Chợ cũ nhìn từ bến Bạch Đằng /// Ảnh: Chụp lại từ cuốn Sài Gòn - Chợ lớn ký ức đô thị và con người
Chợ cũ nhìn từ bến Bạch ĐằngẢnh: Chụp lại từ cuốn Sài Gòn - Chợ lớn ký ức đô thị và con người
Chợ cũ Tôn Thất Đạm sẽ chấm dứt hoạt động trong năm 2017 nhưng ngôi chợ này vẫn luôn in rõ trong ký ức người Sài Gòn.
Tôi biết đến Chợ cũ từ một quán ăn vào năm 1969. Đó là quán ăn của người Hoa mang tên Chí Tài trên đường Võ Di Nguy (nay là Hồ Tùng Mậu). Sở dĩ tôi nhớ đời cái tên quán Chí Tài - không phải vì giống tên một danh hài đâu - mà vì hôm đó tôi cũng thấy thần tượng của mình là kịch sĩ kiêm diễn viên điện ảnh La Thoại Tân đang ngồi ăn trong quán cùng một người bạn. Lớn lên, tôi mới vỡ lẽ rằng đây là quán ăn được nhiều người nổi tiếng trong giới văn nghệ và quan quyền đến thưởng thức món cơm tay cầm còn được gọi là cơm thố. Chợ cũ của tôi chỉ là đường Võ Di Nguy có quán ăn Chí Tài này.
Khi lớn lên chút nữa, tôi biết Chợ cũ có thêm ngôi chợ ở đường Tôn Thất Đạm, từ đầu đường Hàm Nghi và đụng ngay góc đường Huỳnh Thúc Kháng. Đây là một ngôi chợ dành cho nhà khá giả, khác với chợ Bến Thành, có những mặt hàng chuyên biệt theo “gu” Pháp hay Mỹ - và nhiều nhất là Mỹ. Ngoài những gian hàng bán thịt bò, thịt heo, hải sản cao cấp, cũng có những gian hàng bán đồ Mỹ như xúc xích, đồ hộp, gạo sấy dành riêng cho lính Mỹ, những gói thuốc Salem, Pall Mall, LucKy… nho nhỏ chỉ có bốn điếu một hộp, những gói cà phê bột uống chua lét.
Ngôi chợ thành lập lúc nào cũng chẳng ai xác định được, chỉ biết là có từ lâu lắm. Một lão làng “đại ca” đã giải thích hồi xưa nơi đây là khu vực chợ của người Hoa. Khi Tổng thống Ngô Đình Diệm lên chấp chánh liền giải tán chợ này, di chuyển người Hoa vào Chợ Lớn thành lập Chợ Lớn Mới nên khu chợ Tôn Thất Đạm được gọi là Chợ cũ.
Chợ cũ ở Sài Gòn1
Chợ cũ Tôn Thất Đạm nhìn từ trên cao Ảnh: Ngọc Dương
Đầu thế kỷ 17, khi người Việt đến lập nghiệp ở phương nam, chợ Bến Thành đầu tiên nằm ven kênh Chợ Vải là một trong vài bến ghe tàu của thành Gia Định, tụ tập hàng trăm thứ hàng hóa, dọc bến sông thuyền buôn lớn nhỏ nối liền nhau. Theo tư liệu người xưa để lại thì sau khi Pháp chiếm Nam kỳ năm 1859, ngôi chợ này được xây dựng dãy nhà lồng, gọi là Marché de Saigon với năm gian cột gỗ, lợp mái lá nằm sâu trong kênh Chợ Vải, trên đường Charner (nay là đường Nguyễn Huệ) nằm giữa 4 con đường là: Nguyễn Huệ - Hải Triều - Hồ Tùng Mậu - Ngô Đức Kế.
Chợ Bến Thành đầu tiên bên kênh Chợ Vải đi vào lịch sử với tên Chợ cũ khi kênh Chợ Vải bị lấp trở thành đường Charner vào năm 1877. Khu Chợ cũ cũng bị phá đi để xây tòa nhà ngân khố mới thay thế tòa ngân khố cũ trên đường Catinat (nay là đường Đồng Khởi) và tiếp đến chợ Bến Thành Mới “tân khai thị” vào tháng 3.1914. Những người Hoa dù không còn dựa vào kênh Chợ Vải nhưng đã buôn bán lâu năm nên vẫn quyết chí bám trụ, dời xuống phía dưới để mở một khu vực chợ của họ mang tên Chợ cũ. Không nhà lồng chợ, không bảng tên, chỉ buôn bán trên vỉa hè vậy mà Chợ cũ vẫn sống rất khỏe, hùng cứ cả hai con đường nhỏ Tôn Thất Đạm, Võ Di Nguy (Hồ Tùng Mậu). Những người bán hàng tại đường Hàm Nghi gọi khu này là “chợ chạy” vì thường xuyên bị cảnh sát rượt chạy vô đường Tôn Thất Đạm, Tôn Thất Thiệp, Huỳnh Thúc Kháng… do buôn bán trên vỉa hè, lòng đường như kiểu chợ trời.
Chợ cũ ở Sài Gòn2
Hàng hóa bày bán tại Chợ cũ Tôn Thất Đạm tràn xuống lòng đường Ảnh: Ngọc Dương
Không chỉ là tên chợ
Sau này, người Sài Gòn thường gọi Chợ cũ không phải chỉ tên một ngôi chợ cụ thể mà là nói về một khu vực. Khu vực Chợ cũ. Chợ cũ có thể là chợ Tôn Thất Đạm nhưng người ta cũng hàm ý đó là một khu vực lớn bao gồm những con đường trong tứ giác Hàm Nghi, Nguyễn Huệ, Pasteur, Tôn Thất Thiệp. Thậm chí có khi còn “vượt biên” sang khu vực có quán hủ tíu cá Nam Lợi (gần đường Nguyễn Công Trứ).
Khu vực Chợ cũ rộng lớn này đã hình thành rất nhiều cái chợ mang tên “nhánh” như Chợ chim rồi Chợ chó trên lề đường Hàm Nghi phía sau lưng Trường Cao Thắng từ những năm 1950. Cũng có thời dọc đường Hàm Nghi là chợ bán đồ thờ cúng, đồ mã với liễn, hoành phi, tấm vãng… Người ta không quên khu vực Chợ cũ dọc đường Hàm Nghi sau ngày 30.4.1975, là một khu chợ trời tấp nập với hai sạp hàng đối mặt nhau, chỉ có một lối đi ở giữa với những khách mua sắm mặc quần áo bộ đội. Khu vực Huỳnh Thúc Kháng đầy những mặt hàng mà nhiều khách hàng mua gửi về Trung hay Bắc như ti vi, tủ lạnh, máy thu băng, quạt máy… Riêng chợ Tôn Thất Đạm vào thời bao cấp cũng là nơi trao đổi hàng hóa phân phối đường, sữa, gạo và cung cấp những mặt hàng tươi sống thuộc loại cao cấp như thịt bò, tôm càng.
Cho đến nay, 50 năm từ khi hình thành, chợ Tôn Thất Đạm vừa được gọi là chợ nhà giàu hay chợ quê vì bán đủ thứ từ hàng cao cấp đến con tôm, con cá, cọng rau… đã phơi bày sự rệu rã bởi những mái tôn chằng chụp, những tấm bạt che kiểu dã chiến và theo một số hộ chung cư cho biết là không khí luôn bốc mùi hôi tanh của cá, tôm khi về chiều…
Dù chợ Tôn Thất Đạm có bị giải tỏa trắng vì quá xuống cấp, vì ngôi chợ này nằm trên lòng đường, giữa chợ lại có một trường tiểu học, giờ tan tầm tập trung rất đông người qua lại, gây mất trật tự đô thị cũng như nguy cơ về cháy nổ, thì tên Chợ cũ vẫn còn. Có những khu chợ được đặt tên mới nhưng người ta vẫn quen gọi tên chợ cũ như chợ Phường 11 ở Q.Tân Bình vẫn được gọi là chợ Bà Hoa.
Chuyện hai nàng công chúa
Ít người thời nay biết khu Chợ cũ gắn liền với câu chuyện thần tiên về hai nàng công chúa da đen lưu lạc, người cha vốn là lính lê dương sau trở thành vua của một vương quốc Trung Phi. Cô con lai da đen tên Baxi hằng ngày vẫn ôm cái mẹt kim, chỉ, đồ ráy tai cùng đủ thứ linh tinh đi bán dạo quanh khu Chợ cũ, bỗng một ngày báo chí Sài Gòn đưa tin cô chính là đứa con bị lưu lạc của ông hoàng Trung Phi. Người thời đó không biết chính xác đất nước này nằm ở đâu trên bản đồ thế giới, mà chỉ đồn đó là một nước có nhiều kim cương giàu có, ai cũng mừng cho số phận của cô. Tuy nhiên cô lại không phải là con gái ruột của ông vua nọ, cô con gái ruột sau này được xác định đang ở Thủ Đức và làm nghề bốc vác cho Nhà máy xi măng Hà Tiên. Có rất nhiều biến cố tiếp theo trong cuộc đời của hai nàng công chúa và cả ông vua trọng tình trọng nghĩa. Đó là một trong những câu chuyện ly kỳ xung quanh khu Chợ cũ, ngôi chợ không có cổng tên, không có nhà lồng nhưng thuộc hàng chợ nhà giàu của đất Sài Gòn.

