Mênh mông - Thơ của Nguyễn Đăng Khoa

0 Thanh Niên
Đi đến con sông có mái tóc màu ngà xa xa
Anh sẽ thả xuống những kỷ niệm của chúng ta
Trong một ngày không có những cơn mưa trung cổ bủa vây
 /// Minh họa: Văn Nguyễn - Minh họa: Văn Nguyễn
Minh họa: Văn Nguyễn
Những cơn mưa nhức buốt từ mái tóc
Trong một ngày không có những cánh rừng man dại
Những cánh rừng bao vây từ nghĩ suy
Trong một ngày không còn những cánh tay
Những cánh tay quý báu từ chia lìa

Rất nhiều lần trong thế kỷ này
Người ta đã bắt nhốt những mùi thơm của ký ức
Người ta đã sa thải những tàn tro của nụ cười thuần khiết
Người ta đã chào bán những quán cà phê
Những quán cà phê hung ác từ kỷ niệm
Người ta có lẽ cũng cần đốt cháy những con sông
Những con sông làm anh nhớ em
Mênh mông.

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Các diễn giả tham gia tọa đàm trực tuyến /// CHỤP MÀN HÌNH

Nhà làm phim hoang mang với 'vùng cấm'

Thế nào là dâm ô? Thế nào là vi phạm thuần phong mỹ tục? Thế nào là kích động bạo lực, là mê tín dị đoan?… Đó là những câu hỏi suốt bao năm nay nhà làm phim không thể tìm được câu trả lời rõ ràng và lại ngơ ngác không hiểu vì sao phim bị cấm, cảnh bị cắt.