Cái chợ thân quen

2 Thanh Niên
Chợ bé tẹo bằng cái bàn tay, thế mà cũng có tuổi đời hai phần ba thế kỷ chứ ít gì. Lớn hơn cả tuổi tôi. Bởi hồi bé đi học, tôi đã thấy nó, vẫn đi ngang qua nó... Chợ Lò Than. Nó cũng có tên có tuổi tử tế!
Này ông Chánh bán rau củ cây nhà lá vườn. Có hôm thêm chục trứng gà so mới đẻ. Túi me chín còn nguyên vỏ cho một khách hàng quen thuộc dặn từ khi cây me mới ra bông vàng! Thi thoảng bắt con gà trống mào đỏ au ra chợ vì “con quỷ này nó phá quá, tui phải bán nó đi!”…
Này bà Oanh cà ghém mắm tôm, chuyên đi trễ! Ngày nào cũng cái mô bi lét xanh cổ lỗ sĩ, khói cay cả mắt. Đang lựa hàng mà nghe lạch xạch lạch xạch là phải tránh ra ngay không cần chờ câu hò “nước sôi, nước sôi đê!” của bà ấy. Chồng cái Diễm bán hoa quả kề bên đang cân hàng cũng lật đật bỏ đó đứng dậy đỡ lấy cái xô cà ghém chua ứa nước chân răng, lại ôm bó rau đay, mướp hương đặt xuống nền chợ cho bà kịp dựng cái xe, hạ nốt xô dưa chua, bọc mắm tôm mắm tép là xong. Chưa kịp bày hàng ra, khách đã xúm vào, mỗi người một câu “hôm nay làm gì ra trễ vậy bà!”, “A ha! Tớ quên bọc mắm, lại phải quay về lấy, không thì các bà lại mắng cho í à!”. Thế là mỗi người một túi, kẻ bó rau đay kèm thêm nửa quả mướp về nấu canh cua đồng. Người thì tòn ten bịch cà ghém, túi mắm tôm bé tí…
Cái chợ thân quen
Ai ăn cua đồng xay sẵn thì bước đến hàng bà Hiền. Bà Hiền cũng rau đay, rổ mướp, kèm mấy bó rau nhút, rau muống nõn nà... để nấu với cua, còng xay bỏ bịch, bịch mười lăm nghìn, hai chục nghìn, bà có cả bịch chỉ mười nghìn nấu đủ một bát ô tô canh cho nhà hai người ăn.
Nhỏ Liên vui tính, mới lấy chồng vài năm nay, cái miệng vốn dẻo quẹo, giờ còn dẻo hơn! Mỗi lần pha trò là cả góc chợ cười váng. Nhỏ bán đồ la ghim. Hoa súp lơ xanh, súp lơ trắng có đủ. Đậu ve xanh nõn nà, những quả mướp đắng rừng bé tí xanh ngắt đầy một rổ, ngoái cái đã hết trơn. Ớt chuông xanh đỏ vàng đủ màu mát cả mắt bên cạnh nhúm bắp non, túi đậu Hòa Lan đặng xào chung, để gần cho tiện lựa... Người nào cũng thích ghé nó vì có sẵn mấy cái ghế con con cho mấy bà mấy cô cao tuổi nhức mỏi chân, không ngồi xổm được.
Cái chợ thân quen
Thế rồi mấy hàng kế bên cũng bắt đầu mua ghế ở hàng đồ nhựa về bày. Chị Hương bán đồ nhựa độc quyền gần cổng chợ luôn cười tươi như hoa. Đây là hàng chuyên cung cấp ghế con cho mấy bà bán rau củ; dao, kéo, bao tay cho mấy bà bán tôm cá cuối chợ, từ cục đá mài dao cũng có. Cả chợ có duy nhất hàng đồ nhựa, đồ nhôm, dao kéo, tăm xỉa răng, hũ nhựa ngâm kiệu, mắc áo, đồ chùi xoong, rửa chén… hầm bà lằng này. Độc quyền đấy, nhưng giá lại rất mềm. Chồng chị có chiếc Honda 50 từ thiên niên kỷ trước nhưng còn bền chán, ngày ngày ra bán phụ vợ. Ai ới điện thoại nhờ mua con cá bó rau, củ hành, ông lại bỏ tiền túi ra đi chợ rồi chở thẳng đến nhà lấy tiền sau. Chả lấy công đi chợ và chỉ lấy đúng dăm bảy ngàn tiền xe nếu dưới một cây số. Thế nên chợ dù chỉ lác đác người đi nhưng rồi khoảng chín giờ hoặc hơn cũng hết veo.
Cái chợ thân quen gắn bó với tôi, với biết bao người ở cái miệt quận 8 này lâu lắm rồi, thế nên dù thi thoảng có giận nó, có buồn bà bán hàng nào, bỏ cái chợ Lò Than đi siêu thị, hay quành sang chợ khác, rồi thì... cũng lại phải thẹn thùng quay về, bởi cái chợ thân quen quá đỗi. Những ông Chánh, bà Hiền, cái Liên, cái Diễm... thiệt thà chất phác, chả bao giờ nói thách với ai, cũng chả phải trả giá ấy, làm sao mà bỏ họ đi cho đặng!
Cái chợ thân quen - ảnh 3

