Tàu qua thành phố

0 Thanh Niên Online
Một đoàn tàu băng qua, với nhiều người chẳng là gì hết, thậm chí nó gây cảm giác bực bội cho những người đang vội! Phải, ở Sài Gòn này, dường như ai cũng vội!
Những toa xe lúc đầy ắp, lúc trống trơn người! Tàu đi, tàu lại... Tôi thích nhìn nó một cách kỳ lạ /// Ảnh: Ngọc Dương Những toa xe lúc đầy ắp, lúc trống trơn người! Tàu đi, tàu lại... Tôi thích nhìn nó một cách kỳ lạ - Ảnh: Ngọc Dương
Những toa xe lúc đầy ắp, lúc trống trơn người! Tàu đi, tàu lại... Tôi thích nhìn nó một cách kỳ lạ
Ảnh: Ngọc Dương
Người ta vội ăn, vội nói, gấp gáp cả câu chào hỏi! Người ta đi mà đầu cúi gầm, người ta nhẩm tính cái gì đó trong đầu, trong miệng...
Đoàn tàu rầm rập băng qua. Những toa xe lúc đầy ắp, lúc trống trơn người! Tàu đi, tàu lại... Tôi thích nhìn nó một cách kỳ lạ! Tôi luôn ngạc nhiên về sự tồn tại bất biến, trong đó có đường ray và mang trên nó là hơi thở của những chuyến tàu! Vào thời khắc bỗng dưng phải dừng lại để chờ tàu qua, tôi thấy mình có một chút căng thẳng, như thể đột ngột gặp lại "cố nhân"- có gì đó vô cùng lóng ngóng! Khoảnh khắc ấy không kéo dài, nhưng nó trở đi trở lại, khi tôi thấy mình rất hay cố tình tìm đến đoạn đường có tàu băng qua! Tôi muốn nghe tim mình đập mạnh, niềm hạnh phúc được nhìn thấy một điều tồn tại rất lâu ở Sài Gòn!
Nhân viên trực gác dịch chuyển tấm ba-ri-e cho dòng xe lưu thông trở lại mà mắt tôi vẫn níu nhìn hoài toa tàu cuối, như níu bóng lưng áo của nhân tình lúc rời xa!
Tàu qua thành phố - ảnh 1

Trong tôi chỉ còn hoài niệm vẹn nguyên về những chuyến tàu Bắc - Nam ngày ấy nhưng cũng đã biết vì sao mỗi khi tàu qua, trong tôi lại sống động và rạt rào đến thế

Ảnh: Ngọc Dương

Tôi nhớ chuyến tàu năm tôi 17 tuổi! Tôi ngồi trên tàu một mình trở về Sài Gòn! Tôi viện cớ nhập học, nhưng thật sự nhớ Sài Gòn!
Tôi nhớ ánh đèn và quán xá ở Sài Gòn. Từ trên tàu nhìn xuống, tôi nhìn vào đám đông người đang chờ tàu và muốn tin chắc mình đã về tới nội đô, sắp sửa tiến vào ga Hòa Hưng!
Từ phút ấy trở đi, tôi thấy mình phấn chấn hẳn! Tôi không muốn bỏ lọt bất kỳ cảm nhận thoáng qua nào, vì đây đã là Sài Gòn của tôi, là nơi lát nữa đây tôi được nhìn thấy cánh cửa nhà mình!
Chẳng thể ngờ mới đó, mà một người đã bước vào tuổi hoa râm! Tôi được đi tàu thêm đôi lần nữa, còn thì phần lớn là dong ruổi tìm quán cà phê để ngắm tàu! Trong một lần ngồi ngắm tàu, tôi chợt thấy một cụ bà dáng người bé choắt, mặc áo túi, trùm khăn chéo ngang qua, tôi muốn nghĩ đó là nội tôi! Và tư lự về nhà của nội: cũng ngay sát đường tàu, trên phố Hàng Ga! Tôi lại mơ mình mọc cánh, tôi thấy lòng mình chia nửa, lại muốn tạm biệt Sài Gòn! Nhưng nội tôi đâu còn nữa! Trong tôi chỉ còn hoài niệm vẹn nguyên về những chuyến tàu Bắc - Nam ngày ấy nhưng cũng đã biết vì sao mỗi khi tàu qua, trong tôi lại sống động và rạt rào đến thế!
 
Tàu qua thành phố - ảnh 2

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.