Tôi cho rằng nhà trường là để giáo dục học sinh nên người, thậm chí thầy cô còn có nhiệm vụ cảm hóa những học sinh hư, chứ không phải tự cho mình cái quyền không thích học trò thì "đuổi".
Ngày xưa tôi cũng học ở một trường phổ thông chuyên mà thầy hiệu trưởng vô cùng nghiêm khắc. Nếu học sinh không ngủ trưa, thầy bắt phạt đi quét sân trường cả buổi trưa đó. Nếu trống tập trung mà học sinh chạy ra muộn thì khi trống dừng, ai đang đi đến đâu phải dừng nguyên chỗ đó... Hoặc nói tục, chửi bậy hay không trung thực trong học tập, là những lỗi bị phạt rất nặng, nhưng tất cả những kỷ luật của thầy là vì học trò và thầy luôn lắng nghe tâm tư của học sinh.
Tôi còn nhớ như in một kỷ niệm năm ấy, tôi được chọn vào danh sách trường cho đi tham quan Thủ đô Hà Nội (từ nhà quê được đi tham quan Thủ đô là sướng lắm!). Sau, vì trường không đủ điều kiện về vật chất, lại chọn lại một lần nữa, thế là tôi và một số bạn khác phải ở nhà. Đang háo hức thì tôi thất vọng, nên đã gửi thư cho thầy bằng một bài thơ ngắn nói lên cảm xúc của mình. Ngay lập tức thầy đồng ý cho tôi được đi và còn biểu dương đọc bài thơ của tôi cho học sinh toàn trường nghe, và đó cũng là trả lời thắc mắc cho những người ở lại...
Nhớ lần gặp thầy đi với mấy người công nhân trong sân trường, học sinh lễ phép chào thầy, lúc sau cả nhóm bị triệu tập lên phòng giám hiệu. Thầy hỏi có biết lý do tại sao không? Cả nhóm ngơ ngác không hiểu gì. Thầy giải thích: do các em chỉ chào thầy mà không chào khách của thầy, lần sau phải chào khách của thầy trước rồi mới chào thầy. Ôi, bài giảng đạo đức “trực quan sinh động” nhất mà tôi vẫn nhớ đến bây giờ, để ứng xử trong cuộc sống, để răn dạy con cái.
Đó chỉ là một vài ví dụ trong ngàn điều mà thầy đã để lại ấn tượng sâu sắc cho thế hệ chúng tôi. Các thầy cô và học sinh trong trường ai cũng ngưỡng mộ và làm theo tấm gương giáo dục nghiêm khắc nhưng rất tình người của thầy. Nhờ thế mà học sinh của thầy ai cũng trưởng thành, nên người. Chúng tôi luôn kính trọng và yêu quý thầy như người cha thứ hai của mình. Bây giờ thầy đã đi xa, nhưng sau mấy chục năm rồi, mỗi lần gặp nhau, chúng tôi lại nhớ đến thầy, lại nhớ đến kỷ niệm những lần bị thầy phạt mà xúc động khôn nguôi.
Nhân chuyện một vị phụ huynh lên mạng “tố” một trường THPT ở Hà Nội, có lối giáo dục “hà khắc’’, cộng đồng mạng bùng lên tranh luận và có người ủng hộ, có người phản đối kỷ luật thép của trường này. Tôi cho rằng, dù kỷ luật gì thì kỷ luật nhưng khó có thể chấp nhận được cách mà vị đại diện trường này trả lời (qua thông tin trên báo chí), rằng: “Với vị phụ huynh đó, (người tố nhà trường-NV) nếu không đưa con ra thì tôi cũng cho đuổi ra trường khác”, và cách trả lời của giáo viên trường này với phụ huynh là: "Tôi cũng có quyền từ chối dạy học sinh nào mà tôi không thích?".
Thiết nghĩ môi trường giáo dục là để dạy dỗ học sinh thành người, kể cả là những học sinh hư, chứ không thể nếu không “hài lòng” với học sinh hay phụ huynh mà nhà trường lại áp dụng biện pháp đuổi học (và cho đó là thượng sách?) thì kiểu giáo dục như thế chỉ có thể gọi là bất lực, chứ không thể coi đó là “kỷ luật thép”.
Ai cho thầy cô cái quyền nếu không thích học trò thì... đuổi?

Thái Bình

*Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một phụ huynh ở Hà Nội.

Bạn đọc phản hồi (19 nhận xét)

Nguyen Hien

Bài viết hay quá, đọc mà xao xuyến, bồi hồi. Cám ơn tác giả bài viết

Tâm

Đúng là thầy không có quyền đuổi học sinh, nhưng thầy có quyền không dạy lớp có học sinh mà thầy không thích, thậm chí thầy còn có quyền nghĩ dạy luôn và làm nghề khác. Cần gì phải lưu luyến nơi trường học có phụ huynh thương chiều con, chỉ nghe lời nói một chiều từ phía con mình mà lên gặp BGH để đổ tội cho giáo viên. Người nào đã từng đi dạy học chắc không lạ gì việc nây ...

Năm An Nhứt

Ngày xưa thời bạn đi học là như thế nhưng bây giờ thì người ta gọi đó là "hà khắc", là "biến môi trường sư phạm thành trại lính"...và bạn nhìn lại xem con cháu bạn, của nhà hàng xóm...trẻ như thế nào, có như bạn ngày xưa không?! Nhà trường, thầy cô là người "giáo dục" học sinh chứ không phải "bảo mẫu" giữ các em để cha mẹ chúng đi làm! Nếu đến trường, một số trẻ không chấp hành nội quy, không chịu nghe thầy cô giảng bài, làm bài, học bài...mà thích quậy phá bạn bè..., nếu là GV bạn sẽ làm gì?! Không thể nhân danh: "bảo vệ trẻ em" mà phê phán để bênh vực những trẻ có hành vi, lời nói chưa tốt trong nhà trường! Hãy cho họ "quyền tự chủ" giúp bạn giáo dục con em bạn tốt hơn, giúp xã hội sau này có những công dân biết cư xử tốt trong giao tế, biết tôn trọng luật pháp...! Hãy nhìn một số tiêu cực hiện nay trong giới trẻ để suy ra chúng đã được giáo dục trước đó như thế nào....

Trương Minh Hoài

Tôi đồng tình với ý kiến của bạn.

Nguyễn Công Hài

Bài viết khá hay, chẳng đặng đừng mới dùng hạ sách đuổi học sinh ra khỏi trường. Giáo dục luôn mang tính nhân văn rất cao, mọi lời nói, hành động muốn đuổi học sinh khỏi trường đều làm tổn thương đến nhân cách của một nhà giáo chân chính!

hồng anh

thật tuyệt khi có một vị phụ huynh như tác giả bài viết này. mong có thêm nhiều vị phụ huynh như thế

Bùi Đăng Yêu

Đây là trường tư, là kinh doanh giáo dục, là quan hệ mua bán và trao đổi hướng dẫn kinh nghiệm nên tôi có quyền lựa chọn khách hàng của mình và các vị khách hàng cũng có quyền lựa chọn người cung cấp.

manh

trường nào thì trường , công ,tư cung phai theo luật nghe bạn

Bình luận