Thì thầm cùng thành phố

0 Thanh Niên Online
Thành phố à, mình yêu cậu.
Yêu bao lâu?
Một đời, một kiếp, yêu dấu ạ.
 
 Hồi ấy, mỗi lần Tết đến, mình mới được ba mẹ chở qua nhà nội...ngồi sau yên xe ba, cứ ngửa cổ ngắm nhìn hàng cây bên đường, nhìn dòng người đông vui trẩy hội mà cười ngây ngốc /// ẢNH: Thiên Anh Hồi ấy, mỗi lần Tết đến, mình mới được ba mẹ chở qua nhà nội...ngồi sau yên xe ba, cứ ngửa cổ ngắm nhìn hàng cây bên đường, nhìn dòng người đông vui trẩy hội mà cười ngây ngốc - ẢNH: Thiên Anh
Hồi ấy, mỗi lần Tết đến, mình mới được ba mẹ chở qua nhà nội...ngồi sau yên xe ba, cứ ngửa cổ ngắm nhìn hàng cây bên đường, nhìn dòng người đông vui trẩy hội mà cười ngây ngốc
ẢNH: Thiên Anh
Thành phố à, mình biết nhau từ khi nào nhỉ.
Từ lúc mình năm, sáu tuổi gì đó. Hồi ấy, mỗi lần Tết đến, mình mới được ba mẹ chở qua nhà nội. Đi hết con đường Võ Thị Sáu dài ơi là dài, ngồi sau yên xe ba, cứ ngửa cổ ngắm nhìn hàng cây bên đường, nhìn dòng người đông vui trẩy hội mà cười ngây ngốc. Con nít mà, được đi chơi, quãng đường càng xa càng thích. Đâu có biết, ba đạp xe như vậy mệt dữ lắm.
Đoạn đường về cũng là một chiều, đường Điện Biên Phủ. Có một thủy đài lớn lắm, từ xa, nó như đứng chào đón mình, đến khi ba đạp xe qua rồi, ngoái đầu nhìn lại, cảm thấy như nó đang chạy theo mình quyến luyến vậy. Thích những con đường ở trung tâm ghê.
Thành phố à, mình quen nhau rồi.
Nhớ chỗ dốc cầu Bông không, lúc nào cũng có mấy xe xôi xanh đỏ thơm nức mũi. Lần nào rước mình đi học về, ba cũng dừng lại mua hai gói. Gói ba mươi đồng dành cho mình, gói hai mươi đồng dành cho ba. Có lần, đường dài quá nên mình ngủ gục, về đến nhà, mới biết đã làm rơi mất. Đêm đó, hai ba con đi ngủ với cái bụng đói, mà tiếc hùi hụi, rồi mong rằng, có ai đó nhặt được và ăn, chứ đừng chạy ngang qua. Bỏ, uổng lắm.
Thành phố à, mình rành cậu lắm.
Cấp ba, đi học ngoài trung tâm, ngày nào về cũng cùng với nhỏ bạn chạy loanh quanh. Hẻm hóc nào cũng đã một lần đi lạc rồi. Mà không lo, vì đi lạc thì cứ dừng lại bên đường, chỗ các bác xe ôm, hoặc chỗ các dì buôn bán mà hỏi. Dù bận cỡ nào, các bác các dì vẫn tươi cười tận tình chỉ cho. Nào là qua hai ngã tư, quẹo phải, đi tới ngã ba, quẹo trái. Còn nếu phố khó tìm quá, thì cứ tới đó, rồi hỏi tiếp người ta. Đâu có sợ lạc.
Mà lạc rồi mới nhớ đường. Giờ hỏi đường nào thông qua đường nào, là mình biết ngay.
Thành phố à, cảm ơn vì cơn mưa chiều nay.
Chỉ có một chiếc áo mưa, nên người ấy và mình phải trú dưới mái hiên, ai cũng đòi nhường, chẳng ai muốn về để người kia ướt. Hay đó chỉ là cái cớ? Để kể cho nghe, người ấy đã lên đại học rồi, trước kia học trường mình. Tự nhiên cũng muốn thi vào trường Bách Khoa, nghe nói ngôi trường đó đẹp lắm, để hôm nào vào đó tham quan.
Thì thầm cùng thành phố - ảnh 1

Nhớ mùi cà phê thơm lừng chậm rãi của mấy quán cóc. Đó là khi ta biết thành phố đang bắt đầu cho ngày mới

Ảnh: Thiên Anh

Thành phố à, mình nhớ cậu.
Đây là chuyến công tác dài ngày đầu tiên. Hôm đi, háo hức bao nhiêu, thì giờ, nhớ bấy nhiêu. Nhớ tiếng xe máy vang xa trong buổi sớm mai của các bác các dì ra chợ sớm. Nhớ mùi bánh mì, mùi hủ tiếu, mùi cơm sườn nướng của các hàng quán ven đường buổi sáng, phụ huynh đưa con đi học tiện ghé vào lót dạ. Nhớ mùi cà phê thơm lừng chậm rãi của mấy quán cóc. Đó là khi ta biết thành phố đang bắt đầu cho ngày mới.
Thành phố à, mình ghét cậu.
Không có mát mẻ gì hết, không có tuyết để sống ảo nữa. Đang lúc nắng chang chang, khi không lại đổ mưa rào. Người ta vừa tấp vào mặc áo mưa, lại nắng lóa lên. Làm biếng cởi ra, cố gắng chạy thêm một lúc, cho đến khi cái áo mưa khô rang, đành tấp vào lề xếp lại, chạy vài trăm mét lại lâm râm.
Hừm, đó là thời tiết. Đâu phải tại thành phố.
Chẳng phải thời tiết là của thành phố hay sao?
Thành phố à, hôm nay buồn quá.
Vậy là, chia tay rồi. Mối tình đầu. Dang dở.
Chiều về, chạy xe qua phố, ngồi hóng gió ở bờ sông cùng đứa bạn. Phải chi giờ trời đổ mưa như hôm đó, để mình giấu những giọt nước rơi từ mắt. Để không ai nhìn thấy. Và để chính mình cũng đánh lừa bản thân trong chốc lát, rằng tại mưa thôi.
Thành phố à, cậu là điều tuyệt vời nhất mình từng có.
Buổi đêm vốn đã náo nhiệt, nay thêm vào các trận thắng của đội bóng quốc gia, cả thành phố như phát cuồng, người người hồ hởi chạy xe ra phố, tay bắt mặt mừng. Ai nói thành phố này chỉ biết cặm cụi lao động, còn có những niềm vui gắn kết nữa. Những niềm vui không có khái niệm sang hèn.
Thành phố à, cậu thuộc về mình.
Nghe tham lam, ích kỷ quá phải không. Mỗi lần Lễ, Tết, người ta đi chơi, về quê. Phố thênh thang, mình chạy rong khắp nẻo đường, cảm giác như mình là bá chủ nơi đây.
Thành phố à, mình thương cậu quá.
Thương mấy lúc đường hư hỏng, phải sửa chữa. Thương mấy lúc khói bụi ô nhiễm vì quá tải hạ tầng. Nhưng hãy ráng chờ nha, đã có các dự án được triển khai, để giải quyết từng vấn đề một. Cậu nên tự hào, cậu vẫn nằm trong danh sách những thành phố đáng sống nhất trên thế giới đấy.
Tuổi trẻ bọn mình, đang cùng nhau nhận thức về môi trường, và đã hành động. Bọn mình sẽ chung tay bảo vệ cậu.
Thành phố à, mình yêu cậu.
Yêu bao lâu?
Một đời, một kiếp, yêu dấu ạ.
 
Thì thầm cùng thành phố - ảnh 2

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...