Camera trong lớp học: Cảm giác an tâm hay sự mất niềm tin?

10 Thanh Niên Online
Là một người mẹ, tôi thật sự đau lòng khi theo dõi tin tức về vụ camera được lắp lén trong lớp học để rồi phát hiện ra nhiều trẻ bị cô giáo bạo hành.
 
Phụ huynh vừa làm việc vừa theo dõi con hoạt động ở trường qua camera /// Đào Ngọc Thạch Phụ huynh vừa làm việc vừa theo dõi con hoạt động ở trường qua camera - Đào Ngọc Thạch
Phụ huynh vừa làm việc vừa theo dõi con hoạt động ở trường qua camera
Đào Ngọc Thạch
Câu chuyện lắp camera khiến tôi đau lòng vì những đứa trẻ đáng thương có lẽ đã một thời gian dài chịu cảnh sống trong sợ hãi với một cô giáo thích dùng đòn roi hơn lời giảng, tôi cũng thật sự đau khi thấy giáo dục ngày càng có những câu chuyện đáng buồn.
Người thầy, người làm nghề cao quý đang đứng trước nguy cơ bị theo dõi lén, bị giám sát một cách không công khai. Phụ huynh, bất đắc dĩ trở thành những người lắp camera và thu thập đủ bằng chứng cô giáo đang bạo hành con em họ. Từ tiền lệ này, sẽ còn bao nhiêu lớp học, bao nhiêu phụ huynh sẽ tiếp tục âm thầm lắp camera để theo dõi cô giáo nữa?
Chiếc camera được lắp lén trong lớp học, tôi luôn nghĩ nó như biểu hiện của sự mất niềm tin. Trường học, một nơi những tưởng là an toàn nhất, tin cậy nhất, thì lại trở thành nơi đáng ngờ nhất và người ta phải nghi kỵ nhau, âm thầm theo dõi cả chính người đang dạy dỗ con mình.
Xã hội hình như đang camera hóa, không chỉ lắp camera giám sát bán hàng, theo dõi an ninh trật tự trên đường, xử phạt nguội giao thông, nhà nhà người người lắp camera ở khắp ngôi nhà của mình, để đề phòng kẻ trộm.
Mới đây, mẹ tôi ở quê cũng lắp một cái camera ở phòng khách, dù lúc nào cũng có người ở nhà. “Nằm ở đâu thì mẹ mở điện thoại ra cũng nhìn được xem có ai đột nhập vào nhà mình không”, mẹ nói. “Nhưng nếu trộm đã vào trong nhà được rồi, thì mẹ làm gì?”, tôi hỏi, mẹ ậm ờ “thôi thì nó cũng có cảm giác yên tâm hơn”.
“Cảm giác yên tâm hơn”, đó là cái mà nhiều phụ huynh có thể có khi trong lớp học mầm non hay tiểu học hay các bậc học khác của con cái mình có lắp camera, nhưng gốc rễ của mọi vấn đề, không phải là hai từ “cảm giác”. Nếu chúng ta không thể giải quyết triệt để an ninh, trộm cướp, côn đồ, thì 1.000 hay vô vàn cái camera ở quanh nhà và trên đường cũng vô ích. Và giáo dục không đi từ gốc rễ là giáo dục con người, bằng tình yêu thương để chạm tới trái tim con người, thì lắp camera khắp nơi trong phòng học, hay sân trường, căn tin cũng chẳng thể nào bảo vệ con trẻ và giúp chúng trưởng thành, hạnh phúc!
 

Bình luận 10

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Nguoi.Dan

Nguoi.Dan

Đã bao lâu nay, niềm tin giáo dục còn đâu mà nói mất ?
Hà

Camera nó không làm tổn hại tới "giáo dục con người bằng tình thương".
Vẫn cứ giáo dục con người bằng tình thương đi, và camera nó giám sát để loại bỏ
bớt những kẻ không làm điều đó ...
Xuanlam

Xuanlam

Nói thật với tác giả Thúy Hằng tôi muốn có camera trong lớp học vì cả 2 lý do, vừa mất lòng tin vừa bất an, nghi ngờ, nhưng o có sự lựa chọn nào khác ...
Lão gàn

Lão gàn

Vì không có niềm tin, nên buộc phải làm vậy, để bảo vệ con cháu mình. Làm gì có chuyện mẹ con Cám lại biết yêu thương ai.
Nguyen Van Tuc

Nguyen Van Tuc

Hãy sống với nhau bằng niềm tin thị mọi điều sẽ tốt đẹp ! Mất niềm tin là mất tất cả.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm