Cô dâu trèo tường vào cửa sau nhà chồng: Bình đẳng cho nữ giới, ở đâu?

12 Thanh Niên Online
Do là cô dâu đã có thai trước khi cưới, nên cô dâu phải leo lên từng bậc thang tre để vào cửa sau của nhà chồng.
Những ngày giáp tết cũng là mùa cưới, cưới khắp Bắc - Trung - Nam. Chẳng có gì để nói vì đó là chuyện vui cũng là chuyện tự nhiên của con người. Nhưng hôm nay, ở thế kỷ 21 này, tôi nhìn thấy hình ảnh cô dâu mặc váy trắng, đội nón lá leo lên từng bậc thang tre để vào cửa sau của nhà chồng (được cho là ở Bắc Kạn), lý do là cô dâu đã có thai trước khi cưới.
Có cái gì đó chặn ngang cổ họng tôi lại, có cái gì đó không ngăn được nước mắt tôi rơi. Bởi chắc chắn đó không phải là một nơi nghèo, nhìn nhà cửa và cách ăn mặc của họ, nhưng hủ tục vẫn còn, người ta chấp nhận hủ tục đó mà không một lời phản kháng. Trái tim tôi như có ai đó bóp chặt lại, tôi ngồi hỏi mình, sinh ra làm phụ nữ là đúng hay sai? Và cơ quan chính quyền, hay đại diện của hội phụ nữ địa phương này đâu?...
Ngày 8.3, 20.10 sinh ra để làm gì? Người ta rình rang ăn mừng để làm gì, quà cáp, hoa hồng để làm gì? Rồi chính phụ nữ lại đối xử với phụ nữ tệ bạc và đau đớn thế này? Đây không thể gọi là “thuần phong mỹ tục” hay “bản sắc văn hóa”, nó là “hủ tục”, là những tập tục vô cùng lạc hậu, coi khinh phụ nữ.
Hủ tục này có từ thời phong kiến, thời mà người ta còn dạy con gái “chữ trinh đáng giá ngàn vàng”, thời mà chuyện nam nữ yêu nhau là chuyện tội lỗi, thời mà người ta coi chuyện quan hệ tình dục là thứ tội lỗi, dơ bẩn gớm ghiếc nhất trong mọi điều dơ bẩn trên trái đất này, nên con gái lỡ mang thai trước ngày cưới, là sự sỉ nhục cho cả gia đình dòng họ, nên nhà trai họ tự đặt cho mình bất cứ “hình phạt” nào để trừng phạt cô dâu, trong đó, việc đi cửa sau (hoặc chui cửa chuồng heo, chuồng bò) là một “hình phạt” phổ biến cho tội dám “ăn cơm trước kẻng”, tội “hư thân mất nết” của cô dâu.
Nhưng thế kỷ này là thế kỷ 21, người ta mặc veston, giày tây, váy trắng trong ngày cưới, nhưng trình độ dân trí hình như không đi theo kịp những hào nhoáng và thay đổi bên ngoài, không theo kịp sự dủ đầy hay thừa thãi về vật chất. Người phụ nữ vẫn không đứng được bình đẳng với nam giới, thậm chí, dư luận không cho họ “quyền” được bình đẳng với những người phụ nữ khác.
Ở thế kỷ này, các bệnh viện phụ sản hằng năm có hàng ngàn lượt bệnh nhân điều trị hiếm muộn, họ đánh đổi cả gia sản và cuộc đời mình để có một đứa con. Và bất cứ ai trong chúng ta, đều nhận thức được rằng, con cái là “phúc trời ban”. Một sinh linh đến với thế giới này để mang sứ mạng làm người, đều xứng đáng được chào đón, nâng niu và chăm sóc. Không chỉ vậy, luật pháp của chúng ta cũng đã có những điều luật quy định về bảo vệ phụ nữ và trẻ em. Bộ máy chính quyền có hẳn những cơ quan rất lớn để làm công việc đó.
Trở lại chuyện tấm ảnh này, cô dâu mặc váy trắng, đội nón lá, bụng đang mang thai phải leo những bậc thang tre lên mái nhà chồng. Bên trên có nhiều thanh niên đợi để dắt cô đi tiếp, bên dưới là những người đàn ông giữ thang, và đám đông đứng vòng quanh chụp ảnh, quay phim hay bàn tán với nhau. Hình như không có ai phản kháng khi nhìn thấy hình ảnh này, hình như người ta xem đó là chuyện tất nhiên xảy ra. Có ai trong đám rước đâu hôm đó thấy phẫn nộ không? Có ai thử đặt mình vào cảm giác của cô dâu lúc đó không? (Nói thật, nếu tôi là cô dâu hay mẹ cô dâu, tôi quay về, hủy đám cưới và không bao giờ gặp lại bất cứ ai kể cả người tôi sắp gọi làm chồng).
Vấn đề ở đây, là một vùng đất không còn nghèo về vật chất, tại sao vẫn còn lạc hậu đến mức này? Chính quyền địa phương, hội phụ nữ, người làm công tác tuyền truyền dân vận, người làm công tác văn hóa hay giáo dục... Tất cả họ đã hoàn thành công việc của mình hằng năm thế nào?
*Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, nữ nhà văn sống ở Đắk Lắk.

