Nhưng rồi, cái gì đến vẫn cứ đến. Nạn nhân vẫn bị đánh giữa đường, bị lột trần truồng và làm nhục.

Nhưng điều này mới thật đáng buồn: vụ đánh ghen xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật, có rất nhiều người chứng kiến. Nhưng họ chỉ... xem, bình luận đôi câu, rồi... đi. Nhiều người xúm lại, nhưng chẳng một ai có một hành động can gián tích cực.

Khi vụ việc đã xảy ra, báo chí đã vào cuộc, thì cơ quan công an liên quan nói mình đã “làm hết trách nhiệm”. Có thể, cơ quan công an đã làm hết trách nhiệm, nhưng là khi vụ việc đau lòng đã xảy ra rồi.

Cũng như với vụ giết người dã man do “cuồng yêu” mà nạn nhân là một cô gái hiền lành, giỏi giang, nguyên học sinh chuyên văn Trường THPT chuyên Lê Khiết (Quảng Ngãi), thì nạn nhân cũng đã năm lần bảy lượt trình báo cơ quan công an. Lần cuối cùng, ngay sau khi trình báo ở trụ sở công an ra, cô gái đã bị chém chết.

Có cảm giác, sự vô cảm đang lên ngôi, trong khi xã hội lại đầy những “điểm nóng”, những hành động mang tính bạo lực uy hiếp đến tính mạng và cuộc sống bình yên của nhiều công dân.

Phải công nhận một điều, bây giờ mà hành xử ngoài đường theo cách các hiệp sĩ vị nghĩa “Giữa đường thấy sự bất bằng nào tha”, thì khả năng gặp nguy hiểm là rất cao. Nhưng không thể tránh nguy hiểm bằng sự vô cảm. Một khi đã muốn cứu giúp người khác khi họ gặp nạn, thì có rất nhiều cách thức, nhiều phương tiện trong thời đại đa phương tiện này, chứ không chỉ có một cách là can thiệp trực tiếp.

Nhưng nói đi thì phải nói lại, nếu lúc gặp cảnh đánh ghen lột đồ tàn nhẫn giữa đường kia, nếu có người gọi điện báo cho cơ quan công an hay cơ quan công quyền có trách nhiệm nào đó gần nhất, thì liệu những cơ quan này có “khẩn trương vào cuộc”, hay chỉ ngồi chờ khi mọi chuyện đã xong mới “làm hết trách nhiệm”để giải quyết hậu quả?

Bệnh vô cảm là một căn bệnh hay lây, và tuy không khó nhận ra “bệnh”, nhưng rất khó để “bắt bệnh”, và nhất là để có những biện pháp “chữa bệnh”. Mặt khác, nói lý thuyết về “bệnh” này thì rất dễ, nhưng làm sao để xã hội “giảm bệnh” một cách thực tế thì rất khó. Vì nó tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố, từ sự mất lòng tin trong xã hội, sự ích kỷ được đề cao, tính thực dụng đã trở thành một “phong cách sống” được nhiều người ưa chuộng, và cao nhất, dĩ nhiên là chủ nghĩa “mackeno” (mặc kệ nó) đã trở nên chuyện thường ngày ở huyện, tỉnh, thành phố.

Đối xử với “bệnh vô cảm” là chuyện của mọi người sống trong xã hội, nhưng trước hết, nó phải là “việc phải làm” của các cơ quan công quyền, nhất là những cơ quan bảo vệ và thực thi pháp luật. Vì hầu hết những vụ việc bạo lực diễn ra công khai lâu nay đều mang yếu tố cấu thành tội phạm hình sự. Một khi những cơ quan bảo vệ người dân, bảo vệ pháp luật cũng bị “dịch cúm vô cảm” lây lan, thì thật khó !

Thanh Thảo

Bạn đọc phản hồi (23 nhận xét)

ngocmai, Vũng Tàu

Những năm sau giải phóng tôi từng yêu mến các chú công an khu vực. Ngày nào các chú cũng đi kiểm tra vào nhà dân sống cùng dân, ăn cùng dân nắm tình hình giải quyết kịp thời. Những năm đó gia đình tôi xem các chú công an như người thân của mình. Còn bây giờ tôi ra chợ bị móc điện thoại về báo công an phường chú công an ngồi nghe tôi trình bày xong chỉ rút gọn một câu nói "ăn trộm lâu lâu viếng một lần biết đâu mà tìm". Còn công an phường nơi tôi ở bây giờ tối đến họ chỉ chú tâm kiểm tra các nhà nghỉ khách sạn mi ni để lấy phong bì. Có người dân còn nói thuê bảo kê bảo vệ nhà hàng khách sạn còn bị công an bắt chứ thuê công an bảo kê là không thằng nào bắt hết.

