tran cao duyen

 /// MINH HỌA: VĂN NGUYỄN

Chuyện một người làm báo - Thơ của Trần Cao Duyên

0
Căn gác nhỏ bức tường rạn vết chân chim
Mấy cành nhãn xòa ngang cửa sổ
Nơi ấy bàn viết của em khuya sớm sáng đèn
Em viết về những con người lam lũ, những cuộc đời cơ nhỡ
Em gọi đó là hình bóng những giề lục bình trên đường phố dạt phiêu
Em nói với nhân gian nỗi áo cơm chưa bao giờ thôi day dứt 
Vầng sáng trên bàn viết  của em
từ trái tim tỏa xuống dịu dàng
Gỏi lưỡi heo, món nhậu… thật thà

Gỏi lưỡi heo, món nhậu… thật thà

0
(iHay) Chọn món cho chồng trong cuộc gặp cuối tuần ở nhà mình, Hồng, “nội tướng” của thằng bạn, nói: “Lưỡi heo đi! Rẻ lắm! Một cái bốn chục ngàn… cả làng ăn chết bỏ”.
Canh dưa không mưa cũng mát

Canh dưa không mưa cũng mát

0
(iHay) Hồi nhỏ, khoảng sáu, bảy tuổi gì đấy, cứ sắp tới bữa cơm chiều, những đứa trẻ quê tụi mình hay xúm lại, khoe với nhau nhà tao có canh này, nhà tao có canh kia, rộn cả lên.
Ốc hương, không thương mới lạ!

Ốc hương, không thương mới lạ!

0
“Ốc hương! Cái tên chỉ mới nghe đã thấy… thơm rồi. Tới khi cầm trên tay con ốc hương vừa luộc xong còn nóng hổi, mùi thơm đặc quánh chừng có thể… đọng trên tay.
Nhớ mùa chay chín

Nhớ mùa chay chín

0
(iHay) Hồi nhỏ, lũ trẻ làng mình đứa nào cũng thuộc câu đồng dao: “Ăn chay mà không niệm Phật / Hễ nghe chay chín lật đật ra gò”.
Vi vu qua đèo Violăk

Vi vu qua đèo Violăk

0
(iHay) Đèo Violăk! Cái tên này cứ… nhấp nha nhấp nháy trong ước muốn phượt của mình.
Phấn khích với gỏi cá trích

Phấn khích với gỏi cá trích

0
(iHay) Ở quê mình, Sa Huỳnh - Quảng Ngãi, có câu nói vui về ẩm thực: Mệt mỏi, ăn gỏi hết liền.
Luẩn quẩn ‘vòng tròn chợ chữ’

Luẩn quẩn ‘vòng tròn chợ chữ’

0
Chuyện dạy thêm - học thêm đang diễn ra ở các cấp học phổ thông từ nhiều năm qua là vấn đề cũ nhưng mỗi lần nhắc tới đều thấy lạ.
'Rất đã' gỏi vả miền Trung

'Rất đã' gỏi vả miền Trung

0
(iHay) Có lẽ cây vả cho quả trĩu cành, cho mình những buổi trưa trốn ngủ, hét la đùa nghịch dưới tán lá bao dung, cho tuổi thơ mình những món ăn bình dị mà gây thương gây nhớ.