Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Hai thành phố lớn nhất nước đang vặn mình trong công cuộc đòi lại vỉa hè dành cho người đi bộ. Công cuộc nào cũng gian nan và thay đổi nào cũng đi kèm mất mát.
Lạc quan mà nói thì đây là bước đầu để đưa hai đô thị này tiến gần đến hình ảnh đô thị sạch sẽ văn minh. Vỉa hè chính là gương mặt của đô thị. Vỉa hè thông thoáng sạch đẹp chắc chắn sẽ bớt được nhiều tệ nạn vốn tồn tại nhờ vào sự lộn xộn bê bối của nó như trộm cắp, xả rác.
Dù lạc quan đến mấy cũng phải nhìn nhận rằng đây là hành trình gian nan và lâu dài vì nhiều lý do: sức ì của những người lâu nay sống nhờ vào vỉa hè, ý thức về tôn trọng không gian chung của người dân, sự buông lỏng quản lý của cấp thẩm quyền... trong đó có cả ẩn số quan trọng: xe gắn máy. Nhà báo nào đó đã nói chúng ta có một nền kinh tế kỳ dị: nền kinh tế nằm trên xe gắn máy.
Và tôi nói thẳng: vỉa hè sẽ không thuộc về người đi bộ, nếu vẫn còn xe máy.
Vì: thứ nhất, dân ta không mấy người còn biết đi bộ, nhất là đi bộ từ 50 đến vài trăm mét. Thứ hai, dẹp hết mọi thứ đi, thì trên vỉa hè vẫn còn xe máy.
Cả một nền kinh tế lệ thuộc xe gắn máy, phục vụ xe gắn máy: người mua ngồi trên xe máy để người bán phục vụ tận tay, giao hàng bằng xe máy, bán hàng cũng trên xe máy. Nhìn kỹ có thể thấy ngay vật chiếm không gian và thời gian nhiều nhất trên vỉa hè đô thị chính là xe máy. Người bán người mua rồi sẽ qua lại, dịch chuyển nhưng những chiếc xe máy ngự ở đó như bất biến, như mãi mãi.
Chỉ cần tưởng tượng xa một chút ta sẽ thấy xe gắn máy như một loài ký sinh gắn trên cơ thể chúng ta. Nhiều lúc tôi tự hỏi, không biết chúng ta đang sử dụng nó, hay nó đang sống trên cuộc sống của chúng ta? Nhìn những con người phóng trên chiếc xe gắn máy chỉ để vượt qua quãng đường năm, bẩy chục mét để mua gói mì hay ly cà phê mà tôi không khỏi rùng mình liên tưởng: xe máy và chúng ta ai là vật chủ?
Hầu như không có gia đình nào không có xe gắn máy. Xe gắn máy chiếm một khoảng không/thời gian lớn trong 24 giờ một ngày của người Việt. Và trong gian nhà ống nhỏ hẹp của đa số chúng ta, nó cũng chiếm một diện tích đáng kể, xấp xỉ 2m2/chiếc. Ban ngày thì người ta dựng nó ngoài cửa, ngự một vị trí trang trọng trên mặt tiền vỉa hè nếu nó đắt tiền; tối đến, nó ngự ngay phòng khách, choán lối ra vào cửa, và là một tài sản quan trọng của nhiều gia đình. Người ta đã quên mất rằng nó chỉ là một phương tiện giao thông.
Người ta gắn với nó tới nỗi vừa có ý tưởng loại bỏ xe gắn máy họ liền gào lên: không xe máy chúng tôi đi bằng gì? Họ đã quên mất rằng trước khi biết đi xe máy họ đã biết đi xe đạp, biết đi bộ bằng hai chân, biết bước lên xe đò xe buýt... Và giờ đây, khi chính quyền giải tán các thể loại hàng rong, xe đẩy, dóng, gánh... khỏi vỉa hè thì lại tòi ra cái hàng xe máy chễm chệ của gia đình ở bên trong cái vỉa hè đó. Mà nhìn chung chính quyền đòi lại vỉa hè cho ai đi bộ nhỉ? Người Việt có đi bộ đâu?

Phạm Quy

*Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, là thợ thủ công, sống và làm việc tại TP.HCM.
 

