Sài Gòn của những kẻ cô đơn

Nguyễn Ngọc Quỳnh Hoa

Nguyễn Ngọc Quỳnh Hoa

ĐH Kinh tế Tài chính TP.HCM

0 Thanh Niên Online
TP.HCM có gần 9 triệu người sinh sống nhưng vẫn đủ để khiến con người ta bơ vơ.
Vốn đông đúc như thế nhưng Sài Gòn lại rất biết cách khiến người ta cảm thấy cô đơn /// ẢNH: Thiên Anh Vốn đông đúc như thế nhưng Sài Gòn lại rất biết cách khiến người ta cảm thấy cô đơn - ẢNH: Thiên Anh
Vốn đông đúc như thế nhưng Sài Gòn lại rất biết cách khiến người ta cảm thấy cô đơn
ẢNH: Thiên Anh
Có những người “Nam tiến” từ Hà Nội vào Sài Gòn, lại cũng có người mang hơi của biển như Vũng Tàu,…Sài Gòn vốn là nơi không riêng của ai cả, họ đến, hít thở cùng nhau chung một thành phố.
Vốn đông đúc như thế nhưng Sài Gòn lại rất biết cách khiến người ta cảm thấy cô đơn. Tôi có quen cô bạn ở Hải Phòng, bạn ấy kể lúc nhỏ thấy Sài Gòn qua TV đã đem lòng yêu thành phố nhộn nhịp này. Lên cấp 3 nài nỉ ba mẹ cho bằng được để vào đây học tập. Bạn bỏ lại gia đình, bạn bè, bỏ lại cuộc sống vốn có, một mình quyết tâm chen chân vào thành phố tấp nập này. Nhưng bây giờ bạn hối hận lắm. Sài Gòn đẹp thật! Nhưng mà buồn quá, bạn ấy bắt đầu nhớ nhà, nhớ món cơm mẹ nấu, nhớ tiếng cằn nhằn của ba... Bạn nói “Người Sài Gòn bận rộn lắm, họ thích quan tâm bản thân hơn là người khác”. Thế thành ra bạn cảm thấy cô đơn, buồn một thân một mình bơ vơ bên rìa thành phố.
Sài Gòn của những kẻ cô đơn - ảnh 1

Có lẽ Sài Gòn nhiều người quá, mà con người lại khó tin tưởng nhau, cho nên tìm được đúng người để thổ lộ chia sẻ khó khăn là điều rất hiếm

Ảnh: Thiên Anh

Tôi nghĩ có lẽ không chỉ mình bạn cảm thấy như thế, nhìn mọi người chạy xe giữa làn khói bụi vào giờ tan tầm, có lẽ họ cũng thấy cô đơn giống bạn. Bận rộn với những công việc mưu sinh, bận rộn với những lo toan tiền bạc, họ còn phải chạy đua cho kịp nhịp sống ồn ào ở Sài Gòn. Người ta nói “Cô đơn mới có thể trưởng thành”. Đúng rồi, ai mà chẳng cô đơn, đặc biệt là những người trẻ nên có lẽ nếu không là Sài Gòn thì họ cũng cô đơn ở một thành phố khác thôi. Nhưng không, thành phố này có một cái gì rất riêng, ẩn sâu dưới lớp ồn ào náo nhiệt đấy là “lời kêu cứu” tuyệt vọng, ai cũng mong rằng con người có thể bỏ thời gian ra quan tâm nhau một chút. “Đi thêm chút nữa đi, về nhà tao cảm thấy rất cô đơn, chỉ có một mình với chiếc điện thoại” tôi đã nghe câu nói này không chỉ một mà rất nhiều lần.
Có lẽ Sài Gòn nhiều người quá, mà con người lại khó tin tưởng nhau, cho nên tìm được đúng người để thổ lộ chia sẻ khó khăn là điều rất hiếm.
Người ta nói Sài Gòn cô đơn khi về đêm, tôi lại thấy Sài Gòn cô đơn nhất vào lúc tan tầm. Đứng đợi đèn đỏ ở quận 1 mới ngỡ ra thành phố này vật lộn người ta nhiều quá, để rồi ai cũng lẻ loi giữa thành phố gần 9 triệu người.
Sài Gòn của những kẻ cô đơn - ảnh 2

Tự hỏi bận rộn khiến người ta cô đơn. Hay người ta cố gắng quên đi cô đơn nên mới bận rộn?

Ảnh: Thiên Anh

Ngồi trên chiếc xe buýt để về nhà tôi thấy hầu hết mọi người đều cắm mặt vô chiếc điện thoại, đôi khi họ cũng chỉ bật lên nhìn màn hình rồi tắt đi, lặp lại rất nhiều lần. Có lẽ vì lạc lõng quá chăng?
Tự hỏi bận rộn khiến người ta cô đơn. Hay người ta cố gắng quên đi cô đơn nên mới bận rộn?
Người ta hay nói Sài Gòn rất đẹp, lại nhiều đồ ăn ngon, quán xá mọc lên hàng loạt. Người ta cũng nói lên Sài Gòn làm việc có nhiều tiền, đủ sức chăm lo cho bản thân, gắng được thì 2, 3 năm có thể mua được nhà rồi. Nhưng Sài Gòn cô đơn lắm thì người ta lại không nói, có lẽ sống chung với nó quen rồi nên không còn ai đề cập tới nữa. Mà có khi ai còn trẻ cũng từng trải qua một lần lạc lõng giữa Sài Gòn. 20 tuổi cái tuổi chẳng có gì trong tay, 25 tuổi bấp bênh với sự nghiệp, gần 30 tuổi vẫn bận rộn chen chân tìm chỗ đứng trên mảnh đất phồn hoa này… Vậy nên một mình ở Sài Gòn chắc cũng chẳng còn gì lạ lẫm nữa, chúng ta chính là nhờ cô độc mới có thể trưởng thành. Lúc nào thấy buồn thì cứ thế khóc thật to, nhậu thật say, ăn thật nhiều… Biết đâu được đến 40 tuổi chú “đơn” đến dắt cô “đơn” đi thì sao. Nhỉ?
 
Sài Gòn của những kẻ cô đơn - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sống hơn năm năm, Sài Gòn để lại trong tôi những ấn tượng đặc biệt mà mỗi khi nhớ lại thấy xốn xang trong lòng /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn chưa xa đã nhớ

Lần đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn là lúc tôi khăn gói đi thi Đại học. Ngày ấy, không một ai thân thích hay người quen trong đây, tôi lo lắng không biết sẽ trọ ở đâu trong thời gian thi cử.
Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.