Bình luận

User
Gửi bình luận
balu

balu

Hãy để cho thanh niên tự cưới nhau, tại sao người lớn lại chen vào với quyền lực xưa cũ nên mới có chuyện như thế.
Cù Lần

Cù Lần

Có những chuyện tuy không tin, nhưng tận mắt chứng kiến thì mới không khỏi thắc mắc. Tôi đã chứng kiến khá nhiều đám cưới mà cô dâu đã có bầu trước, đi vào cửa chính đàng hoàng, nhưng sau đó thì sao ? Lạ một điều là trong nhà trai sẽ có người chết ! Có lẽ vì điều này mà họ muốn cô dâu chịu khó đi cửa sau một chút, để niềm vui được trọn vẹn thôi. Ai không tin điều này thì cứ đi hỏi người lớn hoặc đi kiểm chứng thực tế đi, không đúng 100% thì xác suất cũng khá cao chứ không ít.
linh hoang

linh hoang

thời đại nào rồi mà vẫn có những người như Bạn thì hủ tục này vẫn còn kéo dài dài..
Cần Lù

Cần Lù

Xin lỗi bạn @ cù lần, được bao nhiêu tuổi mà khá am tường chuyện cô dâu có thai trước khi rước vào nhà thì nhà trai có người chết. Ai đám cưới cũng đều báo cho bạn là cô dâu đã mang thai trước hả!? 2 trẻ yêu nhau lở ăn cơm trước kẻng mà kín như bưng thì thử hỏi nhà trai có quan niệm cho xcoo dâu đi cửa sau hay cửa phụ không?
3 phản hồi
NVL

NVL

Vậy bạn cù lần chỉ đúng là cù lần thôi.
Trần Nam

Trần Nam

Quan niệm mẹ cô dâu không được dự đám cưới con gái mình cũng là một hủ tục. Xuất phát từ trọng nam, khinh nữ. Nhưng có những phong tục thì ngày xưa đúng nhưng áp dụng bây giờ thì không đúng. Ví dụ: cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó. Vì hồi xưa lấy vợ, lấy chồng khi còn bé quá (có thể 3, 4 tuổi) nên chưa đủ nhận thức để lựa chọn. Còn hiện nay, phần lớn 26, 27 tuổi về sau mới lấy nhau nên đủ nhận thức để lựa chọn nửa kia cho mình
Xem thêm bình luận

Bài viết tác giả khác

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba tôi!

Ba tôi!

Ba không giống như mẹ, không thường hay bộc lộ tình cảm, tỏ sự yêu thương hay la mắng gì khi chị em tôi mắc lỗi. Trong trái tim ba, những đứa con của mình luôn luôn là nhất, là niềm tin, niềm tự hào to lớn nhất của ba.
Cô bé bán ruốc

Cô bé bán ruốc

Khi viết chùm thơ “Lục bát đặc sản Huế” tôi rất thú vị khi thấy mình đưa được từ “ruốc” vào thơ trong bài “Cơm hến”.
Nồi bánh tét trong một con hẻm đang bị phong tỏa ở Q.Gò Vấp (TP.HCM) dịp Tết Đoan ngọ sáng lửa để nấu tặng bà con nơi đây /// Ảnh: Cao An Biên

Thương lắm Sài Gòn

Cơn đại dịch đầy ám ảnh mang tên Covid 19 vẫn đang từng ngày là nỗi lo sợ, nỗi đau không của riêng ai trong đó có Việt Nam.