Không huy chương Paralympic, ai hiểu được nỗi vất vả của VĐV khuyết tật

3 Thanh Niên Online
Thể thao Việt Nam đã có thêm điều kỳ diệu trên đấu trường thế giới khi lực sỹ Lê Văn Công phá sâu kỷ lục thế giới, giành tấm HCV lịch sử đầu tiên cho Việt Nam tại đấu trường Paralympic - Olympic của những VĐV khuyết tật...
Giành HCV Olympic là một điều vô cùng khó khăn, với ngay cả những người lành lặn. Hoàng Xuân Vinh là một điều thần kỳ của thể thao Việt Nam, xạ thủ giành 1 HCV và 1 HCB tại Olympic Brazil được đầu tư trọng điểm, nghĩa là những gì tốt nhất trong nước đã được dành cho anh và đồng đội để chinh phục đấu trường Olympic. Tuy nhiên, so sánh với những gì các VĐV các quốc gia, những điều này không có nghĩa lý gì. Rèn luyện, quyết tâm theo kiểu “con nhà nghèo”, Hoàng Xuân Vinh đã giành được quả ngọt.
Lê Văn Công, người đã khiến thể thao Việt Nam nở mày nở mặt thêm một lần nữa với tấm HCV không tưởng môn cử tạ vào sáng 9.9 vừa qua. Người đàn ông với đôi chân bị teo nhỏ từ khi mới sinh ra tưởng sẽ bị tàn phế suốt đời đã không cam chịu một cuộc sống vô ích. Từ Hà Tĩnh, anh vào TP.HCM lập nghiệp và gắn bó với cử tạ bao nhiêu năm trời.
Lê Văn Công từng bị tai nạn giao thông, nó cướp đi của anh cơ hội được tham dự Paralympic 2012, nhưng không cướp đi ý chí khát vọng của một thanh niên muốn khẳng định bản thân và chinh phục những đỉnh cao mới.
Không huy chương Paralympic, ai hiểu được nỗi vất vả của VĐV khuyết tật - ảnh 1
Thành tích của Lê Văn Công khiến nhiều người nức lòng, nhưng sau tấm HCV này, cuộc sống của anh vẫn trở về thầm lặng bình thường
Reuters
Chúng tôi đã chứng kiến sự gian truân cơ cực của nữ VĐV điền kinh khuyết tật Nhữ Thị Khoa, chân tay co quắp chị vẫn sáng sáng lăn xe đến Trung tâm thể thao người khuyết tật Khúc Hạo, Hà Nội, tập lăn bánh xe trên đường chạy đến khi tay tươm máu, chiều lại về chợ bán bánh mỳ, trái cây. Con bị bệnh hiểm nghèo, chị Khoa giải nghệ, người phụ nữ một ngày mưa trong một căn nhà bừa bộn đồ đạc bật khóc: "Những tấm huy chương, bằng khen có đủ cứu con tôi không?".
Không huy chương Paralympic, ai hiểu được nỗi vất vả của VĐV khuyết tật - ảnh 3
VĐV Trần Phúc Đạt trên đường chạy điền kinh Nhân vật cung cấp
VĐV điền kinh Trần Phúc Đạt, 30 tuổi, mỗi sáng đi xe buýt từ thị trấn Như Quỳnh, Hưng Yên lên Hà Nội tập điền kinh, trưa lại bắt xe buýt về, nắng cũng như mưa. Tiền thưởng từ các giải trong nước, ParaGames không đáng là bao, nhưng đủ để anh yêu cuộc sống, biết mình vẫn là người có ích. “Tôi vẫn thấy chạnh lòng khi sự quan tâm của xã hội dành cho Paralympic chưa cao. Từ năm 2008, năm nào tôi cũng theo dõi giải đấu này, nhưng nhà đài chỉ tường thuật trực tiếp Olympic mà bỏ qua Paralympic, tôi đành mở internet xem”, Trần Phúc Đạt nói.
Đặng Thị Linh Phượng, người giành HCĐ môn cử tạ tại Paralympic Rio nữa, hàng ngày chị phải làm việc tại xưởng thủ công mỹ nghệ 27.7 tại TP.HCM, rồi sau đó mới có thời gian tập tạ. Chị Phượng không sống bằng thu nhập từ thể thao, đó chỉ là niềm tin cho chị thêm động lực vượt qua mọi gian truân.
Còn nhiều, rất nhiều những VĐV khuyết tật Việt Nam lặng thầm tập luyện mỗi ngày, lặng thầm đăng quang và lặng thầm rời xa sàn đấu, vì sức khỏe và những nghiệt ngã của cuộc sống cơm áo gạo tiền. Sự vắt chanh bỏ vỏ - với VĐV lành lặn - không là một ngoại lệ với VĐV khuyết tật.
Ngày mai, ngày kia, khi Lê Văn Công trở về TP.HCM, sau những vinh quang được vinh danh và báo chí đưa tin, cuộc sống của người đàn ông khuyết tật gắn bó với cử tạ và người vợ kiếm sống bằng nghề may vá lại trở về ngày thường. Với chấn thương, nước mắt, nụ cười và cả những bề bộn lo toan của cuộc sống có hai con nhỏ.
Thể thao Việt Nam, những câu hỏi về sự đền đáp xứng đáng, chưa bao giờ có câu trả lời thỏa mãn!
Không huy chương Paralympic, ai hiểu được nỗi vất vả của VĐV khuyết tật - ảnh 4

