Sài Gòn 20 - 50 - 22

Trần Duy Thành

Trần Duy Thành

(Q.Bình Thạnh, TP.HCM)

0 Thanh Niên
1. Giây phút thấy anh qua mạng xã hội, em biết mình đã thích con người này rồi. Em có thêm lý do để mong đến Sài Gòn gặp mặt. Em vừa háo hức vừa bồi hồi như cảm giác lật giở tờ báo có đăng bài viết của mình.
Hồ Con Rùa	 /// ảnh: Đào Ngọc Thạch Hồ Con Rùa - ảnh: Đào Ngọc Thạch
Hồ Con Rùa
ảnh: Đào Ngọc Thạch
Quán cà phê sân vườn nằm khiêm nhường giữa lòng phố, nơi em sẽ thấy anh chàng phục vụ tất bật nhưng luôn mỉm cười thân thiện. Mỗi lần xuất hiện, em tự nhủ mình phải thật ổn, thưởng thức món đồ uống quen thuộc, đọc tờ báo yêu thích và thỉnh thoảng nhìn (lén) anh. Chỉ vậy thôi!
Cho đến một ngày, em thấy chi tiết nơi ngón áp út của anh, đủ để em hiểu rằng, dù hình ảnh anh trong mắt em thật vừa vặn, nhưng biết chắc mình đã là người đến sau. Đối với em năm 20, ngần ấy giây phút tha thiết, từng đặt trọn niềm tin yêu hướng về phía một người cũng đã đong đầy cảm xúc.
Sài Gòn 20 - 50 - 22 - ảnh 1
2. Bẵng đi, chẳng có dịp hay cớ gì để ba lên Sài Gòn làm chi nữa. Thỉnh thoảng, những lúc nông nhàn, ba ngồi vọng nhớ phố. Góc chộn rộn hồ Con Rùa, nơi ba đợi con ghé tòa soạn Báo Mực Tím để lãnh nhuận bút. Ba bắt gặp loanh quanh bao biển số xe tỉnh lẻ. Ba cũng từng nghĩ, hay là dứt áo lên phố để mưu sinh. Nhưng đã 50 năm cuộc đời, cứ quanh quẩn thôn quê chân chất, xà quần với đủ thứ việc, gom góp tiền để thỉnh thoảng lên Sài Gòn, mua cho con ít sách báo, uống ly cà phê, ăn tô phở rồi lại vòng về bệnh viện nhận kết quả xét nghiệm, thuốc men, đó mới là thứ quan trọng nhất mỗi chuyến đi.
Căn bệnh đang mang khiến con chẳng thể đi học xa nhà hay đi làm như người ta. Con tựa như cánh diều bị mắc phải lũy tre làng. Con chỉ loanh quanh bên cha mẹ, phụ giúp việc nhà, mùa màng, cơm nước… Thấy con tìm niềm vui trong văn thơ, kiến thức từ sách báo. Con tập tành viết lách và cũng có thành quả đầu tay. Lần đầu ba biết thứ gọi là “nhuận bút” được con gái rượu lĩnh về từ tòa soạn trên Sài Gòn. Ba mừng khi thấy con ham mê con chữ, như thay phần ba mẹ nông dân học ít. Con bảo, dù không có duyên may được lên Sài Gòn đi học như bạn bè nhưng con có duyên được làm con của cha mẹ, đã hiểu con, hiểu cả một đời.
Sài Gòn 20 - 50 - 22 - ảnh 2
Nhưng rồi cũng đến lúc, ba chẳng còn có thể đưa con lên thăm Sài Gòn. Ba muốn chiều chuộng đứa con gái thiệt thòi những cũng không còn cơ hội. Để giờ ở chốn quê, ba lại vọng nhớ những góc phố Sài Gòn, với nỗi đau thương mất mát mãi để lại trong lòng.
3. Đến lúc ngồi viết những dòng về em! Tôi vẫn nhận định chắc chắn rằng, em là một cô bé thông thái nhất tôi từng tiếp xúc. Em cùng tôi lớn lên giữa quê nhà, nhưng em có vốn hiểu biết về tự nhiên khiến tôi cũng thấy “nhột”. Em rất chăm đọc. Đọc đủ thứ trên đời.
Cách đây vài năm, tôi lên Sài Gòn với đầy ắp niềm tin và hy vọng. Đáng tiếc, điều kiện sức khỏe không cho phép em có thể thực hiện điều tương tự.
Có lần em tâm sự, chuyện tình cảm đang thích một người trên thành phố. Tôi hời hợt bảo, quen biết qua mạng thì chắc chẳng đi tới đâu đâu.
Có đôi lần nhận được cuộc gọi nhỡ, gọi lại thì biết hai cha con em đã tìm thấy đường đi ở Sài Gòn.
Năm 22, tôi hối hả với công việc, tập trung khẳng định bản thân. Cho đến một hôm, mẹ nhắn, em đang nhập viện. Tôi hẫng người, gọi điện hỏi thăm nhưng chỉ nghe tiếng cha nghẹn ngào, còn em đã yên lặng, từ đó.
Tôi sực nhớ ra, suốt mấy năm ròng, em rong ruổi lên Sài Gòn khám bệnh, mà tôi cứ “lần lữa” hoài, để rồi gặp lại em trong hoàn cảnh quá đặc biệt, tại tuyến cuối Bệnh viện Chợ Rẫy.
Tôi sực nhớ ra, dù hai chị em từng chung một thành phố, nhưng tôi vẫn chưa kịp đưa em đi đây đó, cho biết Sài Gòn… thì rốt cuộc, tôi sẽ gặp lại em trong tình cảnh nhói lòng.
Sài Gòn 20 - 50 - 22 - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.