Quận 4 đâu đáng sợ

10 Thanh Niên
“Nhất quận 4, nhì quận 8”, câu nói nổi tiếng thập niên 90 của thế kỷ trước về TP.HCM khiến chàng sinh viên từ miền Trung như tôi lần đầu vào trọ học thấy “nhợn”.
Quận 4 nhìn từ trên cao /// Độc Lập Quận 4 nhìn từ trên cao - Độc Lập
Quận 4 nhìn từ trên cao
Độc Lập
“Nhợn” hơn khi tôi được ba dắt vô nhà chú họ ngay trung tâm quận 4, nơi thời đó nổi tiếng là hang ổ của tệ nạn.
“Ở đâu cũng rứa, thấy hay thì học, dở thì né, cứ sống tốt, lương thiện, học hành tử tế thì chẳng phải sợ ai nghe con”, ba dặn trước khi về quê, để tôi lại xóm Dừa, nằm sâu trong hẻm nhỏ đường Tôn Đản.
Mỗi ngày, trên chiếc xe đạp ngang, cao gần bằng chiều cao cơ thể, tôi đạp ngoằn ngoèo qua các con hẻm nhỏ từ nhà ra chợ Hãng Phân, lên cầu Ông Lãnh, thẳng tiến về trường, chiều chiều lại đạp xe về. Những khi ở nhà, tôi phụ thím bán hàng tạp hóa, kèm cô em họ học, và hầu như rất ít dám bước ra khỏi nhà vì… sợ.
Không sợ sao được khi vài ba ngày là cả xóm dậy lên tiếng ồn ào, tiếng người la ó, đuổi nhau, rồi nhiều thanh niên cởi trần, máu me đầy người chạy tán loạn trong hẻm. “Chắc các băng nhóm đang choảng nhau đó mà”, thím nói.
Không sợ sao được khi người con gái hay vô mua hàng của thím nhìn dáng vẻ rất đẹp đẽ, sang trọng nhưng là người chuyên đi... “xách giỏ” - từ lóng chỉ “nghề” móc túi.
Và càng sợ hơn khi chuyện cãi vã giữa vợ chồng, anh em, hàng xóm... diễn ra như cơm bữa. Trong những “cuộc chiến” ấy, bao nhiêu bộ phận trên cơ thể họ đều phô ra cho đối phương nghe...
Sau hai tháng ở nhà chú, bỗng một chiều, thằng bạn cùng quê dừng xe đạp trước nhà, nhìn tôi cười toe. “Ôi trời, răng mi tìm được nhà hay rứa”? Tôi quá ngạc nhiên, bởi nhà chú ở rất sâu, phải qua nhiều con hẻm nhỏ mới đến được nhà. “Mi cũng nổi tiếng mà, từ đầu hẻm ta hỏi thăm nhà mi thì có ông cụ kia hỏi, có phải con tìm thằng sinh viên ốm ốm, đi chiếc xe đạp cao gần bằng nó không. Ta gật đầu thế là ổng chỉ ta tới đúng đây”, thằng bạn kể.
Hóa ra, trong xóm ấy, trong con hẻm nhỏ ấy của quận 4, ở những năm tháng ấy thì sinh viên là “hàng hiếm”. Đó là lý do nhiều người biết đến tôi.
Từ thiện cảm ấy, tôi bắt đầu bớt sợ và... ra ngoài nhiều hơn.
Tôi bắt đầu đi ăn hủ tiếu của bà Sáu Hoa gần nhà, lội bộ ra tiệm kem của ông Tư đầu hẻm hay xung phong đi mua bia hơi về cho chú nhậu mà không còn sợ nữa.
Thế rồi, dần dần, tôi quen hết cả xóm, cả hẻm, từ những cô chú làm thợ hồ, đạp xích lô, buôn bán nhỏ cho đến “những tay anh chị” xăm trổ đầy người...
Mỗi sáng tôi đạp xe đi học, gặp ai trong hẻm tôi cùng cười và đều nhận lại những nụ cười tươi rói. Có cô chú, biết tôi sinh viên nghèo nên khi mua tô hủ tiếu, ổ bánh mì đều tặng thêm miếng thịt, cho thêm ít bánh, thậm chí, có khi còn cho nợ. Thấy áo quần tôi mặc sờn màu, một “tay anh chị” gọi lại tặng tôi chiếc quần jeans sida hay chú Tư bán kem đầu hẻm tặng tôi 2 chiếc áo sơ mi trắng để mặc đi học... Chú Tư nói: “Thấy bây ở ngoải vô, học giỏi, ham học, chú thương, chú quý. Ở xóm mình, xưa nay nghèo lại ít ai chịu học nên lớn lên toàn buôn bán, lao động tay chân hay làm “nghề bậy bạ”. Con học được thì ráng học cho sướng cái thân. Ở đây, bà con ít học nên quý bây lắm”.
Và cứ thế, ngày ngày trôi qua, tôi dần nặng tình với người dân xóm Dừa, với bà con trong xóm, thậm chí với cả những “tay anh chị”. Tôi chẳng biết khi “hành nghề”, họ sẽ ghê gớm thế nào, xấu ra sao, nhưng về xóm, họ vẫn là một cư dân bình thường, vẫn nở nụ cười tươi vui với tôi, sống tốt với hàng xóm. Thế là quá đủ để ngày ngày tôi càng yêu xóm Dừa, yêu những con người hào sảng, giàu lòng thương người và cũng rất đỗi bình dị, chân chất.
Và rồi, khi tôi vào năm cuối đại học, xóm Dừa bị giải tỏa để thực hiện dự án xóa nhà ổ chuột, xây dựng khu dân cư mới. Lần lượt từng gia đình rời đi, chú tôi cũng dọn nhà sang quận 7.
Nhà mới của chú khang trang, sạch đẹp, khu quy hoạch ngăn nắp, tinh tươm. Ấy vậy mà, những tháng đầu qua nhà mới, ai cũng nhớ xóm Dừa, nhớ tiếng rao, tiếng chào, và cả những tiếng cãi nhau ở nơi ấy... Tôi là người đến sau, sống một thời gian ngắn cũng đã lỡ yêu xóm Dừa thì sống lâu năm như gia đình chú tôi sao không yêu, không nhớ?
Bởi vậy, mỗi khi nghe ai đó nói “nhất quận 4, nhì quận 8”, tôi cười, vì câu đó không đúng với tôi, bởi tôi đã từng sống ở xóm Dừa, từng sống ở quận 4. Hơn 22 năm là cư dân thành phố, với tôi, Sài Gòn (quê hương thứ hai của tôi) nơi đâu cũng đẹp, cũng đáng để yêu như tình yêu tôi dành cho xóm Dừa ngày cũ.
Quận 4 đâu đáng sợ - ảnh 1

