Mẹ ơi, con yêu TP.HCM!

Tiêu Dao

Tiêu Dao

Bố Trạch, Quảng Bình

1 Thanh Niên Online
Ngày con lên Sài Gòn, mẹ căn dặn đủ điều. Mẹ nói thành phố đất chật người đông, con phải cẩn thận. Và con biết mẹ đã lo cho con nhiều tới chừng nào.
Thành phố nơi con sống và học tập đông đủ các tầng lớp trong xã hội /// Ảnh: Độc Lập Thành phố nơi con sống và học tập đông đủ các tầng lớp trong xã hội - Ảnh: Độc Lập
Thành phố nơi con sống và học tập đông đủ các tầng lớp trong xã hội
Ảnh: Độc Lập
Ngày… tháng… năm…
Gửi mẹ yêu !
Cuối cùng thì con đã lên được thành phố rồi mẹ ạ! Con cảm ơn những tháng ngày mẹ vất vả lo cho con ăn học nên người. Kể từ giờ bước chân đến một môi trường mới, chặng đường học tập bước sang một trang mới, con lại phải xa mẹ nhiều rồi. Mẹ nhớ ráng giữ gìn sức khỏe khi không có con bên cạnh, mẹ nhé!
Ngày con lên Sài Gòn, mẹ căn dặn đủ điều. Mẹ nói thành phố đất chật người đông, con phải cẩn thận. Và con biết mẹ đã lo cho con nhiều tới chừng nào.
Những ngày này đất trời Sài Gòn đang chuyển mùa. Mẹ biết không, ở đây con có nhiều niềm vui lắm mẹ ạ! Những người xung quanh con đến từ các nơi trên đất nước vậy mà cứ quen thân như người nhà, hỏi han những lúc ốm đau, quan tâm nhau mỗi khi vui buồn và còn chia sẻ cả những món quà đặc trưng từng vùng miền nữa. Tình người ấm áp biết bao phải không mẹ?
Con sẽ kể cho mẹ nghe câu chuyện này nhé, câu chuyện “con gái mẹ tự lập nơi thành phố mang tên Bác”! Đẹp biết bao TP.HCM – tên của một nhà lãnh tụ vĩ đại mà cả nước ai cũng kính mến vô cùng. Dân tộc mình từ xưa đến nay vốn phát huy truyền thống văn hóa tốt đẹp “lá lành đùm lá rách”, luôn đề cao tư tưởng noi gương Bác, tinh thần yêu nước và nhớ ơn tổ quốc, ghi công những anh hùng thuở xưa xả thân vì nền độc lập của dân tộc hôm nay. Thành phố nơi con sống và học tập đông đủ các tầng lớp trong xã hội. Tuy từ nhiều nơi tụ hội về là thế nhưng họ sống hòa thuận, phóng khoáng và vui vẻ như anh em một nhà. Con đã cảm nhận được tình thương đó ngay từ khi mới đặt chân lên đất thành thị.
Mẹ ơi, con yêu TP.HCM!  - ảnh 1

Bến Nhà Rồng, TP.HCM

Ảnh: Gia Khiêm

Con bắt đầu ngày mới với việc đạp xe ra công viên cùng tập thể dục với câu lạc bộ thể thao khu con trọ. Công viên quả là lý tưởng cho con thâu nạp năng lượng đầu ngày, với nhiều cây xanh – lá phổi của sự sống, với những thảm cỏ nhìn mướt mắt trải rộng khắp khuôn viên. Thỉnh thoảng nghe đâu đó tiếng líu lo của những chú chim chuyền cành hay í ới gọi nhau đi kiếm mồi. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng nhịp điệu cuộc sống.
Trong khung cảnh tươi mát như vậy, lòng người cũng trở nên khoan khoái, nhẹ nhàng. Những đóa hoa môi an nhiên nở trên khuôn mặt rạng ngời. Buổi sáng con chẳng phải lo chuẩn bị cơm nước gì cả, cứ mở cửa ra đường, đi bộ vài bước là có bánh bao, xôi, bắp trên vỉa hè. Mẹ đừng lo con ăn vậy không đủ sức nhé, con tăng ba ký rồi đấy ạ.
Mẹ ơi, con yêu TP.HCM!  - ảnh 2

Nhìn mấy cô mấy chị thật thà chất phác từ vùng quê nghèo lên đây sinh sống con lại nhớ quê, nhớ mẹ đến da diết

Ảnh: Ngọc Dương

Nhìn mấy cô mấy chị thật thà chất phác từ vùng quê nghèo lên đây sinh sống con lại nhớ quê, nhớ mẹ đến da diết. Con nhớ những món ăn do mẹ nấu, nhớ củ khoai cái sắn là thành quả cực nhọc của những người nông dân lao động, và con thầm cảm ơn những bữa cơm gạo trắng đã nuôi con khôn lớn từng ngày.
Đến trường, gặp thầy cô, bạn bè con lại được tăng thêm kiến thức và niềm vui mới. Với giọng nói ngọt ngào ấm áp của giáo sư chủ nhiệm dân gốc Sài Gòn, chúng con được truyền trao nhiều kinh nghiệm sống, là hành trang để vững vàng hơn sau mỗi lần vấp ngã trên bước đường đời. Thầy cô dạy con không chỉ bài vở trong sách mà còn có những câu chuyện, những hoàn cảnh thực tế khiến con cần suy ngẫm và học hỏi. Con hiểu ra rằng cuộc đời của mỗi người chính là một quyển sách quý. Nếu con biết trân trọng những gì mình đang có và phát huy những tài năng tiềm ẩn để góp phần nhỏ vào sự phát triển của xã hội thì cuộc đời này ý nghĩa và tươi đẹp biết bao. Mẹ nghe con nói chuyện có giống như bà cụ non không mẹ nhỉ!
Ngày con đi thực tập, lần đầu tiên đứng trên bục giảng hai chân con cứ run lên, chiếc áo dài thấm đẫm mồ hôi. Thầy cô, bạn bè động viên, con đã tự tin hơn và tập sự như một cô giáo thực thụ. Đường phố nơi đây tấp nập người xe qua lại, ai ai cũng cố gắng đi thật nhanh để trở về mái nhà ấm cúng của mình. Rồi mỗi tối khi nghe tiếng đàn piano của cô bé hàng xóm tập đánh, lâu lâu còn nghe cả tiếng cười nói nhõng nhẽo với bố mẹ của cậu bé 4 tuổi phòng kế bên, con lại thấy chạnh lòng, cay cay nơi sống mũi.
Mẹ ạ! TP.HCM thân yêu đã cho con thêm nhiều nghị lực để tập sống tự lập trong cuộc sống, đã cho con nhiều cơ hội thực hiện hoài bão và đã dạy cho con biết sống trải tình thương giữa người với người, cũng như tình thương không bến bờ mẹ dành cho con vậy. Con yêu mẹ và yêu thành phố này!
Mẹ ơi, con yêu TP.HCM!  - ảnh 3
 

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
THANTHU

THANTHU

Không phải 1 mình con yêu TPHCM đâu. Nhiều người như cô từ Bắc vô Nam lập nghiệp cô rất thích TPHCM vì con người gốc TP HCM họ thân thiện và thật thà

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.