Khổ như dân thành phố

15 Thanh Niên Online

Lâu nay, cứ tưởng dân thành phố sướng hơn người thôn quê. Cuộc sống dư dả, nhà, xe xênh xang, ai cũng 'ăn trắng mặc trơn'. Nhưng ngẫm ra thì không phải vậy.

Mỗi lần mưa, người Sài Gòn lại khổ vì nước ngập và kẹt xe. Thậm chí, xe cấp cứu   mà chạy vào thời điểm này cũng đành chịu kẹt cứng trong dòng xe - Ảnh: Khả Hòa Mỗi lần mưa, người Sài Gòn lại khổ vì nước ngập và kẹt xe. Thậm chí, xe cấp cứu mà chạy vào thời điểm này cũng đành chịu kẹt cứng trong dòng xe - Ảnh: Khả Hòa
Mỗi lần mưa, người Sài Gòn lại khổ vì nước ngập và kẹt xe. Thậm chí, xe cấp cứu mà chạy vào thời điểm này cũng đành chịu kẹt cứng trong dòng xe - Ảnh: Khả Hòa
Với tâm niệm ở thành phố là sướng, người quê cứ lũ lượt rủ nhau lên phố đổi đời, thoát cảnh dầm mưa dãi nắng, “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Người thành phố nói chung đã vậy, người thủ đô phải mấy lần hơn. Ở quê, cứ gặp “người Hà Nội” hay “người Sài Gòn” là mất tự tin, cứ muốn lân la làm quen và “bắt quàng làm họ”.
Chuyện đó, bây giờ là cổ tích. Hà Nội trước 1954, nguyên vẹn 36 phố phường lịch lãm, chỉ 152 km2 và dân số chưa tới nửa triệu người. Sau mấy lần “tăng trưởng nóng”, Hà Nội trở thành thủ đô có diện tích rộng nhất thế giới: 3.328,9 kmvà dân số gần 7 triệu người. Hà Nội bây giờ rộng hơn 4,6 lần đảo quốc Singapore và gần 67 lần thủ đô hành chính Putrajaya của Malaysia. Dân Hà Nội giờ nói ngọng líu lo.  TP.HCM thì đỡ hơn, diện tích chỉ tăng khoảng 30% nhưng dân số lại tăng gần gấp ba (kể cả nhập cư và vãng lai). Bây giờ thời thế đảo ngược. Dân quê còn đủ thứ khó khăn, tay chân vất vả nhưng cái đầu thoải mái. Chẳng thế mà nhiều đại gia bỏ phố thị về quê xây biệt thự, làm trang trại. Dân phố bây giờ khổ hơn dân quê. Thành phố càng to thì nỗi lo càng lớn.
Mấy ông bà nội, ngoại vào TP.HCM hay ra Hà Nội thăm con cháu chỉ vài bữa là nằng nặc đòi về, dù ở chung cư cao cấp vì “Nhà gì mà như cái hộp lớn, ra vô cũng phải trình báo, chẳng ai quen ai”. Lên thăm con ở nhà thuê làm công nhân thì ôi thôi ngỡ ngàng. Nhà trọ nhỏ như lỗ mũi, ngột ngạt không thở được, lương chỉ trên dưới 4 triệu đồng mà quần quật cả ngày, ăn uống thì chắt chiu kham khổ. Thứ gì cũng phải mua. Vậy mà ham hố gì không biết. Ăn ở và làm việc kiểu đó chỉ tổ chết sớm. Cái đám sinh viên chen chúc trọ học cũng chẳng hơn gì. Học để thoát nghèo đâu chưa thấy nhưng ra trường thất nghiệp tràn lan là nhãn tiền. Tiền học (thêm), tiền trường, tiền ăn ở, quần áo nhiều hơn cả tiền lương khi ra trường mà sao cứ bon chen thế. Đi làm ô-sin lương cũng không kém lương công nhân, lại còn được bao ăn ở. Ở quê, làm thuê nông nghiệp cũng được ngày 200.000 đ, khỏi cần học hành khổ sở.
