Thương lắm Sài Gòn

0 Thanh Niên
Sài Gòn - cái tên vừa gần vừa xa. Gần vì ba má tôi hay nhắc tới cùng với tên những người thân. Còn xa thì dĩ nhiên rồi. Tôi còn quá nhỏ để hiểu một Sài Gòn đã hơn 300 năm tuổi.
Góc quê giữa phố Góc quê giữa phố
Góc quê giữa phố
Tôi hay hóng chuyện người lớn từng trải về Sài Gòn. Vì tôi hiểu người lớn là một “kênh” học hỏi không sách nào bằng. Rằng những năm 60, 70 thế kỷ trước, người quê đi Sài Gòn chẳng khác nào đi nước ngoài. Thành thử, ai vừa đi Sài Gòn về, hàng xóm thường xúm lại hỏi đủ thứ. Tùy người kể mà người nghe có một Sài Gòn riêng. Với tôi, một cô bé bảy tuổi, Sài Gòn là... bánh mì. Chẳng là tôi được cho một cái. Tôi thề, đó là cái bánh mì ngon nhất tôi từng ăn.
Giờ tôi vẫn nghĩ Sài Gòn là... bánh mì, nhưng là cái bánh mì “Thạch Sanh” đỡ đói cho rất nhiều số phận. Người quê mang tới Sài Gòn dáng dấp lũy tre làng xác xơ mùa bão lụt, những con đường mòn bùn lầy, những chân ruộng chua phèn, cả những ước mơ lãng mạn, nhẹ nhàng như cánh cò bay lả chiều quê. Bởi vậy nên bên cạnh những cao ốc chót vót là những chiếc nón lá thấp lè tè của bao nhiêu người bán hàng rong. Sài Gòn không chắt lọc nên Sài Gòn nhận hết. Vì nhận hết nên Sài Gòn chật chội. Chật chội mà bao dung với... triết lý “ăn thì nhiều chứ ở hết bao nhiêu”. Cậu tôi, dân Sài Gòn gốc... Quảng nhận xét rằng người Sài Gòn có lẽ đã quen và yêu cái chật chội thường ngày. Không yêu thì sao chiều cuối năm, dân tứ xứ về quê ăn tết, đường phố vắng tanh khiến người Sài Gòn bỗng thấy chênh chao, lễnh loãng.
Thương lắm Sài Gòn1

Hẻm trọ sinh viên

Ảnh: Trần Phạm Thanh Hà

Ba kể, cậu kể, rồi dì kể về Sài Gòn. Vui buồn đủ hết. Có nhiều người thành đạt. Có người mới chân ướt chân ráo đến thành phố này nương náu được người Sài Gòn tỉ tê: “Tới đây thì ở lại đây/Chừng nào bén rễ xanh cây mới về”. Nhiều lúc bù khú, ôm vai hót cổ, bỗ bã với nhau, dân quê trọn nghĩa vẹn tình hay nói về Sài Gòn với những hàm ơn. Chuyện nào cũng có dáng dấp người thành phố thật bụng sẻ chia, giúp đỡ, tạo cơ hội... Có người bình thường cạy răng không nói, nhưng hễ có chút men thì tỏ ra “nguy hiểm” khi dám chê một câu kinh điển: “Ngã chỗ nào đứng dậy chỗ đó”. Chưa chắc. Có khi trật lất. Tao nè, lên bờ xuống ruộng, gượng mấy lần vẫn ngã. Ba tao đập heo đất, nói mày đi Sài Gòn một chuyến coi. Vậy là tao đi. Ngã ở quê, vô Sài Gòn đứng dậy. Đất cũ đãi người mới. Địa thế thành phố này “bình” lắm. Chỉ có những cái đầu lười mới khiến đôi chân xiêu vẹo mà thôi.
Sài Gòn không chỉ là... cái bánh mì mà còn là cái giỏ đựng đủ thứ “sản phẩm” từ quê. Bất đắc chí, trắng tay, mất mùa, thất nghiệp... là vô Sài Gòn tìm việc. Nhiều khi chưa tìm việc thì việc đã tìm người. Anh A. vừa tới bến xe, mặt mũi lơ ngơ như bò đội nón đã được chủ tiệm kêu vô cho ăn tô phở, hỏi mày quê đâu, kiếm việc à, bưng phở đi! Anh bưng liền. Năm sau “bưng” luôn con gái chủ tiệm. Ban đầu được cho ở rể. Sau ra riêng với cái tiệm phở to đùng.
Anh B. làm ăn bị lừa, thở than với mẹ. Mẹ cho ít tiền “hành phương nam”. Chủ xưởng bánh kẹo nhận vô làm, hỏi mày dân “mía đường” hả? Chí thú đi nghen. Mai mốt về ngoài đó làm đại lý cho tao. Giờ bạn đạt “tiêu chí” một vợ hai con ba lầu bốn bánh. Nhậu, B. hứng chí chém gió: Mất cái gì cứ đi Sài Gòn tìm như... tìm lại cuộc đời. Kể cả niềm tin. Nhưng thành phố không sẵn cơm áo để anh hưởng đâu nghen. Nơi đây chỉ dạy cho anh cách làm, cách sống, cách đi tìm hạnh phúc. Anh không yêu đất và người thành phố, không muốn “chi” một giọt mồ hôi nào thì nên mua cặp vé khứ hồi để... về cho nhanh.
Thương lắm Sài Gòn2
Dì kể, đất này lạ lắm. Từ buồn tới buồn chớ cho là buồn. Có người nản: “Phải hổng phải về Quảng Ngãi bán don. Sài Gòn gì mà trần ai cuốc chĩa vậy hả trời?”. Trời im bặt. Thành phố không níu chân anh. Còn anh, miệng nói về nhưng cặp giò vẫn bền bỉ với chiếc xe mì gõ. Mấy năm sau chở “cơm” đi ăn phở, anh hát nho nhỏ bài Sài Gòn đẹp lắm.
Tôi, sinh viên trường luật, sơ ý bị rọc ba lô. Có tí tiền ăn cơm bụi cũng mất sạch, ngồi khóc lề đường. Bạn học quê Bình Sơn (Quảng Ngãi) bị giật điện thoại khi đang nói với mẹ rằng con vẫn bình yên. Anh chàng quê An Nhơn (Bình Định) lần đầu dự sinh nhật người yêu, bị kẹt xe, ôm bó hoa đứng hàng giờ giữa nắng. Chị công nhân trọ cùng hẻm, quê Quảng Trị, đi mua đồ giảm giá, mưa cho một trận, người và xe ngập nước cả ngày. Hỏi hồi đó giận không? Sao không? Nhưng giận thì giận...
Vẫn nghĩ, phóng khoáng như Sài Gòn đi. Cưu mang, đùm bọc, chở che hàng triệu cuộc đời, thử hỏi thành phố nào chẳng có chút xanh xao gầy guộc? Nói gì thì nói, tâm hồn Sài Gòn, khí chất Sài Gòn thương còn hổng hết!
Tôi yêu Sài Gòn lắm, Sài Gòn ơi! - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.