Tôi ám ảnh khi mình cứ tưởng tượng đến khung cửa sổ ấy, nhiều ngày liền có một người cha thẫn thờ nhìn vào đó. Mà biết đâu anh đang tìm một nơi khác để ở, để đi xa khỏi một khung cảnh đau lòng.
Năm 2000, tôi thi rớt 2 trường ĐH và 1 trường CĐ sau khi tốt nghiệp phổ thông. Tôi buồn chán và thất vọng cùng cực.
Nỗi buồn như nhân lên khi tôi là một trong những học sinh được kỳ vọng sẽ đậu ĐH ở cái trường phổ thông duy nhất của huyện nghèo nhất tỉnh Đắk Lắk. Thời đó, mỗi năm trường tôi có rất ít học sinh đậu ĐH.
Hình ảnh tôi nhớ nhất thời điểm ấy là có lúc ngẫu nhiên bắt gặp ba tôi ngồi trầm tư hút thuốc giữa khuya. Đốm thuốc cháy lập lòe trong đêm. Tôi biết ông buồn vì kỳ vọng vào tôi quá nhiều. Năm lớp 5, tôi là học sinh đầu tiên của huyện có mặt trong đội tuyển thi quốc gia của tỉnh. Những năm sau đến hết phổ thông, tôi cũng được giải thi học sinh giỏi liên tục. Sau đó, tôi khăn gói xuống Quy Nhơn ôn thi. Đốm thuốc của ba tôi, với tôi là một trong những động lực. Ông nguyện bỏ thuốc khi tôi đậu ĐH dù đã hút liên tục từ năm 17 tuổi. Tôi may mắn đậu vào ngành báo chí và ba tôi bỏ thuốc đến tận bây giờ.
Tới nhớ đến hình ảnh ấy của ba tôi khi viết về câu chuyện một nam sinh lớp 9 nhảy lầu tự tử ngày hôm nay. Hai chuyện khác hẳn nhau nhưng tôi cứ liên tưởng đến người cha của nam sinh ấy. Tôi cứ tưởng tượng những ngày này, ông ngồi thẫn thờ nhìn vào khung cửa, nơi con gieo mình xuống đất trước mắt ông với trái tim quặn đau.
Vì sao ư? Ai biết rõ hơn câu chuyện ấy mới hiểu anh cùng vợ đã chiến đấu cùng bệnh trầm cảm của con đến giây phút cuối cùng như thế nào. Có thể em đã trầm cảm trước đó nhưng không phát hiện được. Nhưng đến khi em bị điểm kém là lúc tình hình bất ổn rõ ràng nhất. Những ngày sau điểm 3, thấy con buồn và có biểu hiện lạ, anh để ý theo dõi. Rồi nghe em tâm sự điểm số như vậy nên không muốn sống nữa, ngay lập tức hai vợ chồng đã xin cho em nghỉ học ở nhà. Đi khắp bác sĩ tâm lý. Rồi mặc dù là những người có công việc rất quan trọng và cần nhiều thời gian, hai vợ chồng đã thay phiên nhau nghỉ làm ở nhà để ở cạnh, an ủi con. Nhưng con anh không vượt qua được nỗi buồn. Giây phút định mệnh, anh chỉ quay vào trong nhà để liên hệ công việc vài phút. Lúc ấy, con anh đã buông tay…
Tôi biết anh và vợ đau đớn lắm. Vì chuyện trầm cảm của con đến quá bất ngờ. Chính họ còn không hiểu tại sao con mình rơi vào trầm cảm ở những ngày ấy. Trước đó, con anh rất ngoan, hiếu động, tham gia thể dục thể thao rất tích cực. Chỉ một tháng trước, anh đưa con đi chơi cùng công ty thì con anh vẫn tham gia mọi hoạt động hết sức bình thường.
Nhưng điều đau đớn nhất, tôi sợ rằng anh chị phải đón chịu khi câu chuyện được biết đến nhiều trên mạng xã hội 2 - 3 ngày gần đây. Những lời quy kết đồ dồn lên đầu họ. Anh chị mang tiếng là người gây áp lực học hành cho con đến mức xảy ra bi kịch này. Nó khác hoàn toàn với sự thật. Con anh được tạo điều kiện tốt nhất để phát triển đồng đều.
Tôi biết những câu chuyện đó khi khai thác thông tin này cho bài viết. Tôi xác minh rõ anh chị là ai, trường lớp nơi nam sinh ấy học, câu chuyện xảy ra như thế nào. Nhưng tôi đã suy nghĩ thật nhiều khi xử lý thông tin. Và cuối cùng, bài viết của tôi chỉ dừng lại ở thông tin có một nam sinh lớp 9 tử vong vì trầm cảm từ điểm kém. Tôi không tìm đến nhà, không đến trường hỏi thêm. Vì tôi sợ mình sẽ khoét sâu vào nỗi đau của cha mẹ em, thầy cô và bạn bè em khi mình hỏi chuyện. Mọi chuyện liên quan đến cá nhân sẽ dừng lại ở đó.
Phóng viên nào đã từng xử lý một thông tin đau lòng sẽ giống như tôi hôm nay. Rã rời vì tiếp nhận thông tin và tìm cách để đưa lên mặt báo làm sao ít ảnh hưởng đến người xung quanh liên quan nhất. Và còn ám ảnh nữa. Tôi ám ảnh khi mình cứ tưởng tượng đến khung cửa sổ ấy, nhiều ngày liền có một người cha thẫn thờ nhìn vào đó. Mà biết đâu anh đang tìm một nơi khác để ở, để đi xa khỏi một khung cảnh đau lòng.
Tôi viết bài này và muốn gửi cho nhiều đồng nghiệp. Để mong có một lời khuyên từ đồng nghiệp mình rằng có cách xử lý câu chuyện hay hơn và đỡ day dứt hơn bài tôi viết hay không?

Đăng Nguyên

Bạn đọc phản hồi (5 nhận xét)

Thương Trẻ

Tui đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần bài viết ni của nhà báo Đăng Nguyên... Tui viết vài dòng ngắn, chia xẻ với nhà báo và các bậc phụ huynh. Chúng ta rất quan tâm, lo lắng, tạo mọi điều kiện tốt nhất cho con cháu chúng ta sinh sống, học tập và luôn mong chúng đứng đầu một tập thể. Trong trường là thể hiện rõ nhất chuyện này. Ngoài các quỹ phải đóng theo yêu cầu. Đến ngày lễ, tết... chúng ta lại bao thơ, quà cáp.... biếu thầy cô. Thầy cô giáo cả nể, chấm bài nới tay. Khen ngợi con chúng ta hết lời. Khi bài kiểm tra còn trong vòng kiểm soát của thầy cô ở trường, lớp... thì việc chấm điểm, cấy điểm rộng rãi là có thể chi phối. Nhưng, khi con chúng ta đối mặt trước một bài kiểm tra lớn, nơi khác ngoài sự chi phối của thầy cô, con chúng ta rớt đài. Từ chỗ là thần tượng, là tấm gương, là đỉnh cao học tập, con bị chìm xuống đáy vực. Nỗi thất vọng, sự nhục nhã ê chề, niềm u uất tràn ngập tâm hồn con, con ra bế tắc, thất vọng về mình và cái kết đau lòng đã đến với con ta. Chính phụ huynh chúng ta đã ảo tưởng dùng quà cáp, bao thơ để thầy cô giáo quan tâm đến con mình. Nhưng, thực ra chúng ta mua phải điểm giả. Chúng ta mang niềm vui sướng ảo về điểm số của con. Đó là nguyên nhân thực sự mà không phụ huynh nào dám nhận. (Tôi là cha của các con, trốn thầy cô giáo của con mình tất cả thời phổ thông). Thanh niên. Vn giúp đăng bài chia xẻ tâm sự với mọi người.

NVH

Con đi học mà phải quà cáp, biếu xén thầy cô để kiếm điểm cho con. Phận làm cha mẹ mà hành xử sai trái thì trách sao con cháu không noi theo cho được. Đó là Hại trẻ chớ không phải Thương Trẻ.

quý

Anh nên bớt lo cho gia đình em ấy, vì dư luận hầu hết đổ trách nhiệm lên đầu GV đã cho em ấy điểm 3.

hoa

Đừng nên chấm điểm cho học sinh nữa như các nước tiên tiến ấy

hoang

thiệt là tội nghiệp! sao cha mẹ không đưa em ngay đến trại mồ côi, mà lại đưa đi bác sĩ! em bị bệnh về tâm phải dùng tâm dược mới hết! cuộc sống sẽ đau khổ biết bao nhiêu khi không có tình thương!

Bình luận