Bạn đọc phản hồi (32 nhận xét)

nguyễn phương

Nền kinh tế kỳ dị thế nhưng nó là nền kinh tế năng động: từ làm việc, giao hàng cho đến mua bán... đều được thực hiện bằng xe máy. Đô thị ta tồn tại nhiều con đường hay hẽm nhỏ thế nên chỉ những chiếc xe máy mới có thể len lỏi vào, nhà anh hết ga hết gạo chỉ vài phút là sẽ được chở dến nơi. Xe máy làm ra để phục vụ nhu cầu đi lại cũng như xe ô tô thôi, không thể nói cái gì là ký sinh của cái gì, anh sử dụng nó thì anh phải là chủ nó, nó đâu có tự chạy được.

Vĩnh An SG

Vỉa hè dành cho người đi bộ, CQ phải kẻ vạch sơn từ mép lề đường vào trong 1 khoảng tối thiếu dành cho người đi bộ , sao tôi thấy CQ làm ngược lại ưu tiên dành chổ để xe máy , còn lại bao nhiêu lề đường thì người đi bộ mới được hưởng vậy ta, lạ quá ???!!!

Hoàng Gia

Hay và chính xác

Huệ

Tôi đi làm cách nhà 30km, nếu đi xe máy thì mất gần 1 giờ, đi 2 chuyến xe buýt mất khoảng 2 giờ, tính luôn thời gian chờ xe và đi bộ vào vì xe buýt đâu có đi đến tận nơi. Tôi kg mua hàng lề đường, vào siêu thị có bãi giữ xe, nghĩa là kg lấn chiếm vỉa hè của ai hết. Tôi chạy trên đường kg lấn tuyến, vượt đèn đó, kg chạy lên vỉa hè, kg gây kẹt xe, vậy thì lấy gì nói là "xe máy của tôi chiếm không gian và thời gian nhiều nhất TRÊN VỈA HÈ đô thị "? Ký sinh là sống nhờ, còn xe máy của tôi là đồ dùng, là phương tiện giao thông tôi sử dụng, có lợi cho tôi và KG ẢNH HƯỞNG GÌ ĐẾN VỈA HÈ ĐÔ THỊ. Khi tôi cần đi, tôi muốn đi, đi đến đâu thì tôi đi, tôi quyết định, vậy xe máy là vật chủ của tôi ở điểm nào vậy? Đừng cố áp đặt suy nghĩ lệch lạc của mình lên cái xe máy. Khi nào đường phố các thành phố lớn ở VN rộng thênh thang và dân ai cũng có tiền mua ô tô rồi hãy cấm xe máy.

Dương

tác giả có điều gì bất mãn với xe máy chăng?

phát

Con dao cắt thức ăn, làm đổ mỹ nghệ, thậm chí là vũ khí tự vệ và bảo vệ người thân hay là hung khí giết người là do người sử dụng. Có ai nói con dao là vật chủ của con người kg? Lý luận thật lạ lùng!

haisaigon

Vậy nhà tác giả PHẠM QUY có dùng xe máy không ạ. Nếu không , nhà Bác là nhất quả đất rồi đấy

Quang Vinh

Phạm Quy chắc đi bằng kiệu! Hay ô tô không chiếm chỗ trên đường. Các cái ô tô đậu chình ình trên đường chắc không phải là trở ngại giao thông, phải không tác giả Phạm Quy. Nói cho đã nhưng có thuyết phục được ai nghe theo mình hay không mới thể hiện cái trí của người viết?

cười

Có lẽ Phạm Quy đi bằng ô tô nên ghét xe máy.

Lê Vân

Vỉa hè dành cho khách bộ hành hay dành ưu tiên cho sân bãi dựng xe máy? Vạch sơn thì phải tính từ lề đường vô nhà tối thiểu là 0,8m, kể cả làn sơn kẻ vòng qua trụ điện, cây xanh để bộ hành di chuyển. Ai lại tính từ trong nhà ra lề đường cho đủ vừa khớp chiều dài cái xe máy rồi vạch sơn? Ẩu đến thế là cùng!

hai Nhách

Vận động mọi người đi bộ. Vậy có ai suy nghĩ người đi bộ là đi khoảng cách bao xa, và đi với mục đích gì. Người đi xe gắn máy đi đâu, đi bao xa, với mục đích gì hay không?Vậy thì nên lên án đối tượng nào mới phù hợp? Người nào chỉ biết lên án xe máy thì thật cực đoan.

Bình luận