Chợ bưởi

Sông Dài

Sông Dài

Q.8, TP.HCM

0 Thanh Niên Online
Đi bất cứ nơi đâu, tới bất kỳ chợ nào, mỗi năm tết đến, tôi vẫn cứ phải trung thành với chợ Bưởi ở gần nhà mình!
Bưởi hồ lô in chữ Tài thư pháp /// Ảnh: Tiểu Thiên Bưởi hồ lô in chữ Tài thư pháp - Ảnh: Tiểu Thiên
Bưởi hồ lô in chữ Tài thư pháp
Ảnh: Tiểu Thiên
Vâng, chợ chả có tên tuổi chi cả. Tự tôi đặt cho nó là chợ bưởi, vì chợ bán toàn bưởi là bưởi! Chợ họp ngay dạ cầu Nhị Thiên Đường nối dài ra một chút, quãng dăm ba chục mét thôi. Cái dạ cầu thuộc đường Phạm Thế Hiển Q.8, thành phố mang tên Bác, bởi một năm mới họp một lần chỉ độ tuần lễ, mươi ngày là tan chợ nên chính quyền cũng du di cho.
Hai bốn hai lăm tháng chạp chợ bắt đầu tụ họp đông đúc rồi. Người mua kẻ bán túm năm tụm ba hỏi dò nhau xem giá bưởi năm nay cao thấp thế nào, mắc hay rẻ rồi mới hỏi đến chủ bán! Bởi người mua ít khi mua một cặp, mà người nào người nấy cũng hai ba cặp bưởi, chục bưởi để chưng bàn thờ tổ tiên, bàn thiên, ông Địa… chưng cả ở phòng khách cho đẹp nhà đẹp cửa, bởi vậy phải dọ giá cho khỏi bị hớ! Bưởi xẻ ăn chơi trong mấy ngày tết thì cứ chờ tới cần cận tết mới mua về cả chục quả chín vàng thơm cho rẻ. Vì lúc này hình như giá nào họ cũng bán được để về quê còn kịp chuẩn bị tết nhứt cho nhà mình!
Chợ bưởi - ảnh 1

Đặc biệt bưởi tết phải cắt cả cuống cả lá cho đẹp

Ảnh: Sông Dài

Quãng hai mốt hai hai là lái vào vườn cắt bưởi, đặc biệt bưởi tết phải cắt cả cuống cả lá cho đẹp! Bưởi được nâng niu như em bé, xếp đều xuống ghe, xếp cho khéo để vừa được nhiều vừa không gẫy cuống, che chắn trên mui ghe cho kỹ kẻo nắng héo mất giá! Chờ con nước lớn cũng vừa xếp bưởi xong, bắt đầu thẳng tiến. Vào đến thành phố là ghe rẽ sang Kênh Đôi để đến “chợ Bưởi” của tôi! Ghe cập bến ngay dạ cầu, ngay cả chỗ miệng cống lớn gần đấy không có nhà ai ở. Họ chia nhau chỗ như đã hứa hẹn nhau tự năm nẳm, không hề cãi cọ tranh giành chi, có nhà đem cả con cháu theo, thậm chí cả con chó con mèo theo nằm thè lưỡi trên ghe ngắm chợ tết! Nồi niêu xoong chảo đặng cơm nước cả tuần lễ.
Bưởi được bê dần lên lề đường xếp trên tấm bạt lớn trải ở dạ cầu, ít rơm rạ để lót cho bưởi không bị cấn, cái cân đồng hồ xanh xanh to đùng bên cạnh và đống túi xốp mua ở chợ Nhị Thiên Đường gần đó đặng đựng bưởi cho khách. Quả nào quả nấy đẹp đẽ, cân đối, vỏ láng o vừa chín tới lại thêm cái cuống dài điểm dăm ba chiếc lá tươi xanh bóng lưỡng! Đúng là bưởi tết có khác! Bưởi mới tha hồ cầm cuống mà lựa, không sợ đứt cuống. Thậm chí chủ hàng xách biểu diễn cho xem khi tôi nói “ui trời, bưởi này tui đem dìa tới nhà là sút cuống chớ gì! Mua cuống bưởi chi cho mắc!”.
Người đi bộ tới xem bưởi, kẻ đi xe ghé ngang hỏi giá. Người mua kẻ bán tấp nập suốt tới khuya! Bao giờ hết khách mua thì nghỉ. Đêm trùm mền che kín đầu nằm ngủ cạnh đống bưởi luôn! Chỉ cần một hai người thức canh, tới sáng xuống ghe ngủ bù!
Đắt hàng nên ghe bưởi lên liên tục. Vài ghe còn kèm thên ít chùm sung xanh, vài quày dừa xiêm vừa tới lứa nữa. Có khi được giá, bán cả mấy cần xế bưởi một lúc cho lái chất lên ba gác máy chở đi! Đúng là vui như tết vậy!
Người bạn tôi ở xa quê hương, một lần về ăn tết quê nhà, tôi dắt đi chợ bưởi, chị ta mừng vui khôn tả, quay phim, chụp hình lia lịa, lúc về, xách bưởi sái cả tay! Và năm nào về ăn tết, tôi cũng đều dắt ra chợ bưởi dễ thương ở miệt quận tám xa lắc này!
 
Chợ bưởi - ảnh 2

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...