Tôi, em và một tháng tư xưa - Thơ của Từ Kế Tường

0 Thanh Niên
Tung sấp, ngửa thời gian hai mặt

Tôi và em về lại tháng tư

Dù lau trắng đã thay mái tóc

Mắt chân chim nheo hết xa mờ

Ta trẻ lại đi tìm kỷ niệm

Góc phố dài một bóng cây nghiêng

Dẫu tàn phai của thời dâu biển

Vẫn còn nguyên trên cánh phượng buồn

Trong ngơ ngác mắt bầy chim sẻ

Tiếng chân người khua mái ngói rêu

Xin một phút ta ngưng nhịp thở

Áo ai xanh một phía mưa chiều

Tôi tìm em trong mùa hoa giấy

Rụng vàng như thảm lá đang bay

Trời tháng tư đốt tàn ngọn lửa

Để tro than vùi dấu hao gầy

Ai biết được chia ly mà khóc

Em xa rồi một phía mây trôi

Tôi trở lại tìm trong sương trắng

Mắt ngày xưa như khói ngang trời

Từ thuở ấy tháng tư thăm thẳm

Cả màu hoa, trang vở học trò

Tiếng ve chạm tới màu mưa nắng

Chỉ mình tôi thao thức trong mơ

Sài Gòn vẫn một thời kỷ niệm

Những hàng cây và những con đường

Nơi một thuở cho người đưa tiễn

Để một người thương vạt áo buông.

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Vốn hoạt động trong lĩnh vực văn hóa, biên kịch Tường Loan (Kẹo Đắng) đã có những cái nhìn, những cảm nhận rất riêng của mình về thiên chức làm mẹ /// Ảnh: CTV>

Nhà biên kịch Tường Loan với tự truyện dành cho con

Với Oscar con đường thảm đỏ của mẹ, nữ biên kịch của Ảo vọng, Hận thù hóa giải, Cỏ dại, Con đường hoàn lương... cho thấy những cảm nhận rất riêng về thiên chức làm mẹ, đặc biệt là khi con trai đầu lòng ra đời.
 /// Minh họa: Văn Nguyễn>

'Facebook.com và...'

Một khoảnh khắc nào đó, một thời điểm nào đó có hai số phận người bỗng dưng đi chéo qua nhau. Có thể là hệ quả từ trò bông đùa của ông Tơ bà Nguyệt. Cũng có thể họ bị điện xẹt, bị sét đánh.
Hot rock - Thơ của Nguyễn Trọng Hoàn>

Hot rock - Thơ của Nguyễn Trọng Hoàn

Bừng bừng nham thạch trào tuôn sục sôi trong lồng ngực
Những đứt gãy kiến tạo địa tầng thầm lạnh kỷ cô đơn
Nhí nhảnh nõn nà dậy thì ghì chặt
Vui buồn ấm lạnh thật nguồn cơn