tin liên quan

Trăn trở thể thao người khuyết tật
(TNO) Giải thể thao người khuyết tật (NKT) toàn quốc 2013 đã khép lại với những khoảnh khắc xúc động khi gần 1.000 VĐV nỗ lực đến cùng để chạm tới vinh quang. Nhưng những trăn trở vẫn đang để ngỏ...

Bình luận 3

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
anhbatu

anhbatu

Nói chi VĐV khuyết tật không được hỗ trợ tốt cho cuộc sống và tập luyện thi đấu, ngay cả bóng đá nữ đã đưa đất nước lên đỉnh vinh quang nhiều lần mà đâu được quan tâm tiền tỉ như bóng đá nam!
Khánh

Khánh

Nhiều cuộc thi sẽ áp dụng vào cuộc sống hàng ngày, mang lại lợi trực tiếp cho đất nước, cuộc sống hàng ngày và phần lớn người dân (Olympic: Thể thao, Toán, hóa, sinh, vật lí....,; thi sáng tạo khoa học, công nghệ, và rất nhiều cuộc thi khác) thì phần thường lại rất ít, ít quan tâm; còn một số cuộc thi: âm nhạc, người đẹp,... tiền thưởng hàng tỉ, có giá trị tặng thêm rất cao, tài trợ lớn.... cũng hơi buồn, không vui lắm.
DVMPhúc

DVMPhúc

Hi vọng trong tương lai sẽ có một người nào đó làm cuốn sách kể về HỌ .Tưởng tượng xem những tấm gương trong cuốn sách đó sẽ trở thành một nguồn động lực vô cùng to lớn cho rất rất nhiều người trong xả hội này.

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ánh Viên cùng HLV Đặng Anh Tuấn ở thất bại ASIAD 2018, cô cần được quan tâm để lấy lại đỉnh cao, nhất là khi HLV Đặng Anh Tuấn vừa xin thôi huấn luyện /// Quỳnh Anh

Vụ nợ nần của HLV Đặng Anh Tuấn: Đừng bỏ rơi Ánh Viên

Một trong những người buồn nhất trong sự việc nợ nần của HLV Đặng Anh Tuấn vỡ lở không ai khác chính là học trò của ông - Nguyễn Thị Ánh Viên. Ánh Viên càng buồn hơn khi người thầy gần 10 năm gắn bó cũng ngỏ ý thôi huấn luyện cho mình.

HLV Park Hang-seo buồn bã cho thất bại của U.23 Việt Nam /// Độc Lập

U.23 Việt Nam thất bại để trưởng thành

Khỏi phải nói người hâm mộ lẫn bản thân HLV Park Hang-seo và các tuyển thủ U.23 Việt Nam đã buồn bã đến dường nào khi đội nhà thua trận trước Triều Tiên, dừng chân ở vòng bảng vòng chung kết U.23 châu Á. Nhưng đó là thất bại cần thiết để trưởng thành...
U.23 Việt Nam chào tạm biệt người hâm mộ /// Độc Lập

U.23 Việt Nam: Phía trước vẫn là bầu trời!

U.23 Việt Nam đến giải U.23 châu Á 2020 với tư cách á quân, không còn là đi học hỏi, cọ xát mà mang theo nhiều kỳ vọng của người hâm mộ với tâm thế khẳng định vị trí của bóng đá Việt Nam trong khu vực và cả châu lục (dù chỉ ở cấp độ trẻ).