Huế và tôi - thơ của Nguyễn Việt Chiến

0 Thanh Niên
Tôi vẫn nghe sông thở
Quanh đền đài trăm năm
Huế giấu thương vào nhớ
Để thành mưa xót thầm
 /// Minh họa: Văn Nguyễn - Minh họa: Văn Nguyễn
Minh họa: Văn Nguyễn
Tôi hỏi tà áo tím:
Sao tên sông là Hương?
Em nhìn mưa rồi bảo:
Sông là nguồn rượu thơm

Và tôi nghe mưa đổ
Trên thành quách mơ màng
Mưa là men rượu chảy
Thơm suốt mùa Hương Giang

Tôi qua miền trầm tích
Lưu dấu bao đời vua
Nhớ thương non sông Việt
Soi mình vào cổ xưa

Tôi hỏi miền phế tích:
Hư danh và hư vô
Đấng minh quân bất diệt
Người ở đâu bây giờ?
Tôi nghe chuông Thiên Mụ
Vẳng qua miền luân hồi
Phế hưng bao đợt sóng
Từ vua làm dân thôi

Tôi mơ vua Tự Đức
Viết thơ lên sông Hương
Lấy mưa chiều làm chữ
Mở trang sóng vô thường

Mở sách, nghe sóng kể:
Vua Gia Long thuở nào
Cử dân binh ra đảo
Giữ Hoàng Sa sóng trào

Tôi nghe thành lũy cũ
Kể chuyện bao lớp người
Đã ngã xuống vì Huế
Trong tên bay, đạn rơi

Họ như vừa trở lại
Đầu trần, đứng dưới mưa
Nghe sông Hương kể chuyện
Những mối tình không vua

Có một miền gái đẹp
Thao thức mấy trăm năm
Đêm nay, anh vào Huế
Hay anh về Kim Long?

Tôi vẫn nghe mưa đổ
Trên thành quách rêu phong
Chỉ Huế là còn lại
Với sông Hương lành trong

Và tôi thuộc về Huế
Như viên gạch cũ sờn
Trong hoàng hôn áo tím
Nàng thơ của sông Hương

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

 /// Minh họa: Tuấn Anh

Bản tụng ca khờ dại - thơ của Lê Thiếu Nhơn

Khi sự tử tế bị đẩy vào tuyệt lộ
Tôi tập làm quen với màu cúc trái vụ, vì sợ mùa đi bỏ quên mình
Em không giỏi chen lấn
Em không rành thủ đoạn
Những buổi chiều dang dở cả mưa giông