Lê Văn Nghĩa

Bạn đọc phản hồi (13 nhận xét)

TRẦN QUANG DINH

* Thiệt ra, ký ức về chợ Cũ với tôi là những bộn bề , như một khối rubic cứ xoay xoay mãi...Cứ nhớ, ngoài thịt vịt quay, heo quay đường Tôn Thọ Tường (Phú Thọ Q.11) & nhiều nơi khác nữa. Thì hai món trên ở chợ Cũ rất đặc trưng. Ngon thơm, người bán hiếm nói thách. Không vồn vã như phố người Hoa nhưng nơi đây hồi ấy GIÁ NHẤT ĐỊNH ! Thành ra , gần như khỏi mặc cả. Chợ còn chuyên bán đồ hộp như tin của tác giả Lê Văn Nghĩa. Từ phô mai Pháp , anh đào Mỹ - Nhật, xúc xích Đức , mỳ chay hiệu Phật Tổ của Nhật... Má & chị tôi ngày xưa cũng loại giỏi nữ công gia chánh - thường làm bánh này nọ , bỏ công ra chợ này mua bơ, nguyên liệu khác. Chỗ quen giá + chất lượng yên tâm (chữ TÍN làm đầu). Nói vậy, hàng hóa Việt Nam cũng "xôm tụ" lắm. Mỳ vị hương (một thuơng hiệu trước 75) mà Má tôi hay mua 2- 3 thùng khi ghé đây. Nhớ về chợ Cũ , bao hoài niệm ùa về. Đâu phải lập tức nhớ hết nhỉ . Nhưng bằng đó cũng đủ khiến ta bồi hồi , xuyến xao...

LÝ QUÝ DŨNG SG 1964

Đồng cảm. Xao xuyến thiệt , anh Dinh à.

HENRY LUÂN

Nhà văn Lê Văn Nghĩa viết luôn hay. Ông Trần Quang Dinh lại thường bình luận dù ít hay nhiều luôn khơi gợi bao kỉ niện êm đềm. Cảm ơn .

Kim chợ cũ

Tôi cực kỳ thích lối viết văn của người hồi xưa. Đọc nghe mà mê. Cảm ơn tác giả Lê Văn Nghĩa và lời bình bác Trần Quang Dinh.

Bạn đọc

Nhà tôi gần chợ Cũ, đường Nguyễn Công Trứ, thời con gái của tôi gắn liền với khu chợ này, nơi sinh hoạt Đội và Đoàn (68 Tôn Thất Đạm) của tôi cũng sinh hoạt trong khu chợ này. Trường tiểu học Bến Nghé cũng là địa điểm tôi hay ghé vào chơi vì mẹ của bạn tôi là cô Hiệu trưởng của sau 75 và đến tận nhừng năm đầu 90. Nói chợ Cũ là chợ nhà giàu, nhưng thực ra cả xóm tôi giàu, nghèo gì cũng đi chợ Cũ hết. Giờ không còn ở SG, đọc báo TN thấy chợ Cũ sắp giải toả, lòng thấy buồn mênh mang. Cũng mong cho quận 1 và thành phố SG ngày càng sạch đẹp, nhưng sao lòng thấy buồn buồn, lâng lâng khó tả.

Hoàng

Đọc bài này, ký ức trong tôi trỗi dậy rất rõ. Chợ Cũ, tôi còn nhớ có một tiệm nhổ răng mà hồi nhỏ cứ mỗi lần ba tôi đưa tôi đến đây là được thưởng một cái bánh con cua mua ở tiệm kế bên. Rồi chuyện hai công chúa bị bỏ rơi tên Bokassa cũng một dạo đình đám trong dư luận SG lúc bấy giờ. Rồi khu chợ chó nằm sát trường Cao Thắng cũng là những kỷ niệm của SG xưa...

Lê quang Triều

Chợ cũ ngày xưa cũng có tiệm tàu chuyên bán cháo cá, cháo nầy là cháo trắng nóng hổi khi bán thì người bếp mới bỏ thịt cá xắt mỏng vô tô cháo trắng rồi bưng ra cho khách... kỷ niệm xưa hơn 50 năm rồi không biết tiệm nầy giờ còn hay không ? Nơi đây cũng nổi tiếng với bánh mì nóng dòn và vịt quay..

Võ Trường Huy

Mở Thanh Niên bất cứ mục nào mà thấy tin tốt lành vui lắm. Nhất là mục VĂN HÓA ! Vui đã đành, thêm hứng khởi và thi vị khi có những bình luận hay, sắc nét, am tường. Anh @ Trần Quang Dinh là ai thế nhỉ ? Sao mục nào cũng có nhiều lời bình thế. Đồng ý với nhận xét của bạn @ Nam ( Hải Dương ).

Bình luận