Mênh mông - Thơ của Nguyễn Đăng Khoa

0 Thanh Niên
Đi đến con sông có mái tóc màu ngà xa xa
Anh sẽ thả xuống những kỷ niệm của chúng ta
Trong một ngày không có những cơn mưa trung cổ bủa vây
 /// Minh họa: Văn Nguyễn - Minh họa: Văn Nguyễn
Minh họa: Văn Nguyễn
Những cơn mưa nhức buốt từ mái tóc
Trong một ngày không có những cánh rừng man dại
Những cánh rừng bao vây từ nghĩ suy
Trong một ngày không còn những cánh tay
Những cánh tay quý báu từ chia lìa

Rất nhiều lần trong thế kỷ này
Người ta đã bắt nhốt những mùi thơm của ký ức
Người ta đã sa thải những tàn tro của nụ cười thuần khiết
Người ta đã chào bán những quán cà phê
Những quán cà phê hung ác từ kỷ niệm
Người ta có lẽ cũng cần đốt cháy những con sông
Những con sông làm anh nhớ em
Mênh mông.

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

<i class="e-mag"></i>Hồng Ánh - 'của hiếm' của điện ảnh Việt

Hồng Ánh - 'của hiếm' của điện ảnh Việt

Hồng Ánh là trường hợp đặc biệt của điện ảnh Việt khi từ một diễn viên tay ngang, chịu khó học hỏi, rèn luyện cộng với tài năng bẩm sinh đã ghi dấu ấn đậm nét với nhiều vai diễn đoạt giải thưởng lớn. Không chỉ thế, cái tên Hồng Ánh cũng gắn với những chuyển động mới của nền điện ảnh trong nước khi chị luôn tích cực, xông xáo góp sức ở nhiều vai trò: làm sản xuất, đạo diễn, phát hành phim tài liệu ra rạp...