Bình luận 10

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Ho Hong Yen

Ho Hong Yen

Ui, quận 4 của tôi. Cảm ơn tác giả đã "thanh minh" cho quận 4. Bà con quận 4 ơi, bơi vô để yêu quận 4 hơn, để chứng minh quận 4 không đáng sợ nè.
Nguyễn hoàng sơn

Nguyễn hoàng sơn

Bài viết hay, và chân thực. Xin cảm ơn tg
Trần thị thanh thảo

Trần thị thanh thảo

Bái viết hay quá ạ. Cảm ơn tác giả về một quận 4 quá đỗi thân thương và gần gũi
Duy Khánh

Duy Khánh

Quận 4 bây giờ chẳng khác chi Quận 1, giàu sang, năng động...Ký ức về Quận 4 của người gốc Quận 4 có lẽ cũng dần xoá nhoà bởi đa số đã rời đi vì không trụ lại được trước làn xóng đô thị hoá, xoá nhà ổ chuột. Và bài viết giàu cảm xúc này đã gợi nhớ rất nhiều ký ức của người dân Quận 4 cũ. Xin cảm ơn tác giả.
Nguyễn Đức Hoàng

Nguyễn Đức Hoàng

Quận 4 ngày xưa sợ thiệt mà, có cô bạn ngồi uống nước vỉa hè thì một thằng ngồi gần đó, cũng uống nước, xong nó đi lại chỗ cô bạn, giật đôi bông tai, lủi mất vào hẻm, cả đám chỉ biết ngồi im và lặng lẽ rời đi. Bây giờ thì khác rồi chứ xưa ớn lắm.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sài Gòn, mỗi nơi tôi đến, mỗi con đường tôi qua, từ lâu, tôi đã không còn nữa cái cảm giác đang sống nơi đất khách quê người /// Ảnh: Khả Hòa

Sài Gòn thân thương

Tôi sinh ra, lớn lên ở vùng quê Bình Thuận, từ nhỏ đã mang nhiều ước mơ, hoài bão, cũng không ít lần được đến TP.HCM, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ chọn đó làm nơi viết tiếp những tháng ngày tuổi trẻ của mình... 
Thành phố sôi động này vẫn luôn song hành những khoảnh khắc dịu dàng, bình yên quá đỗi... /// Ảnh: Linh Linh

Có một Sài Gòn như thế

Nhâm nhi ly cà phê nơi quán cóc giờ tan tầm, bất chợt bắt gặp từng dãy hoa bọ cạp vàng nơi góc phố đong đưa dưới nắng chiều mà chợt nghĩ Sài Gòn có quá nhiều nỗi nhớ.
Bưu điện TP.HCM /// Ảnh: Khả Hòa

Hẹn ngày trở lại Sài Gòn

Một buổi chiều hoàng hôn khi nắng chợt tắt, ngồi bên hiên nhà cũ nhìn từng đám lục bình trôi miên man theo con nước, tôi chợt nhớ cái tiết trời lành lạnh giữa Sài Gòn khi về đêm.
Có lẽ dáng hình một con người tận tâm với nghề giáo ấy đã in sâu tận tâm khảm, trong trái tim mình /// Ảnh minh họa: Đào Ngọc Thạch

Cô giáo ngày xưa

Thật ra, không phải bây giờ khi tuổi đã bước vào trung niên tôi mới viết lại những dòng tâm sự này về một người…