Khi con tôi vào lớp 1, tôi chọn cho bé một trường bình thường nhất với điều kiện học tập và cơ sở vật chất tương đối chấp nhận được, vì tôi nghĩ, ở đó, con tôi sẽ học một cách bình yên mà không bị chạy theo thành tích.
Nhưng tôi đã nhầm. Ngay từ ngày họp phụ huynh đầu năm, phụ huynh được nghe một vài con số mục tiêu như: lớp có 35 em thì cần có 20 em là học sinh giỏi, còn lại là học sinh khá, không có học sinh trung bình... Và từ con số đó, những cô bé cậu bé đáng thương bị cô giáo ép để chạy theo thành tích mà cô mong muốn.
Đầu tiên, con bé về nhà làm sai bài tập, không hẳn là sai, nó chỉ chép bài nhiều hơn yêu cầu. Thay vì để nguyên hoặc nhắc nhở, thì cô đã xé bài tập đó của con và yêu cầu con viết lại. Khi tôi tức giận vì cho rằng hành động xé vở là hành động phản giáo dục thì cô giáo bảo vì vở đó phải nộp về trường và chấm điểm gì gì đó. Vì một thành tích gì đó chưa rõ ràng, giáo viên bất chấp hành động phản giáo dục, bất chấp cảm giác của học sinh.
Một việc làm thường thấy nhất là “dự giờ”, trước ngày lớp được các thành viên của đoàn thanh tra kiểm tra vào lớp “dự giờ” thì cô giáo đã căn dặn học sinh đủ thứ: từ mặc quần áo chỉnh tề, đến chuẩn bị bài tập thật tốt, nếu gọi học sinh lên bảng thì gọi học sinh giỏi của lớp... Đó là dạy cho trẻ tinh thần đối phó, chỉ khi nào có thanh tra, kiểm tra mới học hành thật tốt và quần áo chỉnh tề. Hoặc khi kiểm tra hay thi, cô giáo dặn học sinh học bài A, bài B rồi thi ở chính những bài thi đó. Và điều thường thấy nữa là các em phải làm quá nhiều bài tập Toán và tiếng Việt mà không học các kỹ năng sống, hoặc những tiết dạy kỹ năng sống cũng chỉ là lý thuyết suông và bảo bé học thuộc chứ không biết cách thực hành. Tình trạng đối phó từ nhỏ đã đi theo các bé ở các lớp lớn hơn, thậm chí tới khi đi làm, cũng chỉ làm việc khi có “sếp” ở đó.
Về dạy thêm tại nhà, mặc dù đã có quy định cấm, tuy nhiên bằng cách này hay cách khác các cô giáo vẫn mở lớp dạy thêm tại nhà, hoặc “hợp thức hóa” dạy thêm bằng cách gọi là “học tăng buổi”, phụ huynh phải đóng tiền và trước đó phải ký vào một tờ giấy có tên “đơn xin học tăng buổi”. Tuy nhiên, các cô giáo dạy thêm ở nhà sẽ dặn học sinh của mình rằng “ai hỏi, các con đừng nói đi học thêm!” và yêu cầu chúng cho sách vở vào túi ni lông đen. Khi tôi nghe được và phản ứng với một số phụ huynh khác có con đi học thêm về việc tại sao cô giáo dạy trẻ nói dối, thì họ đều ngó lơ, có người bảo “lâu lâu nó nói một lần thôi mà, có sao đâu”. Tôi không biết rồi vài năm nữa, một trong những đứa trẻ được dạy nói dối hôm nay, nó sẽ ôm cặp và ... đi chơi game, hay ra quán net làm những bảng điểm giả về nộp để đối phó với cha mẹ, họ sẽ nghĩ gì?
Có lẽ tôi gần như cô độc trong việc dạy con mình nói thẳng, nói thật. Tôi cho phép con mình học dở nhưng được chơi, tôi cho phép nó bỏ những ngày cuối tuần để chơi thỏa thích và học những bài học kỹ năng như vào bếp nấu ăn cùng mẹ, làm việc nhà... Và những bà mẹ như tôi, bị xem là những bà mẹ gàn dở trong quá trình nuôi dạy con của chính mình.

Nguyễn Anh Đào

*Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một nhà văn sống ở Đắk Lắk.

Bạn đọc phản hồi (10 nhận xét)

Gái Nguyễn

Đúng là trẻ con được dạy tính cách đối phó, khi tôi ra bài, có đứa chỉ ngồi nhìn, rồi hết giờ thì nói con ko làm được. Làm ko được và ko làm khác nhau chứ. Tôi ra bài dịch Anh-Việt, nó cứ lật đi lật lại cuốn tự điển Việt-Anh. Vậy chừng nào chúng ta mới xóa được mù chữ tiếng Anh?

GV tiếng Anh

Trả lời: khi lớp học tiếng Anh có sĩ số 10 đến 15 HS theo đúng yêu cầu việc học 1 ngoại ngữ nhé bạn.

norman

Thêm một nhận định "interesting" về giáo dục con em và sự quan tâm của người mẹ về còn em mình : Tôi rất thông cảm và đồng ý với sự quan tâm ấy và cũng hiểu được sự "khó khăn" của những bậc phụ huynh có tư tưởng như người viết bài này. Việc dạy "Học trò nhỏ" là một việc vô cùng quan trọng mà tôi cho là BẬC NHẤT và KHÓ KHĂN nhất, vì đó là mần non của xã hội và ruong cột của quốc gia trong mai sau.... Dạy trẻ em trước nhất phải tôn trọng các em, không nói dối, không có hành động dối gạt và giải thích "hợp lý" cho các em. Từ đó các em sẽ in trí đó là con đường đúng đắng vì từ "Cô, Thầy, và Học đường"....... Nếu bất hạnh, gặp điều "Conflict" (trái ngược, chống đối), bậc cha mẹ lại càng khó khăn hơn vì phải giải thích cho con mình hiểu để khỏi bị "confuse" (bối rối) giữa hai điều dạy của Cô Thầy và Cha mẹ....Nếu cha mẹ chống đối quá thì đứa con mình vào thể cô lập và khó khăn khi ở học đường vì trên là cô giáo, dưới là bạn bè đều làm khác mình......(hóa ra con mình đã bị cô lập và mat thăng bằng từ đó). Theo tôi, cha mẹ nếu không làm thay đổi được hệ thống giáo dục từ trường học thì nên thân trọng giải thích cho con mình rõ rằng và cũng nên cẩn thận đừng cho con thấy trường học là "sai" mà chỉ là "hơi khác" và cho con tập dung hòa từ đó để sống trong xã hội "không thay đổi được".

NDT

bạn nói rất đúng, nhưng nghe hơi "đắng"

Trinh Cuong BH

Đọc xong tôi ..thở dài...lăng tăng....không biết "bình luận" gì bây giờ???

NVH

Hai mươi năm trước tôi đã gặp giáo viên dạy con mình kiểu gần giống như vậy. Tôi đã đến gặp và nói chuyện với cô ấy và họ đã nghe và sửa đổi. Tôi đã dự tính nếu giáo viên không sửa tôi sẽ đến gặp hiệu trưởng rồi có thể lên Phòng thậm chí đến Sở hoặc cấp cao hơn cũng được vì tôi nghĩ mình đúng. May sao sự việc đã được điều chỉnh kịp và đúng lúc. Hãy đi đến cùng một cách đúng đắn vì sau này con mình hư nên là do mình chớ không đổ thừa ai được cả.

Trunghung

Tôi tin rằng con của tác giả bài viết sẽ có một tuổi thơ hạnh phúc hơn nhiều cháu "con ngoan trò giỏi" khác vì có một người mẹ tuyệt vời. Ít ra tôi tin rằng cháu se ko bị đem ra khoe khoang thành tích, hoặc ko bị so sánh với "con người ta", một điều mà cha mẹ Việt Nam rất hay làm với con mình.

giakhanh

Ngày xưa tôi đi học, bạn bè tranh cãi với nhau 1 chuyện gì đó. thì cô giáo hay thầy giáo là nhất. cô tao nói vậy, thầy tao nói vậy. mình trân trọng lời thầy cô vô cùng, giờ sao mất lòng tin vào giáo dục mình quá.

Bình luận