Những con đường chật cứng nghĩa tình

Đăng Phước

Đăng Phước

Quận 2, TP.HCM

1 Thanh Niên Online
Không biết từ bao giờ, trong thâm tâm tôi đã nghĩ mình là người Sài Gòn. Mặc dù một cách chính danh tôi vẫn là dân “tỉnh lẻ” thứ thiệt!
Nếu tưởng tượng một ngày mà Sài Gòn không bận rộn, đường phố vắng hoe thì không biết thành phố của tôi sẽ ra sao...?  /// Ảnh: Trung Dung Nếu tưởng tượng một ngày mà Sài Gòn không bận rộn, đường phố vắng hoe thì không biết thành phố của tôi sẽ ra sao...? - Ảnh: Trung Dung
Nếu tưởng tượng một ngày mà Sài Gòn không bận rộn, đường phố vắng hoe thì không biết thành phố của tôi sẽ ra sao...?
Ảnh: Trung Dung
Có lẽ, 18 năm sống trên mảnh đất này, cảm nhận, thẩm thấu thói quen, nhịp sống của thành phố đã biến tôi thành “Người Sài Gòn chính hiệu”. Và, Sài Gòn thành quê hương của tôi. Tôi yêu thành phố của mình – yêu Sài Gòn!
Từ năm 2000, Sài Gòn bắt đầu chuyển mình mạnh mẽ với những khu chế xuất, khu công nghiệp được xây dựng rầm rộ, tạo ra hàng trăm ngàn công ăn việc làm thu hút lao động khắp nơi dồn về. Sài Gòn bắt đầu “chật” hơn. Song hành với quá trình công nghiệp hóa là sự phát triển của các khu dân cư, khu đô thị mới, người ta lại tràn về Sài Gòn định cư, sinh sống làm cho thành phố này chật càng thêm chật. Và, kẹt xe trở thành “món đặc sản” của giao thông trong thành phố.
Những con đường chật cứng nghĩa tình - ảnh 1

Kẹt xe trở thành “món đặc sản” của giao thông trong thành phố

Ảnh: Khả Hòa

Mười tám năm trước, tôi bắt đầu hành trình trở thành “Người Sài Gòn” bằng một buổi kẹt xe. Tôi bắt đầu yêu thành phố của mình. Nó – Sài Gòn của tôi không ghê gớm như những gì tôi nghe kể, không kinh khủng như lời mẹ dặn khi xa nhà đi học. Sài Gòn hiện lên trong mắt tôi bằng cảm giác thân tình, nồng ấm và vô cùng dung dị.
Số là ngày đi thi đại học, anh họ tôi chờ tôi ở phía đối diện cổng trường Đại học Sư phạm trên đường Lê Văn Sỹ. Hết giờ thi, cũng vào lúc tan tầm, đường kẹt xe kinh khủng! Thấy tôi cứ thấp thỏm ở vỉa hè, cô bán nước gần đó hỏi:
- Cháu chờ ai hả?
Tôi chỉ sang cái quán nằm xéo bên kia đường rồi nói:
- Anh cháu đứng bên đó mà giờ đông quá cháu không qua được!
Cô bán nước vừa bán vừa nói:
- Cháu ngồi chơi chút đi, cô làm mấy chai nước rồi dắt cháu qua.
Và rồi, cô dắt tôi qua bằng “kỹ thuật qua đường lúc kẹt xe”!
Sự nồng ấm của người Sài Gòn bắt đầu “nhập” vào tôi. Tôi bắt đầu yêu Sài Gòn!
Trở thành sinh viên, sống ở Sài Gòn, tôi quen dần với “nhịp điệu kẹt xe” và cũng trang bị đủ kỹ năng, bí kíp để tránh kẹt xe. Nhưng, lạc đường trở thành nỗi đau mới của tôi và cũng là nỗi khổ của bất cứ ai mới đến Sài Gòn vào những năm tháng ấy, thời mà công nghệ dẫn đường bằng GPS chỉ là sự tưởng tượng. Thời đó, những người mới tới Sài Gòn chạy xe vòng vòng rồi quay về chỗ cũ là chuyện “bình thường như ngủ trên giường”. Tôi cũng không trở thành ngoại lệ, dù khả năng đọc bản đồ và đoán hướng của tôi không tệ.
Những con đường chật cứng nghĩa tình - ảnh 2

Công nhân khu chế xuất Tân Thuận tan ca

Ảnh: Khả Hòa

Năm 2003, tôi tìm lớp dạy kèm trong hẻm trên đường Nguyễn Thiện Thuật (khu Bàn Cờ, quận 3). Tôi hỏi đường tất cả 3 lần, đạp xe vòng vòng theo những chỉ dẫn đó và cuối cùng... trở lại đúng điểm tôi đã hỏi lần đầu. Chị chủ xe cà phê nhận ra vẻ mặt ngơ ngác của tôi, chị hỏi:
- Tìm hông được hả em?
Tôi lắc đầu đầy thất vọng.
Chị bán cà phê nói:
- Em ngồi uống nước đi, tí chồng chị về chị kêu ảnh dẫn cho, ảnh chạy xe ôm!
Vậy là, tôi đến được nơi nhận lớp dạy kèm.
Đó! Sài Gòn của tôi thân tình vậy mà sao không yêu Sài Gòn cho được chứ? Tôi yêu Sài Gòn!
Thành phố của tôi vẫn tiếp tục chuyển mình, là đầu tàu kinh tế của cả nước. Hạ tầng giao thông phát triển mạnh mẽ: Đại lộ Phạm Văn Đồng, Đại lộ Đông Tây, các đường hầm, cầu vượt,...lần lượt khánh thành đem lại một diện mạo mới, khang trang cho giao thông thành phố. Đường sá mở rộng nhưng dân số tăng cơ học nhanh, người nhập cư về Sài Gòn sinh sống không ngừng nên kẹt xe vẫn là “món đặc sản” khó đổi thay của giao thông thành phố. Thế đấy, người ta yêu – mến – quý Sài Gòn thì mới chọn nơi này sinh sống, làm việc, học tập nên Sài Gòn mới kẹt xe chứ!
Nếu tưởng tượng một ngày mà Sài Gòn không bận rộn, đường phố vắng hoe thì không biết thành phố của tôi sẽ ra sao...? Có lẽ:
Sài Gòn không kẹt xe
Sài Gòn đang trong tết
Vào ngày xuân năm mới
Người dân đã đi về
Thăm cố hương, họ hàng!
Hòa vào nhịp sống bận rộn, chật chội của những con đường Sài Gòn, thấu cảm tấm chân tình, lối sống chân thành và dung dị của người dân thành phố tôi nhận ra rằng mình yêu Sài Gòn hơn bất cứ nơi nào! Bởi vì, dù cho có kẹt xe, đường sá có chật chội đến đâu thì sự nồng ấm, khẳng khái, chân thành và tấm lòng rộng mở của Người Sài Gòn vẫn cứ rộng thênh thang, lan tỏa một cách nhẹ nhàng.
Tôi yêu thành phố của tôi, yêu Sài Gòn!
Những con đường chật cứng nghĩa tình - ảnh 3
 

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Nguyễn Xuân Hồng

Nguyễn Xuân Hồng

Hay và vui, đồng cảm với tác giả!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Muốn đời sống có được mọi khía cạnh văn hóa tốt đẹp, vẫn nên bắt đầu từ con người. Và sẽ thật tốt biết bao nếu là bắt đầu từ việc giáo dục trẻ nhỏ /// Hoa Việt

Hòa nhập nhưng vẫn giữ được nét riêng

Vốn dĩ mỗi đất nước, mỗi vùng miền, mỗi dân tộc có thể phân biệt được nhau là vì con người ở đó vừa mang nét riêng cá nhân mà cũng vừa mang nét chung của vùng đất họ sinh ra. Tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.