Để con kể mẹ nghe chuyện Sài Gòn

Mai Vy

Mai Vy

Q.Tân Bình, TP.HCM

42 Thanh Niên Online
Tháng 8 năm 2017, con từ dưới quê lên Sài Gòn nhập học. Mẹ ơi, con “ghét” Sài Gòn. “Ghét” cái nắng gắt. “Ghét” trời mưa to. “Ghét” người dân nơi đây quá đỗi thân thiện. “Ghét” Sài Gòn thay đổi con quá nhiều.
Sài Gòn Hòn ngọc Viễn Đông năm xưa không ngừng phát triển năng động... /// Ảnh: Trung Dung Sài Gòn Hòn ngọc Viễn Đông năm xưa không ngừng phát triển năng động... - Ảnh: Trung Dung
Sài Gòn Hòn ngọc Viễn Đông năm xưa không ngừng phát triển năng động...
Ảnh: Trung Dung
“Bánh chưng, bánh giò, chưng gai, bánh giò”
“Trứng gà nướng, hột vịt lộn, cút lộn, bắp xào đâyyyy”
Mới 7 giờ sáng mà Sài Gòn nhộn nhịp quá! Con cất vội vài quyển giáo trình vào ba lô rồi đến trường đại học.
“Gác chống lên nhỏ ơi” – một bác “ninja Lead” chạy lên ngang hàng con nhắc nhở.
Nhẹ gật đầu cảm ơn rồi đi tiếp. Uầy! Có phải cứ chạy Lead là lái xe bất chấp đâu, người ta đáng yêu quá chừng. Nhờ có những người bạn Sài Gòn con mới có thói quen nói “cảm ơn” và “xin lỗi”. Chứ hồi ở quê làm gì dám mở miệng. Mà cũng ngộ ha! Ở đây người ta không những xin lỗi khi sai, còn xin lỗi vì lịch sự: “Xin lỗi, cho mình hỏi đến Nhà thờ Đức Bà đi đường nào?” và cuối cùng là: “Cám ơn nha!” khi nhận được câu trả lời.
Ẩm thực Sài Gòn đa dạng, phong phú lắm. Nhờ có mấy đứa bạn người ở đây mới biết Sài Gòn có mấy món ăn ngon ơi là ngon.
Để con kể mẹ nghe chuyện Sài Gòn - ảnh 1

Cà phê Sài Gòn cũng lắm cách pha chế

Ảnh: Trung Dung

“Mày trên sao Hỏa về hả?” – nhỏ bạn nhìn con kì thị khi con trố mắt nhìn gói xôi có trứng chiên, thịt và pate. Không chỉ có xôi pate thịt trứng, còn có tàu hủ non ăn với đá, tô bánh canh với nguyên con ghẹ, bánh tráng chiên hay mấy món khá “mùi” mà tuyệt vời như bún đậu mắm tôm. Sài Gòn có đủ các món của ba miền, cứ nhớ nhà là xách xe chạy ra hàng quán lề đường. Khi lười thì chỉ có chờ shipper đến tận nhà mời ăn thôi!
Sài Gòn bận lắm, chẳng ai quan tâm mình đâu. Trên phim thường có cảnh một anh chàng thất tình, ngồi trên cầu say xỉn với mớ lon bia. Vậy mà ai cũng đi tiếp, có người tò mò ngó một cái rồi cũng đi. Bởi họ biết, anh ta sẽ ổn thôi. Nên con tự nhủ với mình, tự mình ngã thì tự mình đứng dậy. Sài Gòn nhộn nhịp còn bao niềm vui đang đợi, cớ sao con phải vì một lần vấp ngã mà bỏ cuộc? Đường con đi, đôi chân nhiều vết sẹo có khi lại hay.
Ở đây 3 năm rồi, vậy mà vẫn đi lạc. Xe máy vẫn cứ chạy, còn mình đang đi đâu thì không biết.
“Chú ơi hội trường thành phố đi đường nào ạ?”
“Đi thẳng tới ngã tư thứ ba rồi quẹo phải nha” – chú bảo vệ giữ xe ngoài nắng mà vẫn nở nụ cười tươi ơi là tươi.
Okay! Đi thẳng xuyên thủng! Con đi theo lời chú và chả thấy hội trường thành phố nằm ở đâu cả. Cứ chạy lòng vòng trên đường Bà Huyện Thanh Quan với tâm trạng hoang mang. Thôi! Dù gì cũng lỡ buổi tập huấn, chạy vài vòng rồi tìm đường về. Thế là con cứ đi, không biết điểm đến là nơi nào. Nhưng con biết rằng, chiều Sài Gòn nắng rất đẹp!
Để con kể mẹ nghe chuyện Sài Gòn - ảnh 2