Bình luận 2

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Đoàn Ngọc Trang Đài

Đoàn Ngọc Trang Đài

Cái chợ ngày xưa mẹ thường dắt ra chơi. Hồi xưa, bà ngoai và mẹ cũng là một thành viên trong cái chợ này, xưa cũ nhưng chất chứa nhiều kỉ niệm đẹp. Rồi khi mẹ sinh đứa em trai, buôn bán cơm trong chợ không thể đủ lo cho 2 chị em, nên đành phải nghỉ và mưu sinh bằng công việc khác. Vài năm sau, vì sức khoẻ tuổi già bà ngoại cũng từ bỏ công việc bán cơm gắn bó mấy chục năm đã nuôi sống gia đình. Giờ nhìn bài viết này, tự dưng kí ức ngày xưa ùa về, chạy long nhong trong chợ để chờ mẹ bán xong. Rồi đôi lúc, mẹ cũng bị mấy cô sạp bên cạnh mắng vốn vì mình phá quá, lo giữ mình lại đi. Rồi cũng may mắn được chơi với mấy đứa trong chợ, lấy dây thun bắn vào mắt con người ta rồi bị mắng vốn tiếp. Đúng cái thứ phá banh nhà lồng chợ luôn. Rồi cái thời con nít, nhìn cái gì cũng phát thèm, thấy người ta xay nước mía, mà mình đứng nuốt nước miếng, thấy người ta bán quần áo đẹp, thì ước mình mình được mặc nó trên người, thấy người ta bán cái kẹp con bươm bướm, thì ước gì nó sẽ được kẹp trên tóc của mình, mà cái dòng ít tóc nên mẹ cũng không bao giờ mua, vì tóc ít quá kẹp vô nó tuột hoài. Ngẫm nghĩ lại, nếu như không có những vất vả ngày xưa, thì làm sao biết trân quí giá trị hiện tại như bây giờ. Mọi thứ nếu đến với mình quá dễ dàng, thì liệu bây giờ mình có còn nhớ tới nó hay không???
Sông Dài

Sông Dài

Rất cảm ơn bạn Đoàn Ngọc Trang Đài! Không ngờ bài viết của tôi về cái chợ nhỏ tẹo này đã gợi lại cho bạn bao kỷ niệm thuở ấu thơ... Mến chúc bạn luôn vui và hạnh phúc!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Em của vài thế kỷ về trước đã hối hả chạy theo nhịp đô thị hoa lệ... Em của ngày nay vẫn thế, vẫn nhanh nhạy bắt nhịp từng đợt sóng du nhập của bạn bè năm châu, nhưng có vẻ chọn lọc hơn /// Ảnh: Độc Lập

Em – cô gái Sài Gòn

Lẫn vào hơn hàng triệu người con gái sắc nước hương trời, hay người con gái đậm nét một vùng miền, một dân tộc nào đó là dáng vẻ, là phong cách sống, là giọng nói rất đỗi “riêng” của “Em” - cô gái Sài Gòn.
Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Con đường có lá me bay

Con gái tôi năm nay đã 52 tuổi, và tôi cũng đã xa con đường Cường Để (nay là Tôn Đức Thắng) này đã gần nửa thế kỷ. Đây là một trong những con đường đẹp nhất Sài Gòn.
Tôi thường bay vô công tác tại thành phố, nên dần dần cũng ngấm tính cách này từ lúc nào không hay /// Ảnh: Độc Lập

Kỷ niệm nhớ đời

Tính cách người dân phương Nam nói chung, người Sài Gòn nói riêng là “Làm hết mình, chơi hết mình” (chơi với nghĩa tích cực đó nha).
“Văn hóa” vỉa hè tồn tại từ nhiều năm, không chỉ quán cóc mà còn có đủ các hoạt động khác như hàng rong, họp chợ, xe ôm, đậu xe, nơi tập thể dục…  /// Ảnh: Ngọc Dương

Quán cóc vỉa hè

Sài Gòn có cuộc sống đô thị ngày càng phát triển, vỉa hè còn là hiện thân “văn hóa xưa” cho du khách tìm đến với những quán cóc, sinh hoạt đời thường hòa vào dòng chảy đô thị bản sắc nhân văn, hiện đại, nghĩa tình.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng