Sapa mưa - thơ của Huỳnh Dũng Nhân

0 Thanh Niên
Sapa em nhiều dốc chập chùng
Sương mờ sương phủ rừng thông
Núi và phố chen nhau sườn dốc
Bao giờ Sapa hết lạnh không?

Tôi đến Sapa mùa lạnh ấy
Bên nhau vẫn thấy lạnh lạnh là
Du khách giống nhau như thổ cẩm
Cá suối, san lùng... say thế a?

Nhớ quá cái đêm thơm ngô nướng
Sương tan thấy núi ở ngay bên
Lên dốc nghiêng nghiêng cánh dù nhỏ
Con dốc này tôi đã đặt tên em

Vùi em trong chăn mà vẫn lạnh
Em bảo đấy là rét Sapa
Bây giờ Sài Gòn trời nắng lắm
Thèm một chút gió tìm chẳng ra

Bao giờ gặp lại Sapa nhỉ?
Mình lượn vòng quanh dốc nhà thờ
Để nép vào nhau Sapa lạnh
Hôn nhau ấm cả Sapa mưa!

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

 /// Minh họa: Văn Nguyễn

Con chuồn ớt và ông già cổ giả - Truyện ngắn của Ma Văn Kháng

Đã ngoài tám mươi, nhưng ông Ngọ lại không có được cái vóc dáng cân đối đẹp hài hòa như ca sĩ tài tử Ngọc Bảo. Co ro cúm rúm, thân hình ông chỉ còn là sự chắp nối của những lóng xương khô. Thịt mỡ tiêu hao cả, chân tay ông chỉ một lớp da bọc, riêng đầu gối và mắt cá chân thì đều đã hóa sừng.
 /// Minh họa: Văn Nguyễn

Thị xã Lạng Sơn - Thơ của Thanh Thảo

chợ họp tới khuya những ngọn đèn nho nhỏ 
những mẹt hàng nho nhỏ 
thuốc lá sợi vàng 
mộc nhĩ măng khô 
mùi vịt quay thơm lừng rượu đong bằng bát