Nắng chiều trên sông Sài Gòn

Ảnh: Trung Dung

Sài Gòn Hòn ngọc Viễn Đông năm xưa không ngừng phát triển năng động, nay là thành phố mang tên Hồ Chủ tịch. Sài Gòn không thiếu những nơi vui chơi cho giới trẻ như phố Bùi Viện, hồ Con Rùa, tòa nhà Landmark 81,…. Không những vậy, con còn đến các khu di tích văn hóa – lịch sử như: Bến Nhà Rồng – nơi Bác Hồ lên con tàu Amiral Latouche Tréville làm phụ bếp, ra đi tìm đường cứu nước; Bảo tàng chứng tích chiến tranh – nơi trưng bày những hiện vật, hình ảnh trong chiến tranh Việt Nam; Dinh Độc Lập – nơi ghi dấu thắng lợi trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Hồi ở quê, con chỉ được học lịch sử qua những trang sách và lời bà kể. Tận mắt nhìn thấy những hiện vật được trưng bày bên trong, con thấy lời giảng của thầy như đang chảy bên tai.
Sài Gòn – nơi có những cơ hội. Con đến trường học với những giảng viên giỏi, con có những buổi học ngoại ngữ, đi tình nguyện và gặp gỡ những người bạn mới, đi làm thêm để tích lũy kinh nghiệm, thỉnh thoảng thức thâu đêm với những hoạt động của câu lạc bộ. Con yêu Sài Gòn lắm! Nơi đây đẹp từ con người đến cảnh vật, đã đến rồi chẳng muốn đi. Có hôm xe bể bánh gặp được chú vá xe giá rẻ, có hôm chạy sự kiện lỡ đặt dư vài hộp cơm nên đi phát cho người vô gia cư, khi thì gặp bình nước miễn phí đặt ven đường, khi thì có quán cơm tình thương,….
Nếu một ngày mất đi tiếng rao hàng rong, xe bánh mì ven đường, mấy đĩa cơm tấm ngon - bổ - rẻ, chắc mình tiêu mất!
 
Để con kể mẹ nghe chuyện Sài Gòn - ảnh 3

Bình luận 42

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Lê Quốc Cường

Lê Quốc Cường

Cảm ơn bạn vì sự cảm nhận về Sài Gòn . Đó là nơi tôi sinh ra và lớn lên . Tôi yêu cái thành phố này đến không nói thành lời . Bao dung & đầy ân tình
Mai Xuân Nhàn

Mai Xuân Nhàn

Bạn đã cho tôi những điều tôi biết nhưng không thể viết thành lời. Vừa hiện đại vừa dân dã, thật đáng yêu Hy vọng sẽ được đọc những gì Mai Vy sẽ viết
Nguyễn Thị Phương Thuỳ

Nguyễn Thị Phương Thuỳ

Bài viết hay!!!
Khiem Mai

Khiem Mai

Dù có đi đâu xa thì Sài Gòn vẫn luôn nằm trong tim!
Nguyễn Hồng Lên

Nguyễn Hồng Lên

Bài viết giúp tôi nhớ thời còn ở Sài Gòn, có những lúc đạp xe loanh quanh khắp các tuyến phố chỉ để chờ hết biết đi đâu rồi về. Cám ơn tác giả
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.