Tôi đang xử tệ với tuổi trẻ của mình ?

8 Thanh Niên Online

(TNO) 18 giờ, tôi mở cửa bước chân vào phòng trọ của mình sau một ngày làm việc. Và cảnh tượng quen thuộc đập vào mắt: hai cô bạn cùng phòng cũng vừa đi làm về, đang nghỉ mệt bằng cách chăm chú vào điện thoại thông minh...

(TNO) 18 giờ, tôi mở cửa bước chân vào phòng trọ của mình sau một ngày làm việc. Và cảnh tượng quen thuộc đập vào mắt: hai cô bạn cùng phòng cũng vừa đi làm về, đang nghỉ mệt bằng cách chăm chú vào điện thoại thông minh. Một bạn nữa về sớm hơn, vừa nấu cơm, vừa tranh thủ xem phim trên điện thoại. Tiếng chào hỏi của tôi rơi vào khoảng lặng, bởi không một ai chú ý. 

Tôi đang xử tệ với tuổi trẻ của mình ? - ảnh 1Tôi đang lạc vào thế giới ảo - Ảnh: Shutterstock
Phòng trọ của tôi có 5 người, đều vừa tốt nghiệp và mới đi làm mấy tháng. Chúng tôi còn rất trẻ và còn rất nhiều đam mê, nhiều ước muốn và nhiều thứ phải học. Thế nhưng, tất cả dường như chững lại trước những chiếc điện thoại thông minh, những trò chơi trực tuyến, mạng xã hội và những cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt.
Ngày càng lười học...
Ra trường, đi làm, tôi mới phát hiện ra là kiến thức của mình còn "hổng" rất nhiều, kể cả kiến thức chuyên ngành lẫn hiểu biết xã hội. Và những người bạn của tôi cũng vậy. Nhưng thay vì tiếp tục việc học, thay vì tìm kiếm thông tin để bổ sung kiến thức, chúng tôi lại chìm đắm trong những tiện ích của điện thoại thông minh. Ngày đi làm, tối về tắm rửa, ăn uống và sau đó ôm điện thoại, đó là lịch trình hằng ngày của chúng tôi.
Những mẩu giấy ghi chú “kể từ mai phải học…”, “nhất định phải học,… nếu không…”, … cứ nhiều thêm. Những kế hoạch đi học thêm ngoại ngữ, tin học, học kỹ năng mềm, học đàn, học nhảy… cứ mãi dừng lại ở kế hoạch.
Tôi đã không còn thiết tha với những nhà sách, không còn thích thú khi ngửi mùi sách mới, không còn ngồi hằng giờ đọc say mê quyển sách mà mình thích. Tôi cũng không còn nhớ cuốn sách mình đọc gần đây nhất là khi nào, cuốn gì, mặc dù trước đây tôi là con mọt sách chính hiệu.
... lười chơi...
Thời học sinh, sinh viên, tôi đã từng háo hức biết bao trước những cuộc đi chơi. Mặc dù khi đó tôi không có nhiều tiền, nhưng mơ ước được đi thật nhiều, khám phá thật nhiều luôn luôn hiện hữu. Và những cuộc đi chơi bất chợt, không kế hoạch, không hẹn trước vẫn thường xuyên diễn ra.
Bây giờ, cuộc sống của tôi thường chỉ xoay quanh hai địa điểm: nơi làm việc và phòng trọ. Những cuộc đi chơi cứ thưa dần, thưa dần, những cuộc hẹn cứ thay nhau trì hoãn. Thậm chí lúc đi uống cà phê, đi ăn chè, câu cửa miệng của tôi lúc nào cũng là “mật khẩu wifi ở đây là gì”, và cứ thế mỗi người mỗi điện thoại, mỗi người một câu chuyện riêng.
... và thờ ơ
Những cuộc chuyện trò, những tâm sự cùng nhau càng ngày càng ít dần đi. Tôi mất dần thói quen lắng nghe và chia sẻ. Tôi thậm chí đã để người bạn thân của mình ngồi khóc một mình ngoài cầu thang, chỉ vì đang bận bình luận về mấy tấm hình trên facebook.
Mỗi lần lên xe buýt, tôi gắn tai nghe vào, bật nhạc lớn và say sưa với thế giới của riêng mình, không bắt chuyện, không quan tâm đến những người xung quanh, như tôi đã từng làm. Tôi ít quan sát, ít để tâm đến những thứ diễn ra xung quanh mình. Và dần dà, tôi thụ động hơn, nhút nhát hơn, vô cảm hơn.
Có lúc giật mình nhìn lại, tự hỏi: phải chăng tôi đang đối xử tệ với tuổi trẻ của mình?

