Những chiều bên sông

0 Thanh Niên
Chiều Sài Gòn đầu hạ. Tìm ra bờ sông Thanh Đa ngồi hóng gió. Nắng hắt lên chiếc bàn với ly bia lạnh và tiếng nhạc, thoảng nghe như có cả tiếng lá rơi. Ngoài kia, sông dờn dợn sóng. Có khi một vài chiếc tàu chạy qua, lại duềnh lên âm thanh ì oạp. Lao xao những câu chuyện, đủ thứ từ bàn bên cạnh phả qua một đời sống bộn bề.
Chợt nhớ đến âm điệu mượt và đẹp trong một bản nhạc của Từ Công Phụng do chính tác giả hát đã lâu. Bật lên nghe mềm mại. Bài hát tựa đề Còn một buổi chiều, có những đoạn ru lòng người: “Còn chiều nay nữa nắng vẫn vương, nắng vẫn loang vàng vọt trên hè phố. Em có nghe giọt buồn rơi vào mắt. Nghe lối xưa mưa lạc vào thương nhớ...”. Nhạc Từ Công Phụng luôn nhẹ nhàng, chất ngất với ca từ mượt mà đằm thắm, man mác như ru. Không khắc khoải như Chiều vàng xa xưa của Nguyễn Văn Khánh, cũng không phải giai điệu khúc tiễn người đi như Chiều tím của Đan Thọ phổ thơ Đinh Hùng, nhưng thường lúc chiều xuống tôi lại thích mở vài bản nhạc Từ Công Phụng, nghe như một niềm thương mến của quá khứ ùa đến, dằn lại bớt những xáo động cuộc đời. Và chút mơn man nhè nhẹ, “len lén tâm tư”, như vẫn khởi đi từ đoạn dạo đầu trong bản Hoài cảm của Cung Tiến...
Ngồi ở bến sông, nhìn ngược xuôi một dòng quanh co cứ hình dung có biết bao con suối phía thượng lưu, ngoằn ngoèo khúc khuỷu đổ về. Nói với nhau về những ngày dài đã qua, những sớm mai sắp đến và tâm tư về một dự định tương lai. Những khi ấy, sông có lẽ cũng dự phần bằng tiếng sóng của mình. Chợt nghĩ, thời gian với khoảnh khắc trôi đi mỗi ngày, nếu thiếu buổi chiều hạnh ngộ với một bến sông nào đó, có lẽ sẽ buồn biết mấy.
Đâu đây vài tiếng cá quẫy đột nhiên vọng lại lẫn trong mùi ngai ngái của đám lục bình thoảng qua, trong ngọn triều lên xuống thay đổi theo từng con trăng tối sáng. Lại ngẫm nghĩ về thăng trầm của đời sông. Biết bao dòng sông phải oằn mình cả hàng ngàn năm để tưới tắm cho ruộng đồng, cây trái. Và kể từ lúc biết về một dòng sông thuở ấu thơ, cho đến khi mang nặng hành trang đi khắp mọi miền, dòng chảy miên viễn ấy vẫn luôn như một lời động viên nhắc nhủ. Bởi thế, mỗi khi đứng trước một bến sông trong mênh mang con nước, mấy ai không khắc ghi một hình ảnh đẹp đến nao lòng!
Tự nhiên, lại thấy điều gì của đất trời cũng vô cùng lớn lao. Khó cắt nghĩa và định dạng. Như một thứ men đặc biệt của tạo hóa, kết tinh lại ngày này sang ngày khác làm thành một thứ vững bền nhất, hơn cả bao mạch trầm tích của thiên nhiên.
Thứ trầm tích dẻo dai bền lâu ấy, tôi nghĩ chính là lòng người!

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm