Tô canh lớn ở miền Tây

10 Thanh Niên
Đi công tác nên đành ăn tối một mình, khá muộn, ở Cần Thơ. Chọn lấy một nhà hàng bình thường nằm cạnh một cây cầu, gió sông mát mẻ, tôi coi như mình sẽ được an nhiên với bữa tối nhẹ nhõm.
 /// Ảnh minh họa: SGAT - Ảnh minh họa: SGAT
Ảnh minh họa: SGAT
Một suất cơm đĩa. Tôi gọi thêm phần canh khổ qua cá thác lác. Đã cố dặn cô phục vụ, dặn đi dặn lại, rằng, tôi chỉ cần tô canh nhỏ một người ăn, hoặc một chén thôi cũng được, vì sợ ăn không hết và lãng phí.
Cô phục vụ lắc đầu nói nhà hàng chỉ bán một tô canh với giá trong menu chứ không bán ít hơn. Tôi hiểu cô ấy chẳng thể làm khác quy định về giá bán đã ghi trong menu, nên nói thẳng là chỉ cần một chén canh thôi và tính tiền một tô như giá trong menu cũng được. Miễn là đừng lãng phí.
Nhưng rồi tôi muốn xỉu khi nhìn thấy tô canh được bưng ra. Ôi trời, phải ba bốn người ăn chưa chắc đã hết. Phải nói theo kiểu Nam bộ là tô canh bự chảng. Nói theo kiểu mấy quán bán nước mía đường phố là tô canh khổng lồ.
Cái cảm giác bực bội bỗng dưng ập đến khiến bữa ăn tưởng là nhẹ nhõm trở nên đầy áp lực. Thà mình không lưu ý trước, đằng này dặn đi dặn lại mấy lần, cũng đã thỏa thuận luôn chuyện trả giá như ghi trong menu rồi, thế mà vẫn cứ nhất quyết bưng ra một tô canh lớn.
Có lẽ những người làm nhà hàng chưa biết một chuyện, rằng khi họ kinh doanh ẩm thực ở phân khúc của một nhà hàng, thì trải nghiệm ẩm thực của khách hàng không đơn giản chỉ là món ăn nhiều thịt cá, nêm nếm gia vị vừa miệng, tô lớn tô nhỏ, hay trình bày kiểu cách. Trải nghiệm ẩm thực của khách hàng thật ra còn nhiều yêu cầu khác, tinh tế hơn.
Chẳng hạn với tô canh bự chảng, khổng lồ khiến tôi cảm thấy như mình có lỗi. Nhà hàng bỗng dưng đẩy khách vào vai một kẻ lãng phí thực phẩm. Liệu như thế bữa ăn có còn ngon miệng, nếu vì tiếc mà ăn thật nhiều? Liệu như thế bữa ăn có còn nhẹ nhõm, nếu vì không thể ăn hết mà bỏ mứa thức ăn? Ẩm thực xét cho cùng không chỉ cần hài hòa với vị giác - khứu giác - thị giác, mà còn phải hài hòa với mong muốn và nhu cầu của thực khách nữa.
Tôi nhờ cô nhân viên phục vụ thêm một cái chén không, rồi múc một phần canh ra chén. Miễn là phần canh còn lại trong tô không phải là một phần canh ăn thừa, thế có khi sẽ phù hợp hơn để được ai đó dùng lại. Tôi nhìn đồng hồ, bữa tối của tôi đã khá muộn. Giờ này thì phần canh tôi cố lịch sự để lại chưa chắc đã được dùng lại. Biết đâu nó cũng sẽ bị đổ đi mà thôi.
Trưa hôm sau ăn cùng với ba người bạn Cần Thơ ở một quán khác, tôi cũng mém xỉu lần nữa, lần này là với một nồi (lẩu) canh bự chảng, mà đến khi về chúng tôi phải để thừa hơn nửa nồi.
Những tô canh lớn, bự chảng, như thể một bằng chứng hiển hiện của tấm lòng miền Tây rất rộng rãi, khoáng đạt. Nhưng dường như trong nghệ thuật kinh doanh ẩm thực, cũng nên điều chỉnh để không trở thành một thói quen lãng phí khiến không ít thực khách cảm thấy muộn phiền.
Thư, bài cộng tác xin gửi về: nhipsongdothi@thanhnien.vn

Bình luận 10

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Văn Minh

Văn Minh

Xin lỗi tác giả chứ cái phong trào tố facebook nở rộ từ ngoài Bắc rồi tràn khắp đất nước khiến người dân lo sợ. Nếu là tôi thì tôi cũng không dám bán 1 chén canh tính tiền 1 tô canh cho bạn đâu, rủi bạn chơi ác, chụp hình "tố" facebook thì quán có mà đóng cửa, thà đổ 1 tô canh 100 ngàn đồng còn hơn mất vài chục triệu đồng vì tin lầm kẻ ác.
Gái Nguyễn

