Sài Gòn chở nặng những điều thương...

Ha3t

Ha3t

(Q.Bình Thạnh, TP.HCM)

2 Thanh Niên
“Mắt em còn mỏi không tám tiếng nhìn màn hình
Những tối đi về đơn độc, em thấy lòng mình lặng thinh
Và đừng để đời chỉ là những chuỗi ngày được chấm công
Hoàng hôn Sài Gòn	 /// Ảnh: Trung Dung Hoàng hôn Sài Gòn - Ảnh: Trung Dung
Hoàng hôn Sài Gòn
Ảnh: Trung Dung
Miệng cười như nắng hạ, nhưng trong lòng thì chớm đông

Nếu mà mệt quá, giữa thành phố sống chồng lên nhau
Cùng lắm thì mình về quê, mình nuôi cá và trồng thêm rau”(*)
Tôi thích nghe nhạc Đen Vâu, vì những câu từ giản dị mà sâu sắc, như thể nói hộ những thổn thức trong chính tâm can mình. Những lời rap trên là một ví dụ.
Sài Gòn chở nặng những điều thương... - ảnh 1
Hơn một lần đã nghĩ đến chuyện khăn gói về quê vì cảm thấy “sức đề kháng” của bản thân không chống đỡ nổi những bức bối, xô bồ nơi phố thị, mà hơn cả là nơi lòng người.
Thế nhưng, điều ấy chỉ dừng lại ở việc suy nghĩ. Trái tim tôi lên tiếng. Những điều thương nơi mảnh đất Sài Gòn đã níu giữ bước chân tôi.
Tôi thương căn phòng trọ nhỏ nhắn mà ấm cúng. Tôi sống cùng em trai, em gái nên không khí sum họp với những bữa cơm gia đình vẫn còn đó, tuy không thường xuyên nhưng cũng đã phần nào giảm bớt nỗi nhớ nhà - nơi có đầy đủ mẹ cha.
Tôi thương những sớm mai len lỏi giữa dòng xe đến chỗ làm. Đoạn đường không quá xa, không quá kẹt xe đủ để tôi ngắm nhìn những chuyển động, những sắc màu, hương vị của một ngày mới.
Sài Gòn chở nặng những điều thương... - ảnh 2
Tôi thương sự hối hả của cô hàng rong, tay thoăn thoắt múc những tô bún cho mọi người mang đi; thương làn khói nghi ngút bốc ra từ nồi khoai lang - chuối - bắp, thương những góc nhỏ cà phê ghế đẩu hàn huyên to nhỏ những sáng chờ vào ca... Sau những hào nhoáng, phồn hoa, Sài Gòn vẫn thật gần và thật phóng khoáng với những người xa quê.
Thương lắm những người chẳng máu mủ ruột rà nhưng lại cùng chia buồn, sẻ ngọt. Những người chị, người anh chứng kiến sự trưởng thành trong suy nghĩ, trong công việc. Đã có những tổn thương, nhưng lại qua thật nhanh vì tôi biết xung quanh mình còn nhiều người quan tâm, nâng bước.
Tôi có những người bạn, không màng tuổi tác. Họ trao tôi những nụ cười không toan tính, họ sẵn sàng bật khóc và nói cho mình nghe những ấm ức, tủi buồn sâu tận đáy lòng. Họ không phải người Sài Gòn nhưng cũng như tôi, xem Sài Gòn là một phần thanh xuân, một quãng ký ức khó mà lãng quên được.
Tôi thương những ước mơ dang dở hay những dự định đang được đắp bồi. Sẽ có một căn nhà ở Sài Gòn, sẽ gặp được một nửa ở Sài Gòn, sẽ có việc làm ổn định ở Sài Gòn, sẽ đón cha, đón mẹ lên Sài Gòn, sẽ... và sẽ thật nhiều điều gắn với Sài Gòn.
Tôi thương những mối tình mà Sài Gòn se duyên. Bao giận hờn vụn vặt được xoa dịu bởi những tối trà sữa, xem phim, la cà ngắm phố. Thỉnh thoảng hòa vào dòng người đông đúc, chill với bản nhạc của đêm.
-----
Thương cái nắm tay đầu tiên, thương môi hôn chưa nhuốm màu lạnh nhạt.
Tôi ở lại vì những điều thương chưa kịp nói.
Và người tôi thương vẫn chọn neo đậu đất Sài Gòn!
Sài Gòn chở nặng những điều thương... - ảnh 3
(*) Lời bài hát Bài này chill phết - Đen ft. MIN

Bình luận 2

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
T.T. Tú

T.T. Tú

Vì người tôi thương còn ở đất Sài Gòn...
Như

Như

Ngắn mà cảm xúc !

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.