Ghét thì ghét mà yêu thì yêu

31 Thanh Niên Online
Với tôi, Sài Gòn yêu ghét đủ đường. Sài Gòn thật sự vừa… đáng ghét nhưng cũng vừa thấy đáng yêu vô cùng.
Bánh mì miễn phí cho người khó khăn ở Sài Gòn  /// Ảnh: N.X.P Bánh mì miễn phí cho người khó khăn ở Sài Gòn - Ảnh: N.X.P
Bánh mì miễn phí cho người khó khăn ở Sài Gòn
Ảnh: N.X.P
Không ghét làm sao được khi cứ giờ tan tầm, chạy ngang cầu Kênh Tẻ, hướng từ Q.7 sang Q.4, thì phải nhích từng chút, từng chút. Cầu chừng vài trăm mét mà cứ ngỡ như dài đến hàng chục km, “dài nhất Sài Gòn”. Cái cảm giác vướng kẹt xe mệt mỏi vô cùng. Mà ở Sài Gòn, kẹt xe đâu chỉ riêng ở cầu Kênh Tẻ, diễn ra ở vô số đoạn đường khác.
Không thể không ghét được khi hễ trời mưa, thì khu tôi ở trọ, đường Quốc Hương (Q.2), được mệnh danh là “Phố nhà giàu” chẳng khác gì cái xóm nghèo ở quê. Mưa nhỏ hay mưa to thì cũng phải lội bì bõm trong dòng nước đen ngòm. Có khi vì triều cường, nước tràn vào phòng trọ, làm ướt hết mọi thứ. Lắm lúc rơi vào tình cảnh “có nhà trọ mà không có chỗ ngủ” chỉ vì phòng trọ bị ngập sâu. Mà ở thành phố này, cảnh úng ngập xảy ra ở rất nhiều nơi.
Ghét thì ghét mà yêu thì yêu - ảnh 1

Áo mưa miễn phí ở Sài Gòn

Ảnh: N.X.P

Lại thấy ghét, vì nhiều lúc phải “bở hơi tai” để lần mò chính xác được một “ngôi nhà siêu xuyệc”. Có lần chạy sang nhà người chú ở Q.Bình Tân để thăm. Chú nhắn đầy đủ, rõ ràng số nhà ở đường Bùi Tư Toàn. Vậy mà khi đã đến đúng đường, lại phải mất thêm một tiếng đồng hồ mới tới được nhà chú. Lúc đó thì ngạc nhiên vô cùng, nhưng giờ đã quen, bởi ở Sài Gòn, những “ngôi nhà siêu xuyệc”, còn nhiều lắm. Có nhà dài 5 - 6 xuyệc…
Ta thán như thế cứ tưởng tôi ghét Sài Gòn lắm. Nhưng không phải vậy. Tôi yêu Sài Gòn nhiều hơn. Đúng là tôi có ghét Sài Gòn đấy, nhưng “ghét thì ghét mà yêu thì yêu”.
Như cái lần đầu tiên vào Sài Gòn, năm 2006. Tôi đã gặp cái chuyện đáng ghét. Nhưng sau đó lại là câu chuyện dễ thương hết sức.
Đó là lúc vừa xuống xe ở bến xe miền Đông. Tôi cầm điện thoại gọi về cho má báo đã đến nơi an toàn thì hai thanh niên chạy vù qua, giật mất điện thoại rồi biến mất trong dòng người đông đúc. Món quà quý giá của ba tặng khi đậu đại học đã “ra đi” như thế. Ngay khi nghe tôi la toáng lên, mặt mũi méo xệch, nhiều người kinh doanh ở dọc đường Đinh Bộ Lĩnh đã chạy ra hỏi han, an ủi. Có người cho tôi vài chục ngàn, có người hỏi giờ định đến đâu, sẽ chở đi giùm. Có cô chủ quán nước giải khát nghe kể, thấy tội, rất nồng hậu và hào sảng, đưa cho tôi cái điện thoại rồi nói: “Cho cháu nè, nhận đi, để có cái liên lạc”.
Không yêu Sài Gòn sao được khi người Sài Gòn thương người nhiều lắm. Một lần bị tai nạn giao thông ngay đoạn ngã ba Phan Đăng Lưu – Trần Kế Xương, lúc ngã xe xuống là tôi rơi vào mê man bất tỉnh. Lúc tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong bệnh viện Gia Định, đã qua cơn nguy kịch. Sau đó hỏi ra mới biết, những người dân ở nơi xảy ra tai nạn thuộc P.7 (Q.Phú Nhuận) đã đưa tôi cấp cứu, hùn hạp gom tiền để đóng viện phí giúp tôi.
Vẫn còn có những dòng chỉ trích “nhiều người vô tâm, không cứu giúp người bị nạn”, thế nhưng với tôi, kỷ niệm của tai nạn năm xưa ấy luôn cho tôi hiểu, rằng người Sài Gòn chẳng dửng dưng, thờ ơ. Ngược lại, người Sài Gòn sống thật nghĩa tình, có tấm lòng thơm thảo.
Ghét thì ghét mà yêu thì yêu - ảnh 2

Sài Gòn cũng hay ngập gây khó chịu cho người tham gia giao thông

Ảnh: N.X.P

Sao không yêu Sài Gòn được khi mới hôm qua, Sài Gòn bất chợt đổ cơn mưa chiều. Trong túi không có một ngàn đồng trong khi mưa càng lúc càng nặng hạt. Bỗng dưng phía trước mặt, chỗ hàng cây trên đường Phạm Văn Đồng (Q.5) có chùm áo mưa treo lủng lẳng kèm tờ giấy in dòng chữ: “Áo mưa (miễn phí)”. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy Sài Gòn dễ thương vô cùng.
Mà ở Sài Gòn, đâu chỉ có “áo mưa miễn phí”, còn có vô số thứ miễn phí, là cơm, là nước, là bánh mì, là áo quần, là đủ các loại dịch vụ khác... Miễn phí để giúp đỡ mọi người, để dành cho những ai cần.
Sài Gòn như thế, cớ sao không yêu?
13 năm sống ởthành phố này, trải nghiệm những buồn vui đủ cả. Từ những câu chuyện mà khi nhớ lại, nhắc đến là cảm giác bực bội, khó chịu, chán chường và cảm thấy ghét Sài Gòn vô cùng. Nhưng bên cạnh đó, còn có nhiều, rất nhiều câu chuyện khác, mà chỉ cần gợi lại, nghĩ tới, là cảm thấy yêu Sài Gòn vô kể.
Có lẽ vì thế mà trong suy nghĩ của tôi, đã từng có ý định “sẽ không ở Sài Gòn nữa đâu” sau những điều đáng ghét xảy ra. Nhưng rồi, sau từng ngày, những điều dễ thương về Sài Gòn cứ hiển hiện, đã neo giữ tôi ở lại thành phố này.
Bạn tôi từng chọc, rằng: “Mày hay nói mầy ghét Sài Gòn lắm, cứ “hăm he” về quê hoài, sao cũng… mấy năm rồi mà không về, sao cứ bám trụ nơi này vậy?”. Tôi cười: “Ừ, Sài Gòn có khi đáng ghét lắm. Nhưng ghét thì… yêu thôi. Ghét thì ghét mà yêu thì yêu, nên cứ ở lại đây đấy, được không?”.
Ghét thì ghét mà yêu thì yêu - ảnh 3
 

Bình luận 31

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Trần Diệu Mi

Trần Diệu Mi

Ở Sài Gòn, tôi đã mất đi kha khá tài sản. 4 lần bị cướp, 2 lần bị trộm ghé nhà, 1 lần bị tai nạn. Đi tong mấy cái điện thoại, tiền, laptop, giấy tờ, và cả vết thương còn hằn trên tay.
Nhưng ở Sài Gòn, tôi đã nhận về nhiều: hàng trăm lần ly nước miễn phí trong những buổi trưa nắng gắt. Hàng trăm lần nhắc đá chống xe lên. Vài lần được người đi đường đẩy xe. Lần bị tai nạn cũng được người lạ qua đường đưa vô bệnh viện. Có 1 lần được vá xe miễn phí. Hàng ngàn lần được chỉ đường đến nơi này nơi kia một cách rất nhiệt tình. Và vô số lần đi chợ, không phải trả giá, mà được "đưa nhiêu đưa"....
Tôi thấy mình lãi quá chừng ở mảnh đất này.
Yêu lắm Sài gòn ơi
Tôi sẽ viết bài tham gia thi
Trần Đức Tín

Trần Đức Tín

Mừng ông nhé!
Nguyễn Xuân Phương

Nguyễn Xuân Phương

Cảm ơn Khét! Mong gặp lại ông ở Đầm Sen. Hihi
Trọng Thảo

Trọng Thảo

Ghét thì ghét, yêu thì yêu. Đúng là đây là cái cảm giác chung của mọi người đang gắn bó ở Sài Gòn. Ghét nhưng yêu, và chấp nhận sống ở thành phố này. Đôi khi cái ghét nhiều, nhưng vì điều đáng yêu vô chừng nên bám trụ lại Sài Gòn, để rồi ngày càng yêu Sài Gòn nhiều hơn. Và tôi cũng thế
Trương Nhi

Trương Nhi

Tác giả mới ở 13 năm thôi hả. Tôi bám Sài Gòn để sống được 27 năm rồi. Cũng ghét mà yêu giống vậy. Đồng cảm lắm.
Hồ Trọng

Hồ Trọng

Ê, tôi cũng giống nè. Tôi cũng ngót ngắt 31 năm tròn ở sài gòn. Cứ yêu là bám trụ lâu dài à.
Lê quỳnh trâm

Lê quỳnh trâm

Quả là thành phố nào thì cũng điểm trừ điểm cộng. Điểm trừ đôi khi nhiều hơn. Nhưng mà chỉ cần điểm cộng có gì đó nổi bật, đáng lưu ý, thì mọi điểm trừ kia không là to tát. Cứ yêu Sài Gòn rồi Sài gòn sẽ đối đãi lại dễ thương với mình.
P/s: cái tít dễ thương
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.