Trong giấc mơ không gặp cây vú sữa - Truyện ngắn của Nguyễn Vĩnh Nguyên

0
Hoan bị buộc thôi việc chỉ vì bất đồng chính kiến với sếp trong vụ chặt cây vú sữa trước công ty.

Tình, vợ Hoan, 32 tuổi và đã có với Hoan hai đứa con, một trai một gái, không có thái độ gì về vụ này. Tình nghĩ, sâu xa không phải do cây vú sữa. Cây vú sữa chỉ là giọt nước tràn ly.

Ly, đứa con đầu của Hoan năm nay học lớp bốn, thì bày tỏ sự sung sướng thái quá: “Vậy là ba sẽ có thời giờ chở con đi sở thú xem khỉ mỗi tuần một lần vào 9 giờ sáng chủ nhật”. Trong khi Kha, cậu em của nó đang học lớp mầm thì líu giọng: “Sở thú xong, ba chở Pi đi mua thật nhiều “siu nhân” nghe ba”. Tên gọi ở nhà của Kha là Pi. Nói thêm, Pi là tên nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Canada mà Hoan ngưỡng mộ. Cuốn tiểu thuyết kể về chuyện một cậu bé vượt biển với nhiều con thú, nhưng rốt cuộc, chỉ sống sót với một con cọp.

 Trong giấc mơ không gặp cây vú sữa
Minh họa: Tuấn Anh

Từ khi nghỉ việc, Hoan tắt điện thoại và cai internet, mỗi tuần check mail một lần, không đọc báo điện tử. Nhờ vậy mà ngủ đẫy giấc. Tình nhắc Hoan nhớ đi làm chứng nhận thất nghiệp để lãnh tiền trợ cấp. Nhưng vì tận dụng giờ giấc để ngủ bù những ngày bó chặt với công việc văn phòng công ty nên Hoan chưa muốn đi. Chuyện đâu còn có đó. Cứ tận hưởng sự thất nghiệp một vài ngày nữa trước khi chen lấn nhận trợ cấp bọt bèo và đối diện với nghĩa lý của hai từ thất nghiệp.

***

Tuệ là đồng nghiệp cũ của Hoan mỗi chiều vẫn ghé qua rủ anh đi uống bia ở vỉa hè quán Gió. Trong câu chuyện, Tuệ muốn thăm dò cảm xúc của Hoan bằng việc tung ra một mớ bức xúc về công ty, sự bất đồng quan điểm với sếp để hòng khơi dòng tâm sự nơi đồng nghiệp. Nhưng Hoan lái sang bình luận về mấy em chân dài váy ngắn ở quán.

Quán Gió đơn điệu về vấn đề gái gú. Mười năm rồi, gần như đều đặn mỗi chiều cuối tuần, Tuệ và Hoan đến ngồi đây, dưới gốc cây sa kê và uống bia hơi nhắm mồi mực khô. Nước bia hơi vàng sóng sánh sủi bọt. Hơi ga nặng làm rát đầu lưỡi. Mực khô bao giờ cũng dai nhách dù được các em bồi bàn vốn chẳng khéo tay nướng có khi hơi quá lửa, phải dùng muỗng khảy khảy chỗ cháy đen mới dám cho vào miệng nhai, dù biết, thể nào dịch vị nhào trộn dưới sự dập nát của những tép mực kia cũng sẽ cho ra một thứ nước đen lừ, ngòn ngọt chảy tuột qua cổ họng cùng ngụm bia ngấn bọt.

Nói chuyện gái. Chỉ có hai em, Thương và Ngàn xoay xở chạy như con thoi phục vụ bảy cái bàn luôn kín khách. Quán không mở rộng thêm. Nhân viên chạy bàn không được tuyển mới. 

Thương ngực hơi lớn và xệ. Em này lấy chồng vào tháng rồi. Cũng một tay ăn nhậu thường xuyên ở quán, người nhỏ thó và tự xưng là nhà thơ. Sau đám cưới, chồng ở nhà làm thơ còn vợ vẫn đi bồi bàn. Sự đời trớ trêu. Những điều nghe thấy mà đau đớn lòng. Ngàn mười tám tuổi, ngực hơi lép nhưng phần hông lại nở nang. Cầm chắc dậy thì và biết ham vui sớm. Cặp mông khiêu khích cứ nhổng lên cao và khuôn mặt khá đẹp dù trát phấn hơi nhiều, không cần thiết. Đặc biệt đôi môi em này luôn ít khi dính chặt lại với nhau. Hai cái răng cửa luôn hở ra như thể luôn ở trong trạng thái tiền hưng phấn. Các người mẫu trên bìa tạp chí cũng thường làm thế, tỏ ra rất chi là khêu gợi.

Đầu óc Hoan không nghĩ chuyện đen tối. Hoan tâm niệm, việc gái gú là phản xạ hết sức tự nhiên. Từ suy nghĩ dục năng đến hành động đáp ứng dục năng là trải qua một quá trình rất dài của lý trí. Nói vậy thôi, chứ giao em Ngàn cho tao, tao cũng không biết làm gì. Cặp đùi miên man và bỏng rát ấy sẽ làm cho tao chưa kịp leo lên đã phải xẹp bóng, tuột xuống. Tuệ cười há há há. Công nhận cha rảnh quá, đầu óc cha chứa đầy tinh trùng, mới nghỉ việc mấy hôm mà cha nói chuyện bạo liệt dã man con ngan. Con lạy cha. Hoan khoát tay quệt chỗ bọt bia bám trên miệng. Rồi cũng cười he he he.

***

Vợ Hoan nói, đêm qua Hoan nằm mơ la rất to, làm nàng không ngủ được. Hoan rên la và gọi tên một người tên là Thường. Hoan cố nằm nhớ lại giấc mơ. Nhưng không thể. Đám mây đó đã bay mất, trí nhớ không kịp nắm bắt. Tình nói, trước giờ chưa bao giờ anh mớ mà gọi tên người, mà lại rặt là một cái tên giống cái như thế. Tình nhấn mạnh hai từ “giống cái” như thể muốn để cho đối phương biết rằng mình đã nắm tỏng chuyện mèo mỡ, đừng có chối. Chẳng phải ngày yêu nhau, chưa hôn, chưa làm tình gì, Hoan đã với ở kệ sách cuốn Giải mã giấc mơ để tặng nàng đó sao.

Tình nói đế thêm: Chắc là có “điềm” gì đây. Tình liếc mắt dò hỏi khiến Hoan nghĩ rằng, vợ mình đã đi xộc vào kiểm soát cả thế giới vô thức bí ẩn của mình. Nhưng Hoan vẫn đánh trống lảng, cười hé hé hé. Tim đập mạnh, thấy vui vui với ý nghĩ xẹt lên trong đầu như tia lửa điện: lâu lắm rồi, hơn chục năm trời mới lại thấy vợ mình tỏ thái độ dò hỏi ghen tuông.

***

Chở hai đứa nhỏ đi học xong, Hoan lái xe đi dạo vòng vòng từ quận một qua quận ba, từ quận ba qua quận năm, từ quận năm sang quận mười, rồi từ quận mười sang quận một, không ghé đâu cả, cuối cùng thì từ quận một về nhà ở quận tám, xe vừa hết xăng. Hoan dắt xe vào, khóa cửa nhà, đánh một giấc. Trước khi ngủ, Hoan cố nhớ một lần nữa, xem mình đã gọi tên ai trong mơ đêm qua. Nhưng lần này cũng thất bại. Hoan dễ dàng chìm vào giấc ngủ với ý định ở đó sẽ tìm ra manh mối của sự việc đã xảy ra trong giấc ngủ trước.

Cuộc đời Hoan, cho đến nay, 32 tuổi, chưa thân thiết với một cô nào tên Thường. Hường, Nhường lại càng không. Hoan ngồi nhớ, năm lớp 2 ở trường làng, lớp anh có một cô bé tên Nường, mặt mày xấu xí, học dốt không thể tưởng, đã vậy, giờ ra chơi thường xắn quần chạy lon xon ra sau bụi cây keo quắn để tè bậy, cho nên, Hoan chẳng để tâm mấy. Bây giờ hình ảnh con bé tên Nường đột ngột xuất hiện trong đầu anh chốc lát nhân lúc đang khảo sát lại trí nhớ những nhân vật nữ có tên vần “ường” xuất hiện trong cuộc đời mình. Chứ nếu không, nó đã mục nát thành tro trong ký ức.

Tóm lại là, Hoan không hiểu giấc mơ của mình. Không nhận diện nhân vật trong giấc mơ của mình. Anh đâm ra nghi ngờ trở ngược lại với vợ. Có thể vợ nghĩ đại ra một cái tên nào đó để tra mánh chăng?

Mà thôi, kệ. Thực tế còn lo chưa xong. Chuyện mơ mộng chẳng hơi đâu nghĩ ngợi.

Hoan mặc quần soọc, áo ba lỗ, nằm đọc tờ báo thể thao một lúc. Vốn chẳng ham đá bóng, nên chữ nghĩa trong tờ báo trôi tuột qua đầu, chúng chỉ làm mỗi một việc ý nghĩa, đó là làm cho hai con mắt anh ríu lại. Hoan che tờ báo trên mặt và ngủ trên chiếc võng đong đưa. Đầu này của võng buộc vào chạc ba cây xoài. Đầu kia thì buộc vào nhánh cây ổi.

Nắng buổi chiều đổ những đốm vàng lấp loáng trên người Hoan. Gió mát. Tiếng cu Pi với bọn trẻ trong hẻm chơi búng dây thun la văng vẳng. Tiếng người rao mua ve chai. Tiếng nhạc của máy bán kem. Tiếng xe máy chạy qua về vội vàng. Hẻm ồn. Nhưng hiên nhà Hoan yên tĩnh. Hẻm toàn cao tầng. Nhưng nhà Hoan mái tôn, lập dị, không ọp ẹp cũng chẳng quá cầu kỳ. Khác với các ngôi nhà khác trong hẻm, nhà Hoan còn giữ được cái sân có vài bóng cây. Hoan định mùa hè này sẽ trồng một cây vú sữa. Nhưng đang cân nhắc xem nên chặt bớt cây xoài hay cây ổi.

Buổi xế chiều nắng gắt. Điện thoại bàn réo làm Hoan bị dựng đầu dậy. Hoan thấy bụng trống rỗng và đói lả. Đầu nhức ong ong. Hoan uể oải vớ điện thoại và nghe giọng Tuệ: “Sếp chết rồi. Bị cây đè”. Hoan há hốc mồm lặng đi trong chốc lát. Đầu óc đang mê mụ như bị dội một gáo nước: “Sao, cây nào?”. “Nhánh cây vú sữa vươn ra đầu hè đã bị cơn lốc xoáy đánh gãy trưa nay, đúng lúc sếp vừa đi ký hợp đồng về ngang qua bên dưới… Công an đang tới hiện trường điều tra. Báo mạng đăng quá trời trời. Ông lên mà coi”.

Hoan buông ống nghe. Người muốn đổ xuống đất. Ngoài trời, một đợt gió ẩm ướt thổi hắt vào mang hơi mưa đâu đó từ dãy núi rất xa. Mặt sân đầy lá và cành khô. Có một cơn lốc xoáy vừa đi qua đây tấp mấy bao bị ni lông lên bờ rào dâm bụt. Hoan cố gắng ngồi trấn tĩnh.

Có một giấc mơ nào đó, như đám mây vừa bay ngang qua tâm trí anh và bị đốt cháy bởi cái tin đột ngột.

Hoan chỉ nhớ mang máng rằng, anh đi uống bia ở quán Gió như mọi ngày. Chẳng có gì đặc biệt. Không có ai tên Thường như vợ Hoan nói. Chỉ có em Thương và em Ngàn.

Em Thương thì vòng eo hơi bự và khỏe. Còn em Ngàn thì mông to. 

N.V.N

>> Người đẹp ở tầng trệt - Truyện ngắn của Đỗ Trí Dũng
>> Gió - Truyện ngắn của Ý Nhi
>> Bà cụ Cần và bầy chim sẻ - Truyện ngắn của Ma Văn Kháng
>> Lời nguyền mỹ nhân - Truyện ngắn của Uông triều
>> Ngôi nhà trên cây - Truyện ngắn của Bích Ngân
>> Mùa săng kê rụng lá - Truyện ngắn của Nguyễn Vĩnh Nguyên
>> Mây xám - Truyện ngắn của Cẩm Thư
>> Truyện ngắn "Cuối năm... gặp Mim!
>> Trao giải cuộc thi truyện ngắn
>> Gốc đá - Truyện ngắn của Trung Trung Đỉnh
>> Chuyện đàn bà - Truyện ngắn của Phan Thị Thanh Nhàn

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Minh họa: Tuấn Anh

Cho bạn vay tiền - Truyện ngắn của Hồ Anh Thái

Tôi đến New Delhi nhập học chậm một tháng. Người ta đã nói nhiều về cái con voi Ấn Độ hơn một tỉ dân, khổng lồ cho nên bộ máy nặng nhọc của nó cũng mắc bệnh giấy tờ trầm trọng.
Minh họa: Tuấn Anh

Ngạc nhiên - Thơ Hồ Huy Sơn

Trước một con đường bằng phẳng, mình không thể không ngạc nhiên
Ngạc nhiên trước những cái bắt tay bịn rịn
Ngạc nhiên trước những nụ cười đầy cảm kích
Ngạc nhiên khi bông hoa có thể thắm mãi không tàn
Minh họa: Tuấn Anh

Má ơi - Truyện ngắn của Nguyễn Trí

Tám tuổi và sau hai năm lớp một Thơ đã nghỉ học. Bà cô giáo không bằng cấp và lương lậu. Bà dạy chẳng qua giúp cho bầy trẻ không lê la quán chợ đầu đình. 
Âm hưởng buồn của chiến tranh

Âm hưởng buồn của chiến tranh

Truyện của Trần Quốc Huấn mang âm hưởng buồn bã của thời chiến tranh và hậu chiến. Chiến tranh vẫn còn hiện diện rõ nét trong cuộc sống kể cả khi đã hòa bình.