Khổ như dân thành phố - ảnh 1Đường ống nước Sông Đà liên tục vỡ khiến người dân thủ đô khốn khổ vì mất nước
- Ảnh: Nguyễn Tuấn
Cách đây 3 năm, về Long An, gặp trời mưa, nước ngập lênh láng. Thấy tôi ngạc nhiên, cán bộ địa phương giải thích: “Tân An chỉ mới ngập từ khi được lên thành phố. Đi khắp Việt Nam, anh cứ thấy chỗ nào ngập thì đích thị đó là thành phố”. Ngập đây là do mưa chứ không phải lũ lụt gì cả. Thường là do nước thoát không kịp vì dân số tăng quá nhanh, cống bị bít, kênh rạch bị san lấp. Khổ nhất là Hà Nội và TP.HCM, cứ mưa là ngập, thậm chí mưa nhỏ cũng ngập lớn. Hà Nội giờ thành “Hà Ngoại” và “Hà Lội”. Cứ nghĩ tới dòng người như dòng sông, nhấp nhô nón bảo hiểm, nhúc nhích từng centimet, kéo dài cả cây số, hàng mấy giờ liền là phát bệnh, không muốn ra đường. Không bệnh vì khói bụi thì cũng bệnh vì căng thẳng.
Ngoài nạn cướp giật thì người Sài Gòn khổ chủ yếu vì kẹt xe và nước ngập. Dân thủ đô khổ thêm vì cúp điện, đặc biệt là khổ vì mất nước. Đường ống cấp nước Sông Đà mới đưa vào sử dụng 3 năm đã 12 lần vỡ ống. Từ đầu năm đến nay thêm 3 lần vỡ, trong đó có 2 ngày liên tiếp bị vỡ đường ống. Mỗi lần vỡ đường ống, hơn 70.000 hộ dân, có cả bệnh viện và nhà trẻ, mẫu giáo ở thủ đô, trái tim của cả nước đều khốn khổ vì mất nước. Không phải chỉ một lần mà tới 15 lần. Phải nói là sức chịu đựng vô địch thiên hạ. Chưa biết từ đây tới cuối năm sẽ có thêm mấy lần vỡ ống nữa? Mất gì cũng khổ, nhưng có lẽ mất nước là khổ nhất, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Đơn vị thi công làm ẩu, tráo vật tư đã bị truy tố nhưng còn giám sát và chủ đầu tư? Những thiệt hại không thể tính bằng tiền thì lấy gì bù đắp? Sự cố chưa được khắc phục triệt để, trừ khi thay ống mới, nhưng chủ quản là Bộ Xây dựng và UBNDTP Hà Nội vẫn quyết định giao gói thầu làm tiếp 21km đường ống giá 5.000 tỉ cho chủ đầu tư cũ. Có người bảo “giao trứng cho ác” nhưng cơ quan chủ quản thuyết phục là “Phải tạo điều kiện cho người ta sửa sai”. Sướng thật. Muốn được nhận tiếp công trình, cứ làm sai để có điều kiện khắc phục. Cũng dễ hiểu: Tiền bỏ ra là của nhà nước, nếu công trình kém chất lượng thì người lãnh đủ là dân, họ đâu có mất gì. Chỉ tội dân thủ đô. Không biết còn khốn khổ vì thiếu nước và ám ảnh vì vỡ ống nước sông Đà đến bao giờ?
Các thành phố và thủ đô có gì mà dân quê cử kéo nhau lên đó? Hay là họ mắc chứng nghiện phố? Loại bệnh xã hội lây lan mới được phát hiện gần đây?

*Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một doanh nhân tại TP.HCM.

Bình luận 15

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Hồng Thái

Hồng Thái

Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố HCM, khi gom đủ tiền thì tôi cũng ra vùng nông thông các tỉnh ven TP để làm nông thôi! À mà đừng chê làm nông là nghèo nhé! Hoàng Anh Gia Lai là 1 ví dụ! Nếu có điều kiện thì bạn Nguyễn Thanh về Kiên Giang xem ngư dân, nông dân họ có nghèo hơn bạn không khi vàng đeo đầy người, xe bỏ ngoài nhà chẳng lo bị mất...
Nguyễn Thanh

Nguyễn Thanh

Vậy thì về quê sống đi bạn.
Chân Lý

Chân Lý

Chọn đến nơi đô hội rồi than đông đúc, ồn ào. Chọn đến nơi nước chảy chỗ trũng rồi than ngập nước. Muốn thấy hoa vàng thì nên đến đồng cỏ xanh hoặc vào rạp xem phim bạn ạ
Tánh Hoàng Gia

Tánh Hoàng Gia

Tôi không đồng tình với ý kiến của tác giả bài viết. Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng quê Đồng Tháp, vào Sài gòn học tập năm 2009 và làm việc ở SG cho đến nay. Cuộc sống có nhiều lúc khó khăn và khắc nghiệt, những cái nắng oi bức và khói bụi của Sài gòn nhiều lúc làm con người ta mệt mỏi và ngán ngẫm. Ba tôi từng nói "sống ở SG con phải manh động". Đúng, phải "manh động", manh động trong công việc, trong xã hội,...trong mọi thứ mới có hy vọng trụ được ở SG này. Tư tưởng có nên quay về quê hương mình cũng đã nhiều lần xuất hiện trong đầu tôi, nhưng không tôi đã bỏ xa ý nghĩ đó khi nghĩ về tương lai của đứa con trai sắp chào đời của tôi, niềm tin yêu và hy vọng trong cuộc sống của tôi, tôi phải có trách nhiệm với con tôi. Không thể ích kỷ thụ hưởng bản thân mình mà xem nhẹ trách nhiệm với gia đình và xã hội. Về quê cơ sở có sẵn đấy, thoáng đãng, không lo kiếm cơm từng ngày, sức khỏe tốt,...nhưng thử nghĩ mà xem 01 ngày nào đó bạn hỏi con bạn, lớn lên con sẽ làm gì? và con bạn sẽ trả lời rằng con muốn làm nông dân, con muốn đi làm oshin cho nhà giàu...bạn sẽ cảm thấy thế nào? Bạn có thành công, cuộc sống có hạnh phúc, viên mãn hay không theo tôi đều do tiêu chí của mình đặt ra, không có tiêu chí nào là thành công hay hạnh phúc, đều dựa vào tiêu chí của mỗi người. Nếu lớp trẻ sinh ra ngại va chạm, ngại khó, quay trở về quê hương sinh sống thì đất nước khi nào mới khá nổi. Lớp thanh niên hiện tại chúng ta làm chưa tốt thì hãy đầu tư vào lớp trẻ, chính con em chúng ta đây, đừng để cho chúng phải loay hoay bên những cây cầu khỉ, hãy cho chúng tiếp cận khoa học, công nghệ tiên tiến,...Dẫu biết rằng cuộc sống ở SG là như vậy, khói bụi đấy, ô nhiễm đấy, nguy hiểm đấy,...nhưng mọi việc đều có hướng giải quyết tích cực,...đừng nên chọn cách rút lui.
Dân SG

Dân SG

Khổ sướng tùy người, ở đâu cũng vậy thôi. Uy Viễn Tướng công từng dạy "Tri túc, tiện túc hà thời túc"
Xem thêm bình luận

Bài viết tác giả khác

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Kho xăng dầu của ông Trịnh Sướng ở H.Kế Sách, Sóc Trăng /// Ảnh: Duy Tân

389 ơi là 389!

Ba con số ấy là tên gọi tắt của Ban chỉ đạo chống buôn lậu, gian lận thương mại và hàng giả tỉnh Sóc Trăng (Ban chỉ đạo 389).