Gái Nguyễn

Rất thông cảm với tác giả bài này. Ở Hà Nội, tôi gọi món cho nhóm 3 người: món thứ ba, cá lóc nướng. Tôi nghĩ họ hiểu trong cái course menu, đấy là món thứ ba! họ làm lâu lắm. Sau khi chúng tôi đã nó nê với khoảng 4-5 món gì đó rồi, họ mang ra con cá nướng rồi cân nặng hơn 2KG. Tôi xin cái bọc xách về. Con cá nằm nó đuôi giương đầu ra ngoài, ko có cái bọc nào chứa hết nó. Tôi xác về công ty, nhờ Chị phục vụ mang về ăn dùm. Lúc đầu khách hàng hỏi tôi: Chị G định mang lên MB hả? Tôi chịu trận (xấu hổ, mắc cỡ) cho đến khi về công ty mọi người mới hiểu cách giải q của Tôi. Ô là la! Phục vụ ai lại phục vụ thế!!!

Giang

Giang

Tôi là ngưới Bắc lấy vợ và sinh sống ở TP. Cần thơ nên tôi hiểu phong cách sống của người miền tây, họ sống phóng khoáng nhiệt tình và thiệt thà ( đây là lý do quan trọng tôi muốn lập nghiệp tại Cần thơ)
Tôi cũng hiểu cảm giác của bạn khi phải nếm trải cảm giác "lãng phí bất đắc dĩ" nhưng nếu bạn là quản lý nhà hàng khi tôi yêu cầu "1 chén canh nhỏ" được đáp ứng thì khi tính tiền bạn có thể ghi lên bill 100 ngàn được không ? Bạn có chắc tôi không phải là 1 "phượt thủ" nổi tiếng kia không ?
Nếu là tôi để không lãng phí xin 1 cái bọc trút vào mang về... có lẽ hợp lý hơn !
Bạn đọc

Bạn đọc

Tào lao, không đọc kỹ bài tác giả viết. Tôi là dân Miền Tây, nói thẳng ở đây là muốn móc túi khách hàng cho trọn, đã một mình, yêu cầu chỉ một chén mà còn lý lẻ bán là phải một tô, thậm chí khách hàng chấp nhận trả tiền một tô nhưng chỉ cần làm một chén nhưng vẫn cố chấp. Xấu hổ vô cùng, mỗi làn có khách vào quán là phải móc cho bằnv được một số tiền đã định sẵn?! Bất chấp tính hợp lý và tính phục vụ?! Xấu hỗ, tôi là dân Cần Thơ, từng gặp cảnh này nhiều làn luôn. Đừng có biện minh lý lẻ.
Người tốt

Người tốt

Bạn Giang: Đi công tác bạn ơi, đi gặp đối tác, khách hàng, họp hành, đi dạy, xách bịch canh theo thế nào được ạ?
HX

HX

Chắc do đa số khách ở khu vực đó là dân lao động nên nhu cầu ăn của họ phải nhiều như vậy mới đủ.
Vũ Đăng Gia

Vũ Đăng Gia

Giả như có vậy đi nữa thì phục vụ kiểu đó máy móc quá, bộ dẫn trẻ con hay thiếu nữ liễu yếu đào tơ vô ăn cũng phải cố nuốt khẩu phần khủng của người lao động sao?
Lê Hoàng Bảo

Lê Hoàng Bảo

Người miền tây rộng rãi và phóng khoáng lắm bạn ơi. Miễn sau người lạ lại cảm giác thoải mái và vui vẻ là được
Hiem vu

Hiem vu

1 tô canh giá 100.000 theo đúng menu, không tranh luận. Mình là chủ quán thì cũng vậy thôi. Bạn vô quán càfe và kêu nửa ly càfe ? Hoặc bạn vô quán bún bò và kêu 1 chén bún bò, nhưng nói chủ quán cứ tính tiền 1 tô ? Ăn không hết thì đem về, hoặc đừng vô quán. Hết.
Á Liên

Á Liên

Bạn có đọc bài không vậy? Tác giả có "cảm giác thoải mái và vui vẻ" hồi nào? Rộng rãi và phóng khoáng gì mà bất chấp nguyện vọng của khách, cãi lại ý khách, làm khách phải bực bội, khiến khách ăn không xuể đành phải bỏ. Thật là uổng phí. Vậy mà bạn còn khen một cái phong cách "phục vụ" lạ đời như thế được là sao?
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng