Tàu qua thành phố

0 Thanh Niên Online
Một đoàn tàu băng qua, với nhiều người chẳng là gì hết, thậm chí nó gây cảm giác bực bội cho những người đang vội! Phải, ở Sài Gòn này, dường như ai cũng vội!
Những toa xe lúc đầy ắp, lúc trống trơn người! Tàu đi, tàu lại... Tôi thích nhìn nó một cách kỳ lạ /// Ảnh: Ngọc Dương Những toa xe lúc đầy ắp, lúc trống trơn người! Tàu đi, tàu lại... Tôi thích nhìn nó một cách kỳ lạ - Ảnh: Ngọc Dương
Những toa xe lúc đầy ắp, lúc trống trơn người! Tàu đi, tàu lại... Tôi thích nhìn nó một cách kỳ lạ
Ảnh: Ngọc Dương
Người ta vội ăn, vội nói, gấp gáp cả câu chào hỏi! Người ta đi mà đầu cúi gầm, người ta nhẩm tính cái gì đó trong đầu, trong miệng...
Đoàn tàu rầm rập băng qua. Những toa xe lúc đầy ắp, lúc trống trơn người! Tàu đi, tàu lại... Tôi thích nhìn nó một cách kỳ lạ! Tôi luôn ngạc nhiên về sự tồn tại bất biến, trong đó có đường ray và mang trên nó là hơi thở của những chuyến tàu! Vào thời khắc bỗng dưng phải dừng lại để chờ tàu qua, tôi thấy mình có một chút căng thẳng, như thể đột ngột gặp lại "cố nhân"- có gì đó vô cùng lóng ngóng! Khoảnh khắc ấy không kéo dài, nhưng nó trở đi trở lại, khi tôi thấy mình rất hay cố tình tìm đến đoạn đường có tàu băng qua! Tôi muốn nghe tim mình đập mạnh, niềm hạnh phúc được nhìn thấy một điều tồn tại rất lâu ở Sài Gòn!
Nhân viên trực gác dịch chuyển tấm ba-ri-e cho dòng xe lưu thông trở lại mà mắt tôi vẫn níu nhìn hoài toa tàu cuối, như níu bóng lưng áo của nhân tình lúc rời xa!
Tàu qua thành phố - ảnh 1

Trong tôi chỉ còn hoài niệm vẹn nguyên về những chuyến tàu Bắc - Nam ngày ấy nhưng cũng đã biết vì sao mỗi khi tàu qua, trong tôi lại sống động và rạt rào đến thế

Ảnh: Ngọc Dương

Tôi nhớ chuyến tàu năm tôi 17 tuổi! Tôi ngồi trên tàu một mình trở về Sài Gòn! Tôi viện cớ nhập học, nhưng thật sự nhớ Sài Gòn!
Tôi nhớ ánh đèn và quán xá ở Sài Gòn. Từ trên tàu nhìn xuống, tôi nhìn vào đám đông người đang chờ tàu và muốn tin chắc mình đã về tới nội đô, sắp sửa tiến vào ga Hòa Hưng!
Từ phút ấy trở đi, tôi thấy mình phấn chấn hẳn! Tôi không muốn bỏ lọt bất kỳ cảm nhận thoáng qua nào, vì đây đã là Sài Gòn của tôi, là nơi lát nữa đây tôi được nhìn thấy cánh cửa nhà mình!
Chẳng thể ngờ mới đó, mà một người đã bước vào tuổi hoa râm! Tôi được đi tàu thêm đôi lần nữa, còn thì phần lớn là dong ruổi tìm quán cà phê để ngắm tàu! Trong một lần ngồi ngắm tàu, tôi chợt thấy một cụ bà dáng người bé choắt, mặc áo túi, trùm khăn chéo ngang qua, tôi muốn nghĩ đó là nội tôi! Và tư lự về nhà của nội: cũng ngay sát đường tàu, trên phố Hàng Ga! Tôi lại mơ mình mọc cánh, tôi thấy lòng mình chia nửa, lại muốn tạm biệt Sài Gòn! Nhưng nội tôi đâu còn nữa! Trong tôi chỉ còn hoài niệm vẹn nguyên về những chuyến tàu Bắc - Nam ngày ấy nhưng cũng đã biết vì sao mỗi khi tàu qua, trong tôi lại sống động và rạt rào đến thế!
 
Tàu qua thành phố - ảnh 2

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...