Sài Gòn những hàng me để nhớ, để thương

Phan Thị Thanh Ly

Phan Thị Thanh Ly

Hội An, Quảng Nam

1 Thanh Niên Online
Tôi khum tay che mắt cho khỏi chói, ngước lên nhìn dãy nhà cao tầng rồi chắp miệng xuýt xoa, Sài Gòn đẹp quá trời!
 
Hàng me trên Đường sách được đông đảo bạn trẻ chọn làm nơi "thưởng thức" Sài Gòn cà phê buổi sáng... /// Ảnh: Khả Hòa Hàng me trên Đường sách được đông đảo bạn trẻ chọn làm nơi "thưởng thức" Sài Gòn cà phê buổi sáng... - Ảnh: Khả Hòa
Hàng me trên Đường sách được đông đảo bạn trẻ chọn làm nơi "thưởng thức" Sài Gòn cà phê buổi sáng...
Ảnh: Khả Hòa
Ngang qua các công ty, cửa hàng, biển hiệu lập lòe ánh đèn xanh đỏ với tên gọi sang chảnh như hiệu vàng Kim Cương, ô tô Ngọc Hoàng, shop thời trang Tấn Tài…,thiệt là tráng lệ - một nơi hoàn toàn xa lạ, nơi không có mùi bùn non, mùi rơm rạ, mùi hăng hắc của đám lá cây oai oải mục. Tôi nghĩ vậy trong khi bạn cố lạng lách qua dòng ô tô, tai căng trong tiếng còi bíp bíp. Mồ hôi đã bắt đầu dấp dính trên lưng áo nhưng không hề có một cảm giác nóng bức, oi nồng. Tôi giật mình đưa mắt nhìn xung quanh, chao ôi cung đường me xanh giữa một Sài thành nhộn nhịp ngập tràn nắng chói chang.
Tôi và bạn cùng quê, vùng tỉnh lẻ miền Trung, chung ao ước được bước chân vào giảng đường đại học ở TP.HCM. Những dặn dò của ba mẹ như chắp cánh thêm ước mơ được chạm đến Sài Gòn: “Ráng đạt học sinh giỏi”, “Ráng thi cho đậu đại học”....Vậy mà chỉ có bạn được toại nguyện. Bạn rời quê, vừa học, vừa làm rồi định cư luôn ở Sài Gòn. Sau bao năm cật lực và dè sẻn, cộng một chút may mắn, bạn có được một ngôi nhà nhỏ ở khu trung tâm. Riêng tôi, phải hơn 15 năm sau mới thực hiện lời hứa trong lần ngoéo tay liên hoan bạn đi học “vào Sài Gòn chơi một chuyến cho biết”.
Sài Gòn những hàng me để nhớ, để thương - ảnh 1

Con đường rợp đầy bóng me luôn để lại trong tôi nhiều ấn tượng

Ảnh: Ngọc Dương

Cũng trong khoảng 15 năm ấy, Sài Gòn từng tồn tạị trong tâm trí tôi qua những trang sách, tờ báo. Đã đọc nhiều, nghe kể nhiều, cả xem qua video bạn trực tiếp quay về một đô thị phồn hoa nhưng tất cả vẫn mơ hồ, vẫn mông lung, để cứ nung nấu trong tôi một lần được đặt chân đến Sài thành. Khi trên vai đã mang chiếc ba lô với lỉnh kỉnh hành lí, mới biết ước mơ ấy trở thành hiện thực. Bạn đã đưa tôi xuyên qua hết các cung đường của Sài thành dẫu thời gian tôi lưu lại chưa quá một tuần lễ. Giống như bạn, bên cạnh những ngôi nhà sang trọng hay những hàng quán tấp nập, con đường rợp đầy bóng me để lại trong tôi nhiều ấn tượng.
Tôi nhẩn nha thả bộ, ngắm nghía những vòm cây, xuýt xoa : lạ nhỉ, ở một đô thị đông đúc, lớn nhất nhì nước lại có một không gian xanh thoáng đãng, mát mẻ. Cứ dăm ba mét có cây me cổ thụ, gốc khá lớn tạo thành vòng tròn đường kính hai người ôm không xuể. Thân me vươn cao lên trời, chia thành nhiều nhánh đan xen nhau, cành lá um tùm, che mát cả một khoảng đất rộng. Những người xích lô thư thái ngả mình trên xe, lim dim ngủ trong khi đợi khách bên gốc me già. Từng đoàn khách du lịch rảo bước đi bộ dưới bóng me. Vài ba nữ sinh mặc áo dài chậm rãi, thong thả đạp xe. Một tốp sinh viên ríu rít đùa với những chiếc lá me bay khi cơn gió mạnh bất chợt thổi qua, rồi họ nhanh tay bấm máy ghi lại khoảnh khắc tuyệt đẹp ấy.
Bạn bảo, ngày mới đến, bạn từng hòa nhập Sài Gòn một cách chóng vánh, không lấy làm phiền những buổi tan tầm người xe rã rượi, không hề phàn nàn những đêm thâm quầng mắt vì tăng ca thức khuya. Những hôm quá mệt mỏi, bạn thường chọn cho mình một thú vui: lang thang khắp những con đường me, chỉ có những lúc ấy bạn mới thấy lòng nhẹ nhõm, nỗi nhớ quê, nhớ nhà dường như vơi dịu hơn nhiều…
Sài Gòn những hàng me để nhớ, để thương - ảnh 2

Dưới những tàn cây rợp bóng, phố như được khoác lên mình chiếc áo yên bình, hiền hòa

Ảnh: Ngọc Dương

Và rồi, tôi đã dành trọn một ngày hôm ấy để cùng bạn đi đến cuối những con đường me. Bắt đầu từ khu trung tâm nườm nượp người qua lại như đường Nam Kì Khởi Nghĩa, Nguyễn Du, Lý Tự Trong, Đồng Khởi, Paster, Phùng Khắc Khoan,…Hay bên những dòng kênh uốn lượn xuyên các cây cầu chữ Y, chữ U độc đáo đến các quán cà phê vỉa hè đều có dấu ấn của cây me. Thích nhất là thời điểm sáng sớm, khoảng hơn 6 giờ, lang thang trên phố ngắm hàng me còn đang ngái ngủ. Dường như trong khoảng thời gian đó, phố được khoác lên mình chiếc áo yên bình, hiền hòa.
Sau một đêm, lá me rụng trải từng mảng thảm vàng dọc bên lề đường, rất đẹp khi nhìn tổng thể, gồm gam màu xám của thân cây và quả me kết hợp với màu vàng của lá rụng. Ngước nhìn lên trong sương mai, những hạt nước trên tán lá me cao nhỏ li ti từng giọt lên đôi vai hanh hao. Chỉ thoáng chốc mưa me ấy mà sao lòng mềm mại, buông xả mọi ưu lo. Nhớ một ai đó đã từng bảo với tôi “Sài Gòn vội vã nhanh, mọi thứ đều cuốn đi theo cơn lốc thời gian và biến đổi từng ngày”. Nhưng một lần được đặt chân đến, tôi đã nhận ra, trên con đường me, Sài Gòn vẫn cứ an nhiên, trầm tĩnh…
Rời khỏi những cung đường lá me xanh, chia tay bạn, tạm biệt Sài Gòn tôi quay về cuộc sống thường nhật. Thi thoảng bạn nhắn tin “Trời Sài Gòn đang trở gió, hình như lá me rụng nhiều hơn mọi ngày ” gợi lên trong tôi cồn cào nỗi nhớ khung trời kỉ niệm ở một nơi thật xa, nơi đã rộng lòng đón tôi - người khách lạ - không bằng sự vồn vã hay lạnh lùng, kiêu sa của một đô thị phồn hoa, mà bằng một sự vỗ về, thương mến.
 
Sài Gòn những hàng me để nhớ, để thương - ảnh 3

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Quốc Anh

Quốc Anh

Tôi yêu Sài Gòn với những con đường đầy lá me bay mà những thành phố khác không bao giờ có được. Cảm ơn tác giả!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Muốn đời sống có được mọi khía cạnh văn hóa tốt đẹp, vẫn nên bắt đầu từ con người. Và sẽ thật tốt biết bao nếu là bắt đầu từ việc giáo dục trẻ nhỏ /// Hoa Việt

Hòa nhập nhưng vẫn giữ được nét riêng

Vốn dĩ mỗi đất nước, mỗi vùng miền, mỗi dân tộc có thể phân biệt được nhau là vì con người ở đó vừa mang nét riêng cá nhân mà cũng vừa mang nét chung của vùng đất họ sinh ra. Tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.