Mình là sinh viên sắp Y5. Ngày ngày tiếp xúc với bệnh nhân, với mùi thuốc, cồn và máu, tụi mình đã chai sạn hơn nhiều. Nhưng cảm xúc mới mẻ của những ngày đầu Lâm sàng có lẽ không bao giờ mình có thể quên được.
Hồi đầu năm 4, trở lại khoa Nội, nhìn một đám Y3 lơ ngơ ko biết phải làm gì, đứng tụ lại từng đám ở hành lang, điều dưỡng nạt chạy té khói, chợt nhớ mới ngày nào ngây dại đi bệnh viện với bao háo hức khám phá. Mới 1 năm mà mình đã khác nhiều, khó tính và già cỗi như bà cô tiền mãn kinh.
Mỗi lần đi khám, cả một đám vây quanh mong ngóng chờ xem, rồi mở to mắt cẩn thận nâng niu ghi nhớ từng lời bốc phét như sợ rơi mất, cảm thấy mình kiêu hãnh như hot girl thật.
Bốn kỳ đi bệnh viện, số người mình gặp còn nhiều hơn cả cuộc đời trước đó cộng lại. Chứng kiến nhiều cảnh người, cảnh đời, Huế càng nhỏ và buồn tênh.
Bà cụ 80 tuổi, cả đời vất vả chưa thoát khỏi nghèo khổ, ngứa lâu ngày tự dùng mảnh chai bẩn chích lễ, bệnh viện chẩn đoán viêm khớp ức đòn, biến chứng nhiễm trùng huyết, viêm khớp thái dương hàm, viêm màng não. Bà không nói được, không ăn được vì đau. Hình ảnh bà cố gắng há miệng cắn miếng bánh mì nguội ngắt, rồi ôm chặt đầu khóc không thành tiếng còn tiếp tục ám ảnh tụi mình về sau. Mỗi tối lên cơn bà chỉ biết lăn lộn, cho bao nhiêu para và thuốc an thần vẫn không đỡ. Ông cụ chân tay run rẩy, đứng một bên chẳng biết phải làm gì cho phải...
Rất lâu sau này mình mới nhận mới nhận ra, có những việc vĩnh viễn sẽ phải làm một mình. Ví dụ như là chiến đấu với nỗi đau.
Cô bé lớp bảy từ Quảng Nam ra nằm viện, viêm cầu thận lupus, phù toàn thân, khuôn mặt tròn vành vạnh, mắt híp lại, tóc rụng còn lưa thưa, hai má nổi ban đỏ. Vẫn mang trong mình khát khao kiến thức, ngày ngày ôn toán, ôn văn, lấy đề nâng cao ra làm khó tụi sinh viên to đầu. Đôi mắt trong veo của bé nay lại đầy những băn khoăn: em uống thuốc đều đặn ngày mấy chục viên mà mấy tháng rồi chưa hết phù, bệnh em khó chữa khỏi lắm hả, em có còn đi học được nữa không... Chẳng đứa nào dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó, đây không phải là những câu hỏi khó nhất, nhưng thực sự là quá khó để trả lời. Bỗng dưng mình suy nghĩ, phải chăng cuộc đời này là quá bất công, khi những con người lành lặn phải tự hủy hoại mình bằng những hơi men và thuốc phiện, những cung đường tốc độ cao để thỏa mãn cơn say, rồi vào viện đòi hỏi được chăm sóc. Và những người đang khao khát được sống lại vĩnh viễn giam tuổi xuân mình trong thuốc men và bệnh tật...
Cô gái 24 tuổi còn nằm trong lòng mẹ, chân tay dị dạng, co quắp, vào viện vì viêm phổi tái diễn. Ở vùng xa, không tiếp cận được với Y học hiện đại, năm 5 tuổi bị viêm não, mẹ vẫn miệt mài kiếm từng bát cơm để rồi phát hiện muộn, cứu được nhưng di chứng bại não, động kinh. Vẫn tiếp tục tồn tại với ý thức về cuộc đời dừng lại ở năm lên 5 cùng nỗi giày vò chưa nguôi của người làm cha mẹ...
Cặp vợ chồng chưa đầy 30, yêu nhau, chờ nhau cả chục năm mới cưới, anh sắp được thăng chức. Rồi chị nằm viện, bệnh viện chẩn đoán K màng bụng di căn, cho về. Ngày về, chị vui lắm, niềm vui ánh lên cả khóe mắt, bảo chị uống thuốc lành rồi sẽ sinh cho anh một gái một trai. Tụi mình cười ngậm ngùi, anh quay mặt đi, mắt hoe hoe đỏ. Sau này mình có đọc được một câu, đại ý rằng cuộc đời mỗi con người là một chuyến đi, có những chuyến đi gập ghềnh đầy nuối tiếc, đầy những dự định dang dở, nhưng cuộc đời đó ngắn hay dài ta không phải là người quyết định.
Những tối cuối tuần, cảm thấy nhàm chán và buồn bã, mình lại lên viện. Bệnh nhân xuất huyết não đang ổn định, nửa đêm đột ngột tái phát, hôn mê, cả bệnh viện nháo nhào cấp cứu, 2 đứa bạn mình bóp bóng, thở giùm từng nhịp thở cho bệnh nhân trong lúc chuyển Hồi sức. Mới thấy giữa sự sống và cái chết thật ra gần lắm. Là nếu muốn làm điều gì, cho ai đừng chờ đợi. Ai biết ngày mai sẽ có những chuyện gì?
Nhiều lần, mình thấy cực kỳ ghét mùi bệnh viện, mệt mỏi vì sinh viên đông, bệnh nhân khó tính, ghét những hôm trực trắng đêm làm bệnh án giao ban. Nhưng rồi, trời vẫn đẹp, cây vẫn xanh, nắng vẫn vàng ươm khắp nẻo về, tức là cuộc sống của chúng ta vẫn thế, vẫn bận bịu và vô tâm. Và tụi mình vẫn luôn biết ơn những người thầy đầu tiên - thầm lặng dạy mình từ những điều đau đớn nhất.
Mời bạn đọc viết bài tham dự cuộc thi “Khoảnh khắc nghề y” do Báo Thanh Niên phối hợp với công ty Media One Sài Gòn tổ chức với tổng giải thưởng lên tới 28 triệu đồng, cuộc thi do DHG Pharma tài trợ. Bài dự thi xin gửi về Báo Thanh Niên, số 268 - 270 Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, TP.HCM hoặc qua email: khoanhkhacnghey@thanhnien.vn
Cuộc thi là nơi để bạn đọc bày tỏ tình cảm, kỉ niệm tốt đẹp với đội ngũ y bác sĩ, những người tận tâm chăm sóc, bảo vệ sức khỏe con người. Đây cũng là dịp để cán bộ trong ngành bày tỏ tâm tư, tình cảm, những khoảnh khắc không thể nào quên trong nghề. Tương tác nhanh hơn với chương trình qua fanpage https://www.facebook.com/DacNhiemBlouseTrang
https://www.facebook.com/DacNhiemBlouseTrang

Nguyễn Thoại Thi

Bạn đọc phản hồi (1 nhận xét)

Bình luận