'Nếu có ai bảo tôi thế mạng để con có giấy tờ, tôi cũng sẵn sàng!'

9 Thanh Niên Online
Giữa tháng 7 này, chúng tôi tiễn biệt bà Phùng Thị Hợi, tạm trú tại TP.HCM về nơi an nghỉ cuối cùng.
Lúc còn sống, bà Phùng Thị Hợi luôn lo lắng chuyện giấy tờ của con  /// Như Lịch Lúc còn sống, bà Phùng Thị Hợi luôn lo lắng chuyện giấy tờ của con - Như Lịch
Lúc còn sống, bà Phùng Thị Hợi luôn lo lắng chuyện giấy tờ của con
Như Lịch
Bà Hợi là nhân vật trong bài viết của tôi: Ước… “đổi mạng” cho con có giấy tờ (đăng trên Báo Thanh Niên số ra ngày 26.12.2017).
Những ngày cuối đời, bà Hợi nhập viện cấp cứu trong tình trạng không có giấy tờ tùy thân, không bảo hiểm y tế, không tiền bạc chữa chạy (sau đó, Báo Thanh Niên vận động quyên góp cho bà hơn 85 triệu đồng; Hội quán các bà mẹ, hàng xóm… giúp đỡ khoảng 10 triệu đồng).
Anh Nguyễn Thanh Trọng, con bà Hợi tâm sự trước khi mẹ anh mất, bà vẫn đau đáu nỗi lo về chuyện giấy tờ tùy thân của hai đứa con mồ côi. Bà chảy nước mắt, luôn miệng than thở: “Buồn! Buồn quá!”.
Trong bài viết Ước… “đổi mạng” cho con có giấy tờ, bà Phùng Thị Hợi từng xót xa: “Bệnh tật (bà bị suy tim giai đoạn cuối-PV) có thể khiến tôi chết ngay bây giờ cũng không sợ bằng cảnh con tôi mãi là người vô thừa nhận. Nếu có ai bảo tôi thế mạng để con có giấy tờ, tôi cũng sẵn sàng!”.
Trái tim ngừng đập vẫn còn thổn thức!1
Trước đây, bà Phùng Thị Hợi và con trai Nguyễn Thanh Trọng từng “gõ cửa” nhiều nơi xin làm giấy tờ tùy thân, nhưng không có kết quả
Ảnh: Như Lịch
Nay thì bà đã “đổi mạng” với bệnh tật, nhưng chuyện giấy tờ tùy thân của con bà vẫn còn dang dở!
Bà Phùng Thị Hợi quê ở xã Nguyên Giáp, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương. Thời trẻ, bà đi thanh niên xung phong rồi ở lại miền Nam. Từ năm 1996, mẹ con bà thuê trọ tại P.9, Q.3, TP.HCM. Thời điểm ấy, bà bị thất lạc giấy tờ tùy thân (trừ giấy khai sinh của hai đứa con) nhưng không có điều kiện về quê làm lại. Suốt hơn 20 năm, người mẹ đơn thân này lăn lộn mưu sinh bằng nghề bơm vá, sửa xe trên vỉa hè Sài Gòn để nuôi con ăn học.
Do không có giấy tờ nên mẹ con bà Hợi gặp rất vô số khó khăn. Sống nhờ thuốc, đi bệnh viện thường xuyên nhưng bà Hợi không thể nào mua được thẻ bảo hiểm y tế. Thủy, con gái bà (sinh viên một trường cao đẳng tại TP.HCM) cũng gặp nhiều trắc trở trong việc học.
Đặc biệt, cũng vì không có chứng minh nhân dân bổ túc hồ sơ việc làm, anh Nguyễn Thanh Trọng-người con trai trụ cột trong gia đình, đành từ giã nghề đầu bếp mà anh đam mê và được đào tạo bài bản, có thu nhập cao ở những nhà hàng, khách sạn. Thay vào đó, anh phải “dạt” ra ngoài làm thuê làm mướn, tiền công eo hẹp khiến mẹ con anh sống hết sức khổ sở, thiếu thốn.
Thấm thía cảnh “công dân hạng hai” nên từ năm 2011, mẹ con bà Hợi quyết dốc sức làm giấy tờ. Chị ruột của bà Hợi thường trú tại một phường ở Q.12 đồng ý bảo lãnh cho Trọng nhập hộ khẩu. Đến tháng 5.2012, anh Trọng đã được cấp sổ KT3 tại phường này.
Tuy nhiên, theo anh Trọng, sau một thời gian dài chạy chứng nhiều nơi để bổ túc các loại giấy tờ, anh vẫn không được nhập hộ khẩu vào gia đình dì ruột, do vướng một số thủ tục, quy định.
Bế tắc, cộng với việc bà Hợi phát bệnh suy tim nặng nên từ năm 2016, anh Trọng trở về sống tại nơi tạm trú trước đây (P.9, Q.3) để có điều kiện chăm sóc mẹ.
Cách đây mấy tháng, một người hàng xóm tốt bụng ở khu nhà trọ của bà Hợi đã bảo lãnh cho mẹ con bà có điều kiện được làm KT3, sau đó có thể tiến tới nhập hộ khẩu.
Bà Hợi rất cảm kích trước nghĩa cử của người hàng xóm. Tuy vậy, bà cũng thắc thỏm: “Thằng Trọng cũng từng có sổ KT3 ở Q.12 nhưng rồi không nhập được hộ khẩu. Nên tôi lo lắm, không biết bao giờ con tôi mới có được chứng minh nhân dân”.
Có thời gian “tháp tùng” mẹ con bà Hợi đi chứng giấy tờ hồ sơ, bản thân tôi rất đồng tình với ý kiến của luật sư Trần Quang Thắng (Giám đốc Công ty Luật quốc tế và cộng sự) khi ông cho rằng quy định pháp luật liên quan đến vấn đề nhập hộ khẩu hay cấp giấy chứng minh nhân dân đối với những người không có giấy tờ tùy thân cần được cải tiến hơn nữa. Bởi hiện nay, vẫn còn một số quy định cứng nhắc, không thống nhất, thậm chí mâu thuẫn lẫn nhau, không phù hợp với tình hình thực tế khiến người dân không thể đáp ứng.
Theo luật sư Thắng, nếu như trước đây, những cán bộ tiếp nhận hồ sơ xin nhập hộ khẩu của anh Trọng linh hoạt và tận tình hướng dẫn thêm một chút, thì có lẽ bây giờ Trọng đã có giấy tờ tùy thân. Từ đó, anh có việc làm ổn định, cuộc sống mẹ con anh đỡ chật vật hơn.
Nếu được như vậy, biết đâu bà Hợi có thể kéo dài thêm tuổi thọ.
Và cho dù không vượt qua được bệnh tật, có lẽ bà sẽ ra đi thanh thản hơn, chứ không phải cho đến giây phút cuối của cuộc đời, bà vẫn còn nặng lòng chuyện giấy tờ tùy thân của hai đứa con nơi dương thế.
Nhưng, tất cả cũng chỉ là… nếu như thôi!

