Đi qua Hà Nội một ngày - Thơ của Thanh Thảo

0 Thanh Niên Online

Những ngôi nhà mở mắt cửa sổ những mái nhọn mái bằng mái ngói rêu phong bỗng xô về rạng đông như sóng thành phố ồn ào hy vọng

Những ngôi nhà mở mắt cửa sổ
những mái nhọn mái bằng mái ngói rêu phong
bỗng xô về rạng đông như sóng
thành phố ồn ào hy vọng

tôi đạp xe qua cầu Long Biên
xuôi chiều những gánh rau mùi thìa là thơm hắc
các mẹ chân đất áo nâu
gánh hừng đông trĩu vai gầy

lanh canh lanh canh chuông tàu điện
không khí va đập màu kỷ niệm
đã tới giờ thành phố nồng hăng mùi dầu đốt
bữa ăn thông tầm cho hôm nay

những ngã tư kẹt xe
gương mặt em thoáng qua
mái tóc xõa màu áo da bò hiện đại
tôi đọng lại và tan đi trong lòng phố

để tìm đúng nhịp thơ mình
tim tôi đập theo nhịp toa tàu điện
chân tôi nhích theo dòng người rồng rắn xếp hàng
những khẩu phần mớ rau con cá

cho bữa cơm hàng ngày vất vả

buổi trưa trẻ con òa ra từ mỗi cổng trường
cô bé đi học về ngang Bách Thảo

áo trắng ngần vệt sáng tuổi thơ

em có thấy cây me bên hồ kia không

những trái me chua từng là mục tiêu tấn công

của bọn trẻ chúng tôi nồng nàn như nắng

đêm tháng chín
mùi hoa sữa chiếm lĩnh toàn thành phố
bạn tôi gánh đỡ mẹ gánh cám lợn
trở về nhà thay quần áo và chúng tôi đạp xe đi chơi

Bảy giờ chuông buông nhà thờ Cửa Bắc
đêm là lúc phố phường đầy thong thả
xe chúng tôi chầm chậm giữa dòng người
nói về tình yêu nói về thơ nói về những dây phơi

ở Quy Nhơn ở Hà Nội
biết bao là thân thiết
những gác lửng những ngọn đèn thức khuya
nói về thanh bình vầng trăng không xẻ đôi

nhắc những bạn bè từng ở chiến khu
biết bao là thân thiết

các bạn ơi các bạn hồn nhiên như cây
những buồn vui nhỏ nhoi các bạn
hiện thật thà màu thô ráp vỏ cây
những tình yêu trắng trong các bạn
xanh thiết tha hy vọng mỗi ngày 

Thanh Thảo

>> Nhớ - Thơ của Thanh Thảo
>> Mưa rào' - Thơ của Thanh Thảo
>> Chiều cuối năm - Thơ của Thanh Thảo
>> Nghệ sĩ Giun - Thơ của Thanh Thảo
>> Sống lâu như lão làng - Thơ của Thanh Thảo

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Minh họa: Tuấn Anh

Ngạc nhiên - Thơ Hồ Huy Sơn

Trước một con đường bằng phẳng, mình không thể không ngạc nhiên

Ngạc nhiên trước những cái bắt tay bịn rịn

Ngạc nhiên trước những nụ cười đầy cảm kích

Ngạc nhiên khi bông hoa có thể thắm mãi không tàn

Minh họa: Tuấn Anh

Má ơi - Truyện ngắn của Nguyễn Trí

Tám tuổi và sau hai năm lớp một Thơ đã nghỉ học. Bà cô giáo không bằng cấp và lương lậu. Bà dạy chẳng qua giúp cho bầy trẻ không lê la quán chợ đầu đình. 

Âm hưởng buồn của chiến tranh

Âm hưởng buồn của chiến tranh

Truyện của Trần Quốc Huấn mang âm hưởng buồn bã của thời chiến tranh và hậu chiến. Chiến tranh vẫn còn hiện diện rõ nét trong cuộc sống kể cả khi đã hòa bình.