Quà chợ quê

0
(TNTS) Mỗi lần mẹ đi chợ tôi đều rất mong lúc mẹ về sẽ mang theo một chút quà. Quà chợ đã trở thành thứ không thể thiếu trong tuổi thơ tôi.

Mẹ đi chợ từ rất sớm, lúc tôi còn đang ngủ say. Tôi thường phải đợi khá lâu mẹ mới đi chợ về. Tôi nhận ra ngay cái dáng tất tả của mẹ và chạy ùa ra đón, bỏ lại tất cả phía sau kể cả những trò chơi thích nhất, chỉ để nhòm vào cái túi cói xem mẹ mua quà gì. Bao giờ món quà mẹ lấy ra cũng làm tôi bất ngờ, thường thì khác hẳn với những gì tôi đoán. Lúc thì là bánh giò, bánh đa, bánh đúc, bánh khoái, khi thì là một vài trái ổi xanh, trái bòng, xâu quả bồ quân, gói kẹo bột, khi khác lại là một bát táo nhỏ, loại táo bi người ta bán cân hay đong bát ăn rất ngon ngọt... Món quà chợ nào tôi cũng đón lấy với niềm thích thú vô cùng. Tôi không ăn ngay mà rất dè dặt, có ý để dành khoe với mấy đứa nhỏ hàng xóm.

Bánh khoái làm bằng bột tẻ nhưng dẻo và thơm không khác gì bột nếp. Lá bánh được tráng mỏng và cuộn lại như bánh cuốn. Chỉ khác là trong không có nhân thịt mà là một lượt lá rau mùi hay thì là. Chợ và nhà cách xa nhau là thế mà lần nào món bánh mẹ mua cũng nóng hôi hổi. Ăn hết rồi mà vẫn còn thòm thèm. Những lúc ấy tôi mới thắc mắc tại sao nó có tên là bánh khoái, để rồi nghe mẹ giải thích, nghe xong lại quên, lần khác ăn xong lại hỏi...

Bánh đúc cũng được làm bằng bột tẻ, nhưng nó không lỏng và có nhân thịt như bánh đúc bây giờ. Mẹ thường bảo đã gọi là bánh đúc thì phải đặc và cứng. Bánh đúc mua ở chợ thường rất rắn, được đúc theo hình cái bát, nhân bánh là những hạt lạc. Thỉnh thoảng ăn được một hạt có vị bùi bùi, lại thấy cái vị thơm thơm, béo béo cứ ngấm dần, ngấm dần trong miệng.

Một xâu quả bồ quân tròn tròn, đỏ tím, trông như những viên bi. Ăn ngòn ngọt, thơm mát. Khi ăn xong một quả, tôi thường hay có thói quen nhả hạt ra đếm. Quả này là hai hạt, quả khác là bốn, nhưng thường chỉ được ba hạt. Tôi vun thành một đống hạt đem ra vườn trồng với ý nghĩ sau này mình sẽ có một vườn cây có quả là những viên bi tím đỏ.

Có khi mẹ mua về xâu hạt mít luộc hoặc một túi táo. Trong túi táo ấy có cả những quả rất to ngon và những quả bé tí còn xanh, chát không ăn nổi. Cũng có khi quà chỉ là vài chiếc kẹo bột phủ một lớp bột nếp trắng tinh dinh dính... Cho dù là quà gì, mỗi lần mẹ đi chợ tôi đều rất mong mẹ, như trong câu nói dân gian bao đời nay “như mong mẹ đi chợ về”.

Lê Thu

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng