Nét đẹp chân thật

Đào Tăng

Đào Tăng

Q.Gò Vấp. TP.HCM

0 Thanh Niên Online
Đèn đường khuya giăng giăng. TP.HCM nơi tôi đang sống, bây giờ như nàng xuân dậy thì đang còn an giấc. 5 giờ sáng nàng cựa mình thức dậy. Đường nhựa loang loáng trăng khuya, nhà phố hai bên có tiếng ken két… mở cửa sắt.
TP.HCM nơi tôi đang sống như nàng xuân dậy thì.... /// Ảnh: Ngọc Dương TP.HCM nơi tôi đang sống như nàng xuân dậy thì.... - Ảnh: Ngọc Dương
TP.HCM nơi tôi đang sống như nàng xuân dậy thì....
Ảnh: Ngọc Dương
Chuông giáo đường, chuông chùa ngân vang, xa đưa có tiếng còi ô tô, tiếng gà gáy râm ran… Thành phố đã bắt đầu huyên náo, một ngày bắt đầu bừng lên sinh hoạt, sự sống.
Khách qua đường phố xúc động ngỡ ngàng, ngày nối tiếp ngày, khuya sớm lúc nào cũng thấy một cửu thập niên giai lão. Cụ bà thầm bước ra trước nhà mình và bà con xóm giềng. Tay chổi, tay khúc cây sắt nhọn. Bà khom mình cặm cụi quét dọn, hốt thật sạch sẽ các rác bẩn, lá cây rụng. Bà thông các lỗ nắp cống cho thoát nước. Bà đã già nua, quỹ thời gian chẳng còn là bao, trong sớm khuya thầm vắng, hình ảnh, ý thức nghĩa cử của bà, dưới ánh đèn phố sâu lắng, ấn tượng vào tâm tư, tiềm thức con người yêu thành phố này khó bao giờ quên.
Sương sớm, se lạnh, hiển hiện dưới ánh đèn đường thành phố trời dần sáng. Dân lao động, kẻ buôn gánh, bán bưng, sinh viên, học sinh lo đi học trường xa… bắt đầu một ngày mới. Từ hướng sông Vàm Thuật cuối đường Nguyễn Thái Sơn, phường 7, quận Gò Vấp, hằng bữa, mọi người đều thấy một cửu thập niên giai lão quen mắt, lưng còng tựa ngọn tre cong, từng bước đẩy chiếc xe ba gác xôi nóng hổi, gia vị nồng nàn hương khuya thơm phức. Nhà bà tận hẻm sâu, qua bốn cái ngã đèn xanh đỏ, nhiều dốc. Quẹo trái, rẽ phải mới đến được đối diện cổng trường Đại học Công nghiệp Gò Vấp. Bà bán món ăn sáng cho sinh viên… đã nhiều thập niên. Xôi bà giá bình dân nhưng rất thơm ngon, hợp vệ sinh. Thời gian qua nhanh, cô cậu sinh viên sáng đến trường từng ăn xôi bà. Nay đã tốt nghiệp cao đẳng đại học và có công ăn việc làm… Nay có tiền lương, mua quà lại thăm trường cũ, thăm xe xôi xưa, mừng vui thấy bà vẫn vui khỏe như thuở nào thật cảm động. Các sinh viên nói: “xôi bà chữ thầy”. Nay chúng con đã thành đạt và đang là công dân hữu ích trong thành phố thân yêu này.
Nét đẹp chân thật - ảnh 1

Dân sống thành phố nhìn họ áo đẫm mồ hôi. Hơi thở họ hổn hển… càng yêu họ hơn

Ảnh: Ngọc Dương

Thành phố càng về trưa nắng, nhất là các chợ, các bãi bến xe, ngã ba, ngã tư đường…Rác cứ mỗi lúc mỗi ùn lên đống cao, ô uế, hôi hám vô cùng. Công nhân vệ sinh từng giờ từng phút họ phải cho rác lên xe, phải dọn sạch chỗ đi ngay ra khỏi chốn đông người về bãi tập kết. Những chàng trai trẻ này làm việc ngày ngày suốt tháng năm. Những ngày Tết, lễ hội… họ càng khẩn trương. Dân sống thành phố nhìn họ áo đẫm mồ hôi. Hơi thở họ hổn hển… càng yêu họ hơn. Họ chính là người ruột thịt yêu thành phố.
Mỗi trái tim con người đều biết yêu. Thơ-văn sĩ yêu tác phẩm. Dân gian yêu thành phố thiết tha. Trọn vẹn tấm lòng với sự sống con người hằng ngày. Đó là nét đẹp chân thật của thành phố ta.
Nét đẹp chân thật - ảnh 2
 

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tôi đến Sài Gòn ngót nghét đã hơn 9 năm... /// Ảnh: Ngọc Dương

Tôi cưới Sài Gòn!

- Mình không thuộc về nơi này phải không anh?
Tôi nhìn vào mắt anh và hỏi thế trong những lần hò hẹn. Buổi tối Sài Gòn huyên náo đến mức chúng tôi không thể nghe rõ lời nhau. Anh nhìn tôi như hiểu ý và gật đầu.
 
Sắp có cầu Cần Giờ thay thế phà Bình Khánh nối liền huyện Nhà Bè và Cần Giờ /// ẢNH: Thiên Anh

Con đường gian lao về đất anh hùng

Quê tôi phía nam Sài Gòn. Khởi thủy, toàn vùng vốn là rừng sình lầy ngập mặn. Trong Phủ biên tạp lục, Lê Quý Đôn viết: ”Từ cửa biển Cần Giờ, Soài Rạp, cửa Tiểu, cửa Đại trở lên toàn là rừng rậm …’.
Là mảnh đất hội tụ người khắp mọi miền, nên những tiếng rao ở đất Sài Gòn còn mang theo cả âm điệu, phương ngữ từ nơi họ đã ra đi /// Ảnh: Ngọc Dương

Giữa Sài Gòn nhớ tiếng rao xưa

Sài Gòn thường được nhắc đến với cuộc sống vội vã của một đô thị phồn hoa. Thế nhưng, đâu đó còn là những điều bình dị, thân thương để rồi bất cứ ai có dịp ghé qua đều ngạc nhiên, thích thú: những tiếng rao hàng.
Quán cơm 2000 đồng đã không còn lạ với những người lào động nghèo ở hành phố /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, nơi lan tỏa những tấm lòng

Hồi bé, khi chưa đến Sài Gòn, nghe cải lương mỗi sáng chủ nhật trên đài nhớ cô đào hát: “…Tôi với má không sống được nơi chôn nhau cắt rốn. Một già, một trẻ nửa đêm khuya lẻn trốn, bước luân lưu trôi dạt tới Sài…Gòn…”.
 
Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim

Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng