Tản mạn về mẹ

0 Thanh Niên
Chỉ trong một tuần mà tôi nghe đến 3 người bị ung thư, là mẹ những người quen của tôi. Họ - những người tôi quen - hốt hoảng khi nhận ra mình chẳng được sống gần mẹ bao lâu nữa.
Họ cuống cuồng hỏi mẹ thích ăn gì, thích du lịch những đâu, thích làm gì để họ thực hiện, sợ sau này hối hận vì đã không lo cho mẹ hết lòng. Có người may mắn khi mẹ vẫn có thể cùng họ thăm thú đó đây, dù đó là những chuyến đi sau cùng trong đời, nhưng có người đã không còn sức để làm điều họ muốn, dù con cháu có sẵn lòng đến đâu.
Chợt nhớ, có đôi lần, đang bận thì mẹ gọi, tôi hỏi cụt lủn: “Mẹ gọi con có gì không?”. Nghe mẹ ngập ngừng: “Ừ, nhớ con nên mẹ gọi thôi chứ không có gì…”, tôi đã hứa gọi lại cho mẹ bằng giọng hơi xẵng. Vậy mà, đã nhiều lần tôi thất hứa, công việc, bè bạn, sự bận rộn đã cuốn tôi đi, tôi chỉ gọi mẹ khi thực sự rỗi rãi. Mẹ vẫn bao dung, chẳng bao giờ trách cứ, còn tôi lại quá vô tâm khi luôn đặt mẹ ở vị trí sau cùng trong thứ tự ưu tiên những việc cần làm của mình. Tôi cho mình đã làm tròn chữ hiếu khi mua cho mẹ đủ loại thuốc bổ xịn, những hộp sữa can xi và đều đặn những chuyến du lịch đây đó. Cho đến khi tôi hỏi “mẹ thích gì”, câu trả lời mới làm tôi bất ngờ: “Chỉ cần tụi con về chơi là đủ rồi!”… Tôi đã sai rồi!
Cuộc sống vốn dĩ mong manh và đầy bất trắc. Hãy yêu thương mẹ khi vẫn còn kịp, ai ơi!

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm