong mắt của đa số người nước ngoài, VN là quốc gia dễ sống và có sức hút mãnh liệt, tuy nhiên, ấn tượng đầu tiên là những cú sốc văn hóa khiến họ cười... không nổi.
R. Battajon người Pháp kể, đó là lần đầu tiên đến làm việc tại TPHCM. Khi máy bay vừa hạ cánh anh đã tất bật ra khu vực băng chuyền để nhận hành lý với bao nhiêu háo hức khi đặt chân đến vùng đất phương đông bí ẩn và đầy bản sắc.
Trong khu vực này có một người phụ nữ dáng vẻ tần tảo với 2 đứa trẻ, một đứa ẵm trên vai và đứa kia dắt ở tay đang mếu máo, đang dõi mắt tìm hành lý: "Như phản xạ tôi tạm quên đống hành lý cồng kềnh của mình và lao đến đỡ giúp hành lý cho chị. Tuy nhiên, chẳng những không cảm ơn mà chị ấy còn tỏ vẻ hoài nghi, miễn cưỡng đi theo tôi như không còn sự lựa chọn.
Tôi tặc lưỡi: "Có hề chi, đàn ông Pháp sinh ra để chăm sóc phụ nữ mà" rồi quay trở lại với mấy chiếc va li nằm chỏng chơ ở phía cuối băng chuyền. Chừng một lúc sau tôi nghe có tiếng ồn áo ở cửa ra an ninh, người phụ nữ ấy cùng mấy đứa trẻ đang chỉ trỏ về  phía tôi. Vài nhân viên an ninh tiến lại yêu cầu tôi xuất trình hộ chiếu, vì có vài vụ mất cắp có liên quan đến tôi, tuy không hiểu tiếng Việt nhưng tôi lờ mờ nhận ra rằng tôi bị hiểu lầm lấy đồ đạc hoặc lạm dụng người phụ nữ nọ... Bạn biết không, đêm đó với tôi quả là ác mộng, tôi đã mắc kẹt tại sân bay khi vừa đói vừa mệt với một đống giấy tờ phải giải trình về việc mình vô tội. TP.HCM quả không dễ sống như tôi nghĩ".
Nara S. người mẫu đến từ Nga cũng chia sẻ câu chuyện hết mực hài hước. Vì thu nhập của người mẫu không cao nên cô dọn đến sống cùng phòng với một người bạn ở quận 7, những tuần đầu không có việc làm cô muốn nghe nhạc để giết thời gian.
Không rành địa bàn lại không biết tiếng Việt, không có ai giúp đỡ, cô luôn cẩn thận tra từ điển trước khi rời khỏi nhà và không quên vẻ hình dáng thứ cần mua lên giấy. Lần đó cô cần mua miếng nút tai. Khi ra tiệm thuốc tây, cô cẩn thận trình tờ giấy cùng mô tả bằng tay chân phụ họa. Người bán tỏ vẻ hiểu ý, gật gật rồi đi vào trong, lát sau trở lại với hai hộp bao cao su trên tay!
Mustafa El Dghayem, người Đan Mạch, giáo viên dạy tiếng Anh lâu năm ở TPHCM kể: "Tôi đã trải qua hơn một trăm lần đến các nước châu Á nên không quá bất ngờ tuy nhiên đã thực sự sợ hãi và lo lắng khi lưu thông tại TPHCM, quá nhiều người không tuân thủ luật giao thông và đã chứng kiến một vài vụ tai nạn, vì vậy sau nhiều năm sống tại đây tôi vẫn không dám điều khiển bất cứ phương tiện gì.
Một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi là lần đầu đi chợ tại tỉnh Đồng Nai. Tôi cần mua đu đủ. Và đã viết lên giấy bằng tiếng Việt “du du” rồi đưa cho người phụ nữ lớn tuổi đang bán trái cây. Bà ấy nói vâng rồi đưa tôi 3 trái. Khi về nhà, người hàng xóm nói rằng đây là trái su su, chứ không phải đu đủ, rồi ai nấy đều phá lên cười: "Ông yêu cầu du du và ông được nhận su su..." Lúc này, tôi mới nhận ra bà ấy bán những thứ bà ấy có sẵn chứ không phải thứ tôi cần.
Quay trở lại chuyện giao thông, vì quá sợ hãi nên tôi thường bắt xe bus. Tôi luôn luôn viết địa chỉ lên giấy và đưa cho tài xế để họ thả tôi đúng địa điểm nhưng họ luôn thả tôi tại một nơi xa lạ, tôi phải tự mình hỏi đường về nhà.
Mặt khác, Việt Nam là một quốc gia khá an toàn tại thời điểm này khi mà các nước châu âu đang chìm trong sợ hãi những cuộc tấn công, người VN thân thiện không làm phiền trên đường phố như những nước châu á khác.
Cơ hội việc làm trong ngành giáo dục rất nhiều, nếu có nhu cầu và bằng cấp, tôi đề nghị chân thành các giáo viên nên đến đây, học sinh rất quý trọng giáo viên bản xứ và môi trường các trung tâm Anh ngữ rất tốt, ngoại trừ một điều là tôi luôn cảm thấy cô đơn. Tôi cũng khuyến cáo người nước ngoài luôn mang theo giấy và bút hoặc người phiên dịch, trong trường hợp họ đi đâu đó ra khỏi trung tâm, đặc biệt là các vùng tỉnh lỵ, nếu không họ sẽ gặp ác mộng với vấn đề giao tiếp. 

Du Miên

Bạn đọc phản hồi (15 nhận xét)

Tuyết

Ngoài thời tiết, văn hóa và ngôn ngữ là hai rào cản lớn nhất đối với mỗi du khách khi đặt chân đến một miền đất lạ. Phải thấu hiểu được các điều này thì mới thấy thoải mái được ở nước sở tại, dù ở nơi đâu. Rất may là ở Việt Nam chưa có tình trạng phân biệt chủng tộc như ở khá nhiều nước khác trên thế giới.

Nn

Nhiều người thấy người tây là tính phí này nọ đắt hơn người việt

Tuấn

Người Việt, bản chất đối xử và coi trọng người tây hơn ta. Con cháu tôi sanh ở nước ngoài về VN chơi, tôi nhắc cứ nói tiếng tây, vì đa số người Việt thời nay nói được chút it tiếng Anh..

Nguyễn Quang Thuần

Qua bài này, nhiều khi tôi tự hỏi vì sao trong thời kỳ Pháp thuộc, hoc sinh học xong bậc tiểu học, có thể ra làm thầy thông ngôn, thầy thư ký, hoặc làm kế toán cho các hãng buôn lớn, đọc thông viết thạo tiếng Pháp. Nền giáo dục ta hiện nay, cải cách rất nhiều, phổ cập này, phổ cấp kia, hiện nay ta đang hướng đến phổ cập đại học. Song nhìn lại trình độ ngoại ngữ giao tiếp của dân ta nói chung và người có trình độ học vấn nói riêng thật đáng buồn. Đây cũng là một trong những bước trở ngại cho hòa nhập với thế giới.

minh

Địa chỉ ở VN nhất là TP.HCM thì người TP cũng bó tay, số nhà thì nhảy cóc lên xuống bất thường, tên đường một tuyến đường lại là mang nhiều tên, mỗi đoạn một tên... Vì thế mấy ông xe buýt khó mà xác định được, nếu người địa phương xác định địa điểm bằng quán ăn hay siêu thị thì dễ cho mấy anh xe buýt hơn.

Vũ Hải

Nhiều người Việt Nam hay bảo các nước phương tây là phân biệt chủng tôc .Nhưng thực ra phụ nữ Việt lại hay giành những người đàn ông của họ là một người cha của những đứa con là một người chồng của họ là những anh em cột chèo của họ làm cho gia đình họ ly tán, kéo nhau ra tòa và đả kích lẫn nhau

cùi bắp

Đọc không hiểu gì cả

Bùi Thu Lan

Đọc lại lần thứ 2 mà vẫn chả hiểu.

Bình luận