Thu Hường, Vĩnh Phúc

Tôi đồng tình với những suy nghĩ của tác giả Thanh Thảo, sự "vô cảm" của các cơ quan chức năng, có lẽ còn bao hàm cả sự an phận của họ, họ lo cho mình nhiều hơn là làm nhiệm vụ bảo vệ quyền của người khác, nhất là những nạn nhân. Những người có suy nghĩ như bạn Chính nên sống ở thời "cạo đầu bôi vôi" đi thì tốt hơn cho xã hội này vì trong xã hội này, họ phạm pháp thì rồi sẽ bị xử lí theo pháp luật, làm nhục người khác như vậy thì mình đâu có đẹp hơn, cũng giống như các cụ xưa có câu: "Người dại hở... người khôn xấu hổ" cơ mà. Vả lại, đánh người ta như vậy có làm cho gia đình mình hạnh phúc hơn được đâu mà còn ngược lại.

bao hoai bao- TPHCM

Chính quyền có như không, chuyện xảy ra rồi mới đến . Có chuyện gì báo với CQ họ nói chưa xảy ra chưa giải quyết được bó tay.

Đỗ Quang Đán

Vô cảm! Đó là chỉ biết đến mình, nghĩ cho mình không cần biết đến ai.Cứ tưởng giản đơn, nhưng lại là chuyện buồn trong mối quan hệ hiện nay giữa con người với con người. Một căn bệnh đang làm cho đạo đức xuống cấp. Ra đường, tháy sự bất bình, khó tìm ra những "Lục Văn Tiên" . Thấy xô xát đánh cãi nhau, người ta dừng lại xem thay vì can ngăn. Có người vượt qua với suy nghĩ: Kệ, chả phải đầu cũng phải tai. Thế mới có chuyện người phụ nữ bị đánh ghen mà chả ai can. Đến Chính quyền biết từ lâu, nhưng cũng không giải quyết đến đầu đến đũa, mà chỉ cái việc không cho người đàn ông trong chuyện này không làm tổ trưởng dân phố nữa vì không còn uy tín. Thế nên câu chuyện mới dắt dây, mới gây hệ lụy . Không kìm chế , chả ai ngăn , nên chuyện chưa xa anh chồng trẻ cũng chỉ vì mâu thuẫn trong nhà mà đổ xăng định thiêu cả nhà. Xã hội mở mắt sao quả lắm chuyện đau lòng. Người ta vin vào cuộc sống đủ nỗi lo, lo cho riêng mình , nhà mình không xuể , còn đâu mà nghĩ lo được cho ai? Vô cảm nó từ những cái hành vi nhỏ nhất chả mấy ai để ý quan tâm. Rác trong nhà cứ vứt xa khỏi nhà mình thế là xong, còn bẩn đâu chả cần hay biết .. Đó là sự ích kỷ ngay cả trong thành viên của gia đình. Bây giờ người ta ít quan tâm đến nhau nên tình cảm gia đình như cũng bị méo mó đi. Cô con dâu đẩy việc cho mẹ chồng đón con, cơm nước , lúc nào cũng a lo về mẹ giúp con đón cháu , cơm nước con bận quá ! Cứ ngọt lời mẹ mẹ, con con, nhưng thực ra cô con dâu đâu có bận mà cô du hý đi chơi. . Chuyện chăm sóc đấng sinh thành mà đàn con còn đẩy đùn cho nhau, cắt lượt nhau thì còn biết nói gì nữa. Vậy đó, cái bệnh vô cảm nó lấp ló từ trong nhà ra ngoài đường. Nhưng còn có sự vô cảm gây hệ lụy lớn hơn. Một chữ ký làm cho một người huởng lợi giàu lên , nhưng cả nghìn người khổ lụy nghèo đi. Nói đến kỷ cương, nhưng nhiều khi nói thì cứ nói, nhưng thực thi thì cũng chỉ là được chăng hay chớ. Đến cả chuyện người làm giám khảo mà có vị cao giọng bênh chằm chặp khi ồn ã điều tiếng này kia: Chuyện riêng ngoài đời của cô tôi không quan tâm. Ô hay nguời của công chúng mà tiếng nọ điều kia bảo không quan tâm là sao? Cứ vô cảm , cứ chỉ cho mình là nhất nên cái sự thờ ơ cũng thật lạ lùng. Và xã hội cứ thế trôi đi theo thời gian, và hình như cái bệnh vô cảm như càng nhiều lên thì lại là sự bất an từ trong gia đình ra ngoài xã hội rất đáng phải quan tâm!

BHHa

Vấn đề an ninh trật tự tại các địa phương như đâm chém, kéo băng nhóm gây rối dàn trận ... công an thường "bán cái" cho DP hoặc BVKP.

Đỗ thị Dung

Bênh vô cảm là hậu quả tất yếu của một xã hội bát nháo ! Thiếu ý thức kỷ luật tự giác cá nhân, thiếu ý thức trách nhiệm trong công việc, việc xảy ra hàng ngày dù là tệ nạn .. cũng phải có người trình báo thì các cơ quan mới vào cuộc , nhưng hậu quả việc làm người trình báo thì khó có thể lường được như thế nào - đồng nghĩa không được sự bảo vệ hữu hiệu của luật pháp ... có quá nhiều nguyên nhân hình thành bệnh vô cảm mà không thể nào kể hết ! Đây là một vấn đề lớn !

Bình luận