Cơm cháy một thời

0 Thanh Niên
Khu phố mình ở một buổi trưa cúp điện.
Vậy là lụi hụi lấy cái bếp than cất trong xó bếp đã lâu không dùng đến, rồi chạy xe ra ngã tư gần nhà mua ký than với ít củi dầu về chụm lửa nấu cơm trước sân nhà.

Hàng xóm trong hẻm đi ngang qua ngó vào nhoẻn miệng cười. Ừ thì cúp điện mà. Có khi trong xóm nhà ai cũng chuyển qua dùng bếp điện, bếp từ rồi nên mất điện thì chạy xe ra phố, kiếm hàng quán nào ghé vô ăn vậy hoặc thời thượng thịnh hành thì thiếu gì gọi món mang tới tận nơi.
Vậy mà bên mâm cơm trưa trầy trưa trật ấy, có lạ lùng không khi 2 thế hệ trong một gia đình ai cũng muốn xới cho mình miếng cơm cháy ở đáy nồi, thứ chẳng thể nào tìm thấy ở thời cơm được nấu trong nồi điện như mọi bữa.
Thế hệ thứ nhất đầu đã bạc, bảo rằng răng riếc giờ đã yếu rồi, nhưng vẫn thích trệu trạo nhai miếng cơm cháy. Rồi lại bảo nhìn miếng cơm cháy mà bỗng nhớ lây sang hũ muối mè, đã lâu chẳng thấy trong bữa cơm nhà. Miếng cơm giòn giòn cưng cứng trong miệng chừng như đưa hồn người trở về một thời xa ngái từ lâu, thuở còn bám với ruộng đồng ở chốn quê nghèo hơn bốn chục năm trước.
Miếng cơm một thời khốn khó váng vất trong đó có mùi khói nơi xó bếp làm bằng vách đất với toàn rạ rơm, mùn cưa, bã trấu...
Thế hệ thứ hai trên đầu mới chớm hai thứ tóc nhưng cũng đủ nhớ cho những hoài niệm xưa tìm về. Miếng cơm cháy chẳng giòn, chẳng đậm đà bằng cơm cháy sấy khô đi kèm với chà bông được đóng gói bán ở chợ, siêu thị; cũng chẳng sang chảnh như ở trong các nhà hàng ăn kèm với hải sâm, với chả cá thát lát... mà vẫn thấy ngon.

Có lẽ là ngon trong dư vị của những xa xưa mà đã lâu lắm mới có được hơn là cảm giác thèm trong thời buổi sung túc chẳng thiếu thứ gì. Ấy là ký ức của một thời củi lửa; của một thời ngày xưa mình cũng chỉ là đứa trẻ con tranh nhau miếng cơm ở đáy nồi.
Ấy còn là nắm cơm nóng cỏn con được mẹ nắm cho thời thơ bé chấm với muối vừng, bình dị mà ngon vô cùng, mà nhớ mãi về buổi ấu thời, dẫu cơm gạo ngày ấy chẳng dẻo, chẳng thơm như bây giờ.
Hai thế hệ, hai dòng hồi ức vẩn vơ… Chỉ có thế hệ thứ ba như vẫn vô tư với bát cơm dẻo thơm. Bởi trong ký ức của chúng nào đâu có những thứ ấy, bây giờ và có lẽ lớn lên cũng vậy. Nửa thấy vui vì những đứa trẻ ở phố bây giờ không còn như mình ngày xưa, phải trải qua một thời khốn khó; nửa bỗng dưng buồn cho chúng khi chẳng đọng lại nhiều dư vị trong một tuổi thơ đủ đầy!
Nhưng dẫu sao thì cũng cảm ơn một buổi trưa cúp điện, để cha mẹ ta, để bản thân ta được sống lại ngày xưa cơm cháy, để lại như thấy cái mùi khói quê của rơm rạ, của mùn trấu, hay có khi là của đống lá khô được vun trong vườn như vẫn còn bảng lảng đâu đây.
Thư, bài cộng tác xin gửi về: nhipsongdothi@thanhnien.vn

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm