Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Phó thủ tướng thường trực Trương Hòa Bình đã yêu cầu xử lý nghiêm các vụ bạo hành, xâm hại, thậm chí sát hại trẻ em xảy ra tại một số địa phương.
Những vụ xâm hại trẻ em vừa qua là hết sức nghiêm trọng, có vụ đã vượt mọi tưởng tượng của một người bình thường. Xử nghiêm là điều không thể khác. Nhưng với những vụ hành hạ, xâm hại trẻ em cả thể chất và tinh thần ngay tại các nhà trẻ thì sau khi xử nghiêm, vẫn còn rất nhiều việc phải làm.
Chúng ta đều biết, nạn nhân trẻ em của những vụ hành hạ ở nhà trẻ phần lớn là con công nhân, con người nghèo. Trong điều kiện lao động như hiện nay cộng với đồng lương rất eo hẹp, hầu hết gia đình công nhân khi đem con gửi nhà trẻ hay mẫu giáo chỉ dám chọn những nơi gần chỗ trọ và quan trọng là học phí tương đối rẻ. Ở đó, tiền gửi trẻ có thể vừa với khả năng của họ, nhưng ngược lại chất lượng nuôi dạy trẻ thì không thể như họ mong ước, từ trang thiết bị nhà trường không đạt chuẩn, đến giáo viên thiếu lòng yêu nghề, yêu trẻ và có thể không được đào tạo bài bản. Bản thân các cô giáo này cũng chỉ nhận mức lương thấp, dẫn đến việc đôi khi vì những bức xúc trong đời sống mà dồn sự bực tức vào các cháu bé vô tội.
Hầu hết những vụ bạo hành trẻ em ở các nhà trẻ từ trước tới nay đều rơi vào những nhà trẻ “không đúng chuẩn” như thế. Cha mẹ các cháu bé dù biết những nguy cơ rình rập con mình, nhưng không còn lựa chọn nào khác.
Thời gian qua, nhiều nhà đầu tư khi tới làm việc với địa phương đều đưa ra những hứa hẹn, trong đó không ít hứa hẹn dành cho việc cải thiện và nâng cao đời sống của người lao động, của công nhân. Nhưng trong thực tế, còn rất nhiều khu công nghiệp, nhà máy mà ở đó những phúc lợi xã hội như nhà trẻ, nhà mẫu giáo hoàn toàn vắng bóng. Công nhân có con nhỏ đành phải tìm những nơi gửi trẻ vừa với đồng lương chật hẹp của mình. Và, những tai họa đã xảy ra.
Cũng phải nhìn nhận rằng chính quyền ở các địa phương đã xây nhà trẻ và mẫu giáo công lập, nhưng số lượng vẫn không đáp ứng được nhu cầu gửi trẻ. Trường công lấy học phí không cao, nhưng xin cho con vào đó không hề dễ. Những công nhân phải làm việc quần quật suốt ngày, làm sao có những mối “quan hệ” để có thể xin cho con mình vào những nhà trẻ và mẫu giáo công vừa với đồng lương và có chất lượng nuôi dạy khá tốt như thế?
Vậy thì chỉ có một giải pháp: chính quyền ở các địa phương khi làm việc với các nhà đầu tư, các ông chủ nhà máy phải buộc được họ cam kết và thực hiện xây dựng những nhà trẻ, nhà mẫu giáo đủ khả năng đón nhận tất cả con em công nhân đúng độ tuổi của nhà máy hay công ty mình. Đó phải là những cơ sở đúng chuẩn từ trang thiết bị cho tới giáo viên, thu nhập của các cô giáo ít nhất phải theo đúng mức lương nhà nước quy định cho bậc học này. Dĩ nhiên, khi gia đình công nhân gửi trẻ, họ phải đóng học phí hằng tháng cho con mình, nhưng số tiền phải tương xứng với mức lương của họ và không bị buộc đóng thêm những “phụ phí”. Đó là giải pháp căn cơ nhất bảo đảm sự an toàn cho các nhà trẻ và mẫu giáo nơi mà con công nhân được gửi.

Thanh Thảo

Bạn đọc phản hồi (1 nhận xét)

Trinh Cuong BH

Theo tác giả "chỉ có một giải pháp.." được nêu cụ thể cuối bài viết...Nếu được như vậy thì đây là giải pháp "quá lý tưởng" cho gia đình công nhân....Với doanh nghiệp thì còn rất nhiều việc liên quan ....( và cả gánh nặng SXKD...)liệu có khả thi "đại trà"....Trẻ em ...là tương lai, là thế giới ngày mai...cần xem xét

Bình luận