Người thương người vì nhau mà sống. Người thương đất này, vì nó mà ở lại đây cho trọn một đời... /// Ảnh: Khả Hòa

Sài Gòn, còn thương thì về!

3
Ở Sài Gòn chẳng có người lạ, chỉ có người quen; chẳng thể ghét, chỉ có thương. Người thương người vì nhau mà sống. Người thương đất này, vì nó mà ở lại đây cho trọn một đời.
Kênh Nhiêu Lộc nhìn từ trên cao /// Ảnh: Độc Lập

Khuôn mặt mới

1
Tôi sinh ra và lớn lên tại TP.HCM, thuộc thế hệ 9X nên những suy nghĩ và cảm nhận về thành phố có khác so với các thế hệ anh chị mình.
Thảo Cầm Viên /// Ảnh: Khả Hòa

Giản dị và bình tâm

1
Năm 2006, tôi viết đề tài về đội chăm sóc thú dữ ở Thảo Cầm Viên. Thời gian đó, tôi thường lui tới những chuồng hổ, báo, sư tử và gặp các anh công nhân chăm sóc thú dữ.
Đại diện thiếu nhi và cán bộ KP2, P.8; Q: Gò Vấp (TP.HCM) viếng Đền tưởng niệm 32 dân công hỏa tuyến hy sinh Mậu Thân tại xã Vĩnh Lộc, huyện Bình Chánh /// Ảnh: Khuynh Diệp

Người vùng ven Sài Gòn

3
Nửa thế kỷ trước, chàng sinh viên vừa tốt nghiệp Đại học ở Hà Nội như tôi vào công tác tại vùng ven Sài Gòn có biết bao điều ngỡ ngàng. Những ký ức của một thời chiến tranh lại ùa về trong tôi.
 
Hồ Con Rùa	 /// ảnh: Đào Ngọc Thạch

Sài Gòn 20 - 50 - 22

0
1. Giây phút thấy anh qua mạng xã hội, em biết mình đã thích con người này rồi. Em có thêm lý do để mong đến Sài Gòn gặp mặt. Em vừa háo hức vừa bồi hồi như cảm giác lật giở tờ báo có đăng bài viết của mình.
Bình yên dòng sông 	 /// Ảnh: P.K

Những bến sông lặng lẽ

0
Có bận tôi xuống nhà trọ thằng bạn chơi dưới tận Thủ Đức. Khu nhà trọ nằm ven con rạch Gò Dưa từ nhánh sông Sài Gòn đổ vào.
Những chuyến buýt trở thành một phần rất riêng, rất đẹp đẽ và rất quý giá, rất Sài Gòn đối với tôi /// Ảnh: Độc Lập

Bác tài ơi, ghé trạm!

1
Đi xe buýt ở Hà Nội, đến trạm dừng thì bấm đèn xe. Vào Sài Gòn, tôi không tìm thấy những nút bấm, mọi người vẫn náo nhiệt và nhẹ nhõm xuống xe.
Ngọt ngào làm sao đóa hoa sữa thanh khiết... /// Ảnh: Ngọc Thắng

Có một mùa hoa sữa Sài Gòn

4
Tôi không khỏi ngạc nhiên khi hương hoa sữa thoang thoảng bay tới, rồi nồng nàn như mùa thu Hà Nội. Ngã tư đường Nguyễn Lương Bằng với Trần Văn Trà ở quận 7 bỗng biến thành một Hà Nội thu nhỏ, dịu dàng và lãng mạn.
Từng là khu vực sầm uất của Chợ Lớn, Hẻm Tùng Quế phường nằm lọt thỏm giữa hai tòa nhà lớn /// Ảnh: Vũ Phượng

Lang thang hẻm Chợ Lớn

2
Đến một thành phố lớn, tôi không mấy quan tâm tới những tòa lầu chọc trời, mà thường thẫn thờ trước các con hẻm nhỏ mơ mộng.
Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Con đường có lá me bay

5
Con gái tôi năm nay đã 52 tuổi, và tôi cũng đã xa con đường Cường Để (nay là Tôn Đức Thắng) này đã gần nửa thế kỷ. Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn.
Đường sách Nguyễn Văn Bình /// Ảnh: Khả Hòa

Một người 'Sài Gòn'

0
Anh hơn tôi cả chục tuổi, không cùng thế hệ nên ít khi chơi cùng. Anh đã định cư hẳn ở Sài Gòn. Nhưng ở quê, nhà cha mẹ anh gần nhà tôi nên mỗi dịp anh về thăm nhà khi lễ tết hay tế tổ, chúng tôi vẫn thường ngồi với nhau để chuyện trò, thăm hỏi, cùng uống với nhau ly rượu và hàn huyên bao chuyện trên đời.
Đối với tôi lần đầu tiên lên Sài Gòn, tiếng rao mưu sinh ấy thực sự quá lạ lẫm /// Ảnh: Ngọc Dương

Tiếng rao bánh giò

1
Từ lúc nhỏ tôi đã có ao ước lớn lên sẽ được đi TP.HCM một chuyến, dù nơi tôi ở cách thành phố chỉ hơn một giờ đồng hồ, nhưng hầu như ít có dịp để đi.
Mỗi lần đi qua những quán cháo vịt, cháo gà dọc đường Sài Gòn, tôi đều nhớ lại hình ảnh má tôi ngồi vặt lông vịt cho một quán cháo ở góc ngã tư đường... /// Ảnh minh họa: Ngọc Dương

Má - một phần ký ức Sài Gòn

3
Sài Gòn rộng lớn, lớn mênh mông với những mảnh đời mưu sinh cuộc sống đổ về, từ những người cao sang cho đến những số phận lao động chân lấm tay bùn.
Quán cà phê ở Sài Gòn 
 /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Sài Gòn cà phê buổi sáng

1
Cà phê có thể là thức uống phổ biến nhất của mọi nơi. Vậy cớ sao khi nhắc về Sài Gòn người ta vẫn luôn nghĩ về những ly cà phê buổi sáng, có gì đặc biệt hơn những nơi khác?
Thành phố ngỡ quen mà lạ, đã lạ rồi không thể dửng dưng muốn được thân quen thêm nữa /// Ảnh: Khả Hòa

Nơi để nhớ để thương

1
Chiều cuối năm, ngồi bên ly cafe nâu, thằng bạn nối khố bất chợt hỏi: “Thành phố còn gì để nhớ, có gì để thương?”. Tôi mỉm cười, câu hỏi bâng quơ nhưng đủ để tôi miên man cảm xúc…
 
Chợ Bến Thành, TP.HCM /// Ảnh: Ngọc Dương

Tìm một chốn bình yên

2
Người Sài Gòn ai cũng có một góc cà phê quen thuộc trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới. Với tôi, đó là dãy quán ngay vòng xoay Hồ Con Rùa.