Chọn ở lại Sài Gòn

Lê Liên

Lê Liên

Q.Gò Vấp, TP.HCM

7 Thanh Niên Online
Hơn ba mươi tuổi, trong đầu tôi luôn nhất mực một suy nghĩ "sẽ không bao giờ rời bỏ Sài Gòn dù bên ngoài thế giới rộng mở kia có biết bao nhiêu điều hấp dẫn".
Tôi nhớ ngày ấy, Sài Gòn đón tôi bằng cái nắng chói chang rồi đột nhiên ào trút xuống một cơn mưa rào /// Ảnh: Ngọc Dương Tôi nhớ ngày ấy, Sài Gòn đón tôi bằng cái nắng chói chang rồi đột nhiên ào trút xuống một cơn mưa rào - Ảnh: Ngọc Dương
Tôi nhớ ngày ấy, Sài Gòn đón tôi bằng cái nắng chói chang rồi đột nhiên ào trút xuống một cơn mưa rào
Ảnh: Ngọc Dương
Gia đình tôi đa phần đều đã định cư ở Mỹ - một đất nước mà biết bao nhiêu người hằng mơ ước được đặt chân đến. Tôi cũng có một suất đi luôn sẵn sàng mở lối. Vậy mà, nhiều năm rồi tôi vẫn không có ý định rời khỏi nơi đây - Sài Gòn!
Ngày người yêu tôi mất trong vụ tai nạn giao thông, tôi đã có những cuộc hành trình dài chạy trốn khỏi Sài Gòn để lãng quên. Một mình một ba lô lên đường. Tôi đi hết tỉnh này đến tỉnh khác, từ Vũng Tàu, ra Bình Thuận, Phan Rang, Nha Trang, Đà Nẵng rồi Huế. Cuộc hành trình đó kéo dài hơn hai tháng và cũng có đôi lần tôi gọi điện thoại báo cho cha mẹ hay là tôi quyết định đi Mỹ. Ấy thế nhưng khi nỗi đau nguôi ngoai đôi phần, tôi lại nhớ Sài Gòn quay quắt. Đó là ngày tôi chịu một trận mưa dầm dề ở Huế, là ngày mà đường phố Huế cứ rì rì chậm chạp bỏ quên thời gian làm tôi chịu không thấu phải xách hành lí ra sân bay Phú Bài để quay về. Tôi nhớ ngày ấy, Sài Gòn đón tôi bằng cái nắng chói chang rồi đột nhiên ào trút xuống một cơn mưa rào. Nhanh và nhộp nhịp khác hẳn Huế. Tôi dễ dàng bắt một chiếc xe ôm, dễ dàng tạt ngang một tiệm hoa tươi mua một bó lili trắng… Xa Sài Gòn rồi lại trở về, niềm đau vẫn còn nguyên vẹn đó.
Chọn ở lại Sài Gòn - ảnh 1

