Làm lấy được!

6
Tuần qua, ngành y tế xảy ra hai sự kiện được các cơ quan báo chí truyền thông cả nước đưa thông tin khiến bạn đọc và bạn xem đài cảm thấy buồn lòng quá đỗi.

>> Khen thưởng người tố cáo gian lận xét nghiệm
>> Người tố cáo rơi nước mắt
>> Kiểm điểm trước toàn ngành y tế Hà Nội

Đó là bác sĩ Đ.T, thuộc Bệnh viện Nhi trung ương (Hà Nội) khám cho một bé gái mới 7 tháng tuổi được đưa vào bệnh viện do bị sốt, đã kết luận cháu bị chứng phù nề da quy đầu (?).

Ông cho một toa thuốc gồm 5 vị, trong đó có 3 vị phổ thông là thuốc hỗ trợ nâng hệ miễn dịch, bổ sung can xi, bổ sung vitamin nâng thể trạng...

Khi trả lời báo chí tại sao có trường hợp sai sót vừa buồn cười vừa rất nguy hiểm cho bệnh nhi này xảy ra, ông Trần Minh Điển, Phó giám đốc bệnh viện, nói rằng đó là do máy tính quá tải, bệnh nhi đông nên nhảy sai mã bệnh. Bác sĩ điều trị chỉ quên xem lại đơn thuốc trước khi ký tên (?). Theo ông, dù toa thuốc kết luận bé gái bị phù nề da quy đầu nhưng đã có 3/5 loại thuốc được kê đúng bệnh.

Việc khám bệnh của bác sĩ Đ.T với kết luận hết sức hàm hồ, lại cho thuốc quá nhiều so với thể trạng một bé gái 7 tháng tuổi đã là việc làm cho có, dẫn đến tình trạng sai lè lè ra. Đáng lẽ, khi trả lời cho gia đình và công luận, ông phó giám đốc phải nói một cách ngay ngắn, thẳng thắn nhận lỗi về cơ quan mình và có biện pháp nhắc nhở để ông Đ.T sửa chữa và làm tốt hơn sau này. Thế nhưng, ông phó giám đốc lại đổ thừa sai sót là do điều kiện khách quan gây ra (máy tính quá tải), cố ý giảm sai phạm của bác sĩ điều trị xuống (do quên xem lại đơn thuốc), hoàn toàn không quan tâm đến y đức (3 vị thuốc được kê đúng bệnh). Rõ ràng, với kiểu nói lấy được này, ông phó giám đốc đã không lấy sinh mạng con người làm trọng và quá coi thường dư luận.

Chuyện thứ hai là ngày 16.8, Sở Y tế Hà Nội tổ chức khen thưởng các cán bộ, nhân viên đã có công tố cáo việc gian lận trong xét nghiệm máu tại Bệnh viện đa khoa Hoài Đức (Hà Nội). Các chị Hoàng Thị Nguyệt, Phan Thị Nam Đông, Khuất Thị Định được nhận bằng khen và số tiền thưởng 320.000 đồng mỗi người.

Dự lễ khen thưởng, đặc biệt là khen thưởng chống tiêu cực để làm sạch, làm đẹp nội bộ đơn vị; đáng lẽ các chị phải tươi cười. Thế nhưng không, gương mặt của những người được khen thưởng vẫn buồn bã, và thậm chí họ còn khóc nữa. Đài truyền hình Trung ương đưa cận cảnh những giọt nước mắt của họ. Họ đã trải qua sự lo sợ, sự căng thẳng trong những ngày bị cô lập, sự dọa dẫm, bêu riếu và xúc phạm danh dự. Một chị phát biểu hết sức nhân hậu: “Tôi chẳng vui gì khi thấy các đồng nghiệp của mình bị kỷ luật”. Tôi có cảm tưởng các chị vẫn còn mang tâm trạng đó vào trong buổi lễ này.

Điều đáng nói là buổi lễ diễn ra trong khoảng 30 phút, quá lèo tèo. Ngoài anh chị em báo chí ra, ít có cán bộ nhân viên khác của ngành y và bệnh viện Hoài Đức đến tham dự. Không khí của buổi lễ thật thảm đạm vì không có một cành hoa, một đóa hoa. Ngành ta nghèo đến nỗi phải tiết kiệm khoản đó chăng? Tôi không cho là vậy. Đại diện của sở chủ trì buổi lễ cho rằng lễ khen thưởng diễn ra đơn giản như vậy mới ấm cúng (?). Bạn xem đài có cảm tưởng sở đã làm một buổi lễ lấy được, làm cho có để đối phó với công luận hơn là nhằm biểu dương những người dũng cảm chống tiêu cực, noi gương cho toàn ngành học và làm theo.

Hai sự kiện trên quả thật đáng buồn cho ngành y và cho cả xã hội. Nó cho thấy thái độ dũng cảm nhận trách nhiệm, tinh thần thẳng thắn sửa sai trước những sai phạm lớn nhỏ cũng có biên độ và những người có trách nhiệm hình như chỉ nhằm làm cho có, đối phó với công luận cần thiết hơn là tự làm trong sạch ngành mình. 

Vũ Đức Sao Biển

Bình luận

User
Gửi bình luận
Nguyễn Minh

Nguyễn Minh

Thay vì phải TỪ CHỨC vì trách nhiệm quản lý bên dưới thì họ bày trò khen thưởng cho ra vẻ "mình cũng chống tiêu cực dó thôi.
Tịnh Tâm

Tịnh Tâm

Có một điều dễ nhận thấy khi đến khám bệnh ở các trung tâm y tế là việc khám bệnh diễn ra rất chậm rãi do động tác thừa của BS, nhưng khi cho toa thì quá nhanh chỉ hỏi qua loa đại khái là kê đơn ngay,ít quan tâm dặn dò cách uống thuốc sao cho đúng để phát huy hết tác dụng và hạn chế tác dụng phụ của thuốc. Ngoài ra khi kê đơn BS chỉ cho dùng trong thời gian rất ngắn là 5 ngày, nhưng không bao giờ lưu sổ và khi tái khám gặp BS khác không hề quan tâm và hỏi han gì về kỳ khám trước và cho ngay một toa thuốc khác. Bệnh nhân không được điều trị cùng một loại thuốc trong qua trình điều trị, hệ quả là bệnh khó lành hay nhờn thuốc là điều không tránh khỏi. Một BS giỏi thì ngoài trình độ uyên thâm y học, họ phải kinh qua kinh nghiệm trong qua trình lăn lộn với người bệnh và giúp họ chữa bệnh, bệnh càng khó chữa càng say mê cứu chữa, kinh nghiệm càng dày. Ngoài ra biết tận dụng máy móc phương tiện hỗ trợ chẩn đoán và có thuốc chữa bệnh tốt, thiếu một trong những điều trên, hoặc quá lạm dụng cũng có thể vô tình gây thiệt hại sức khỏe, tiền bạc và thời gian của bệnh nhân. Khi làm công tác chữa bệnh giúp đời mà thiếu một trong hai yếu tố TÂM và TẦM thì ranh giới giữa GIÚP và GIẾT rất là mong manh.
Quang Vinh

Quang Vinh

"Theo ông, dù toa thuốc kết luận bé gái bị phù nề da quy đầu nhưng đã có 3/5 loại thuốc được kê đúng bệnh." Điều này có nghĩa là 2/5 vị thuốc kê không đúng. Với xác suất đúng sai này thì chẳng cần phải học ngành y người ta cũng cho toa thuốc được. Cứ ra tiệm thuốc khai bệnh và hỏi cô bán hàng (thực tế không phải là dược sĩ), hay hỏi "bác sĩ google" thì xác suất đúng thuốc còn cao hơn. Vậy phải hiểu trình độ chuyên môn và y đức của bác sĩ, lãnh đạo bệnh viện như thế nào đây?
Nguyen Nguyen

Nguyen Nguyen

Bao giờ mới đổi thay. Nhưng, có lẽ ta đã nêu "Văn hóa giao thông" nên nay cũng phải nêu "văn hóa bệnh viện" và nhiều văn hóa khác như "văn hóa xăng dầu".....
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Làm sạch nồi canh

Làm sạch nồi canh

Nhiều người bất ngờ sự việc được “phát hiện” thông qua báo chí nước ngoài trong nghi án cán bộ thuế, hải quan của Bắc Ninh nhận hối lộ hơn 5 tỉ đồng để giúp Công ty Tenma Việt Nam trốn thuế.
An ninh chung cư

An ninh chung cư

Không ít người chọn mua căn hộ chung cư để sống vì một lý do: đỡ lo lắng chuyện an ninh. Nghĩa là chấp nhận đổi lấy nhiều bất tiện khác trong sinh hoạt hằng ngày để “mua” cảm giác sống an toàn.