Bình luận 9

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Tú Quỳnh

Đọc mà xót xa!

Hùng

Những người này mưu sinh khó khăn, hiểu biết pháp luật hạn chế, lẽ ra địa phương nên chủ động tìm đến họ để tháo gỡ giúp đỡ thủ tục làm giấy tờ tùy thân cho họ. Thiết nghĩ đây cũng là cách giúp ngược lại cho địa phương và chính quyền về mặt quản lý nhân khẩu, ổn định cuộc sống người dân, hạn chế tệ nạn phát sinh... Đằng này người dân tìm đến tận nơi xin giải quyết nhập hộ khẩu mà lại không tạo điều kiện cho họ là sao? Trong khi họ đã có chỗ ở hợp pháp (có dì ruột bảo lãnh, đã có KT3), là sao? Lý và tình đúng chưa???

Trang

Nghe chuyện mà đau lòng quá! Sao lại không được giúp đỡ để làm giấy tờ tùy thân và ổn định cuộc sống?

Hà Công Lý

Những trường hợp này họ đã cư trú ổn định trong thời gian rất lâu dài rồi, vã lại họ là người dân lương thiện, lao động bình thường nên chính quyền và cơ quan chức năng linh động xem xét giải quyết các loại giấy tờ tùy thân cho họ chứ đừng quá máy móc một cách cứng nhắc để rồi gây biết bao khó khăn trong cuộc sống của họ.

hoàng ngọc thái

Tội nghiệp
Xem thêm bình luận

Bài viết tác giả khác

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bà Thu và chồng ngày đêm ngóng chờ tin con>

Trời Mỹ bao la, con tôi đang nơi đâu?

'19 năm qua, đi đâu tôi cũng ngóng nhìn dáo dác, tim tôi đập loạn xạ khi thấy một bóng hình nhang nhác giống Tôm... Tôi hối hả, quay cuồng chạy lại, khuôn mặt đó khác lạ, không phải là Tôm...', bà Nguyễn Thị Thu thổn thức.