Sài Gòn của tôi, cứ nhẹ nhàng mà sống

Ảnh: Khả Hòa

Bố mẹ hối tôi làm thủ tục nhưng tôi cứ chần chừ suốt. Bởi dù anh đã ra đi nhưng nhìn nơi nào trong cái ngõ ngách Sài Gòn này, tôi vẫn thấy bóng hình anh. Căn nhà nơi anh từng sống giờ đã đổi chủ, trở thành tiệm bán điện thoại nhưng cái ma lực nhớ thương vẫn khiến tôi dừng xe đứng lại nhìn ngẩn ngơ mỗi bận có dịp đi ngang qua. Công viên Cây Xanh (Gia Định) nơi hai đứa hẹn hò vẫn còn đó cô Tám Mập bán bánh tráng trộn; rồi quán kem tươi ba ngàn đối diện trường Tây Sơn (giờ đổi thành trường Lê Đức Thọ); nhà sách Phương Nam trên đường Nguyễn Thái Sơn - Gò Vấp (giờ đổi thành Ebook)… vẫn mãi là một hồi ức không thể xóa nhòa dù cho tất cả đã đổi mới.
Ngày qua ngày, đôi lúc tôi cũng chợt nhớ ra rằng mình không thể sống hoài với kỉ niệm, mình vẫn còn một tương lai phía trước, vậy mà tôi vẫn không thể buông bỏ. Dù cho bố mẹ có dọa dẫm rằng nếu tôi tiếp tục sống ở đây, tôi sẽ nghèo kiết xác, tôi sẽ không bao giờ thấy được cái văn minh, vĩ đại của nhân loại. Tôi sẽ không được hưởng phúc lợi an sinh xã hội của một đất nước tiên tiến… vậy mà tôi vẫn không muốn buông bỏ. Đi nhiều nơi, tôi thấy không đâu được như Sài Gòn. Qua Mỹ ư? Tôi ngẫm mình sẽ chết trước khi thích nghi được cái lạnh căm căm ở đó bởi cơ thể tôi vốn dị ứng thời tiết. Tôi sẽ đói trước khi bắt nhịp được với cuộc sống mưu sinh mà nghe nói ăn cũng làm, đi cũng làm, ngủ cũng làm.
Các anh, các chị tôi vẫn thường hay bay về Sài Gòn để đi làm đẹp, để cả khám bệnh nữa vì không chịu nỗi chi phí đắt đỏ bên đó. Tôi từ chối! Sài Gòn của tôi, cứ nhẹ nhàng mà sống. Không đâu có cái kiểu những buổi chiều tối ngồi ăn vặt hoặc uống nước ở vỉa hè, thong thả bàn chuyện "thế sự" như nơi này. Muốn văn minh, khu phố Tây hoặc vào thẳng trung tâm quận nhất thì cũng chẳng kém cạnh một quốc gia nào. Tôi không cần giàu có, miễn tôi thấy yêu, thấy hài lòng với công việc mưu sinh mà Sài Gòn mang lại. Nếu biết cách sống và biết vươn lên, Sài Gòn sẽ không hẹp hòi với bất kỳ một ai. Tiết trời Sài Gòn tuy đỏng đảnh nhưng cũng đáng yêu cực kì. Dù con người vẫn lướt qua nhau trong bộn bề bận rộn nhưng hễ có chuyện hệ trọng gì, họ cũng dừng lại, tận tình giúp đỡ…
Tôi không thể buông bỏ: ký ức, tình yêu, cuộc sống và tương lai của tôi gói trọn trong một Sài Gòn! Tôi tin rằng con đường xa phía trước, Sài Gòn sẽ còn mang đến cho tôi nhiều mới mẻ đầy bất ngờ thú vị. Bởi Sài Gòn đâu bao giờ chịu cúi đầu trước một nền văn minh nào! Vậy nên, vì sao tôi phải đi?!?
 
Chọn ở lại Sài Gòn - ảnh 2

Bình luận 7

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Tưởng

Tưởng

Cũng cùng suy nghĩ với bạn ! Ở Sài Gòn có thể làm được nhiều thứ mà những nơi khác không có !
Lê liên

Lê liên

Dạ, ai ở SG rồi mới thấm ạ.
A ngoc

A ngoc

Hay quá e
Lê Hoàng

Lê Hoàng

Một người sống nội tâm, hoài niệm như bạn không nên qua Mỹ ( môi trường thực dụng ). Hãy ở lại Sài gòn, lâu lâu xách ba-lô du lịch đó đây, lên Buôn Ma Thuột, Plei ku cao nguyên đại ngàn đầy nắng và gió , gặp gỡ những con người mới, tham gia các chương trình hoạt động từ thiện. Bạn sẽ thấy nhẹ nhàng và thanh thản hơn......
Lê liên

Lê liên

Cám ơn bạn. Như đã nói, mình không thể buông bỏ SG.
Thuat phan

Thuat phan

Chúc bác gái luôn đầy cảm hứng viết nhiều bài thật hay ý nghĩa nhé
Nguyễn Thị Minh

Nguyễn Thị Minh

Bài viết rất hay
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...