Bình luận 8

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Hoang

Hoang

Tội nghiệp cho tác giả và các bạn ghê. Chính cái smartphone có thể là cầu nối vào kho tàng vô tận những kiến thức các bạn có thể đọc, học hỏi qua mạng Internet, mọi lúc mọi nơi, miễn phí, hoặc chỉ tốn rất ít tiền. Thứ nhất, các bạn không biết là có những thứ như thế, thứ hai, các bạn không đọc thông viết thạo tiếng Anh, thứ ba, không có ai hướng dẫn chỉ vẽ cho các bạn. Khắp thế giới đang đua nhau học hỏi, thu thập kiến thức qua mạng, học suốt đời để có thể cạnh tranh sinh tồn được trong thời đại đang thay đổi chóng mặt này. Lời khuyên cho các bạn, phải đầu tư thời gian học tiếng Anh cho thật thông thạo, tích cực chủ động tìm tòi trên mạng Internet những kiến thức mà bạn cho là cần trang bị, bước đầu sẽ khó, dần dà sẽ dễ, càng ngày càng thú vị, Internet sẽ mở ra như kho vàng kiến thức cho các bạn, chứ không chỉ là nơi để tán gẫu, chit chat rất nhàm, vô ích. Thay vì lập hội tác dóc, hãy lập nhóm học tập qua mạng để chia sẻ, hỗ trợ nhau.
Long

Long

Đây là "căn bệnh" phổ biến của giới trẻ hiện nay. Mong sao các bạn hãy nhìn lại và thay đổi.
Gai Nguyen

Gai Nguyen

Khôn phải xử tệ với chính mình, mà dạng chết chưa chôn.
TuanHiep

TuanHiep

Đó không đơn giản là bạn đang đối xử tệ với tuổi trẻ của bạn mà nó là cái căn bệnh chung của một bộ phận giới trẻ hiện nay. Việt Nam ta được xếp vào danh sách các nước đứng đầu về về bùng nổ công nghệ thông tin, theo đó là các hệ lụy của nó đang ngày một ảnh hưởng lớn tới giới trẻ, một thế hệ chủ nhân tương lai của đất nước. Không riêng gì thế hệ đã ra trường đi làm, giới sinh viên, học sinh cấp 3, cấp 2, thậm chí cả tiểu học dần biến mình thành nô lệ của các sản phẩm công nghệ, xa rời các hoạt động thực tế và vận động thân thể... Có lần tôi đã được xem một video clip nói về người ta làm gì khi chờ ở nhà ga, sân bay, điểm dừng xe buýt và clip này chia làm 2 bức tranh khác nhau, một bên là những người nước ngoài tay xách nách mang đủ thứ loại ba lô, nhưng trên tay họ là một quyển sách, và học đọc nó bất cứ khi nào rảnh rỗi, còn bức tranh còn lại là người Việt chúng ta, ở đây là giới trẻ lúc nào dán mắt vào điện thoại, đủ loại hình trượt lướt bấm chạm... Kết thúc clip tác giả có Việt một câu rằng, "chúng ta làm chủ công nghệ chứ không phải công nghệ làm chủ chúng ta!". Nếu như bạn đã viết ra như vậy rồi, tức là bạn đã phần nào đó nhận thức được thế giới mình đang sống, bạn biết bạn đang thiếu điều gì và nên làm gì nhưng chưa có một động lực để hoàn thành, để sắp xếp thời gian cho những mục tiêu đó, đơn giản muc tiêu bạn đặt ra chỉ là mục tiêu chứ chưa phải là miếng cơm trước mắt bạn, bạn phải làm cách nào đó để bản thân thấy được sự cần thiết của mục tiêu như chính miếng ăn hằng ngày, tạo cho bản thân một động lực để thực hiện, cố gắng sắp xếp lên kế hoạch cho từng công việc cụ thể, lưu ý rằng kế hoạch để chúng ta hình dung chúng ta sẽ làm những gì chứ không phải ép buộc chúng ta phải theo nó răm rắp, như vậy sẽ gây hiệu ứng ức chế, phản cảm. Nếu mục tiêu quá lớn, có quá nhiều điều phải thực hiện thì chia nhỏ ra, nhìn cái nhỏ và làm cái nhỏ, từng bước, đặt cho bản thân một cái thỏa mãn nho nhỏ trước những thành công nhỏ, rồi sẽ đến một ngày thành hình nên điều bạn mong đợi. Chúc bạn thành công trong cuộc sống và sớm tìm ra cho mình con đường tuổi trẻ.
thanh

thanh

"Luôn bận rộn với smartphone" là tình hình CHUNG hiện nay của mọi người trừ vài người KHÔNG THÍCH hoặc KHÔNG dùng smartphone ! Cứ thử không chạm đến smartphone một lúc xem ! Đây cũng là lí do các hàng bán smartphone mọc lên như nấm sau mưa !
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Những em nhỏ hồn nhiên theo mẹ bán hoa ngày tết /// HOA NỮ

Lớn rồi tết có còn vui như ngày bé?

Nhiều bạn trẻ cho rằng càng lớn tết sẽ không còn vui vì nhiều thứ để lo. Thế nhưng cũng có bạn nêu quan điểm chỉ cần về với ba mẹ thì dù tết trẻ thơ hay tết của người lớn vẫn luôn tràn đầy niềm vui.

Một chiếc xe chở cây đào được gửi từ ngoài Hà Nội vào TP.HCM /// Đăng Nguyên

Chở hoa tết về giữa phố

Những ngày này, hoa tết từ khắp các tỉnh thành đang đổ về TP.HCM để phục vụ nhu cầu của người dân. Những chậu hoa đang được chở về khắp mọi ngả đường trong thành phố.