Tô phở, ổ bánh mì và chén cơm nguội

0 Thanh Niên Online
Sài Gòn bây giờ vắng bóng những chiếc xích lô và xe lam, tuy nhiên những quán phở không hề mất đi mà ngày càng rộng khắp và hiện đại hơn.
Tâm hồn trẻ thơ của tôi lúc ấy bị cuốn hút vào mùi vị quyến rũ của tô phở trước mặt ... /// Ảnh: Ngọc Dương Tâm hồn trẻ thơ của tôi lúc ấy bị cuốn hút vào mùi vị quyến rũ của tô phở trước mặt ... - Ảnh: Ngọc Dương
Tâm hồn trẻ thơ của tôi lúc ấy bị cuốn hút vào mùi vị quyến rũ của tô phở trước mặt ...
Ảnh: Ngọc Dương
Mỗi lần về Sài Gòn, đi ngang qua đường Nguyễn Thái Học, tôi luôn nhớ về kỷ niệm ngày xưa với lần đầu tiên được thưởng thức món phở.
Thuở ấy, từ quê ngoại – miền sông nước An Giang đến với quê nội – Sài Gòn mất cả ngày trời. Không những thế, từ bến xe Miền Tây đến nhà nội tôi ở quận 4 phải qua hai chặng đường: đi xe lam từ bến xe đến đường Nguyễn Thái Học, rồi từ đó đi xích lô hay xe lam về nhà nội. Lần ấy, hai cha con tôi xuống xe lam thì trời đã xế chiều, lại đổ mưa. Thấy vậy, ba dắt tôi vào một quán phở. Khi ấy, ba chỉ gọi một tô cho tôi và ba thì gặm ổ bánh mì mua ở góc đường. Tôi hỏi tại sao ba không ăn phở. Ba cười trả lời “Ba no rồi!”.
Tâm hồn trẻ thơ của tôi lúc ấy bị cuốn hút vào mùi vị quyến rũ của tô phở trước mặt nên để ngoài tai những lời ba vừa nói. Tôi thưởng thức tô phở đầu tiên trong đời với cảm giác tuyệt vời và sung sướng bởi vì ở quê phở đâu mà ăn: mùi nước lèo thơm một cách lạ lẫm so với tô canh rau, bánh phở dai dai chạm vào đầu lưỡi thật thú vị. Tô phở bốc khói nghi ngút, thơm lừng thịt bò tái, tiêu xay, thoáng nhẹ mùi gừng, giá, hành ngò. Điểm vào những hương vị và sắc màu ấy là tương ớt đỏ, tương ớt xanh.
Tô phở, ổ bánh mì và chén cơm nguội - ảnh 1

Tô phở bốc khói nghi ngút, thơm lừng thịt bò tái, tiêu xay, thoáng nhẹ mùi gừng, giá, hành ngò

Ảnh: Ngọc Dương

Một hợp âm tuyệt tác của âm nhạc với những cung bậc khác nhau hòa quyện vào món phở. Vừa ăn, tôi được ba kể cho nghe những câu chuyện liên quan đến phở. Theo ông: bản thân món ăn này có nhiều cách lí giải khác nhau nhưng dù thế nào cũng là một phong cách ẩm thực Việt. Bí quyết của nó nằm ở hai khâu, một là bánh phở làm bằng bột gạo xay, tráng như bánh đa và thái thành từng sợi to, hai là nước phở nấu từ xương bò. Còn hành, thịt, trứng không quyết định vị phở nhưng cũng không thể thiếu.
Nhiều người thưởng thức phở với các khẩu vị khác nhau: tái nạm, tái gầu, tái viên … Không chỉ là như vậy, ông còn lân la qua chuyện văn chương: nào là Nguyễn Tuân trong một chuyến đi tham gia hội nghị ở thủ đô Helsinki, Phần Lan đã nhớ đến món ăn quê hương, đặc biệt là phở và “thấy cần phải trở về với món quà cổ điển rất tính chất dân tộc của ta, tức là phở ‘’, với Thạch Lam thì “ Ăn xong bát thứ nhất, lại muốn ăn luôn bát thứ hai. Và anh hàng phở chả phải gánh nặng đi đâu cả, chỉ việc đỗ một chỗ nhất định, cũng đủ bán một ngày hai gánh như chơi ‘’. Vừa được ăn món ngon vừa được nghe kể chuyện thật là thích!
Tô phở, ổ bánh mì và chén cơm nguội - ảnh 2

Khi thưởng thức món phở, tôi luôn nhớ đến một buổi chiều mưa Sài Gòn hơn ba mươi năm về trước khi mà tôi đã có được một bài học về lòng nhân ái...

Ảnh: Ngọc Dương

Có thể nói, tôi thưởng thức tô phở đầu tiên trong đời với cả năm giác quan: thị giác để chiêm ngưỡng, xúc giác để đánh giá cảm quan, khứu giác để thưởng thức mùi hương, thính giác để lắng nghe cái hay và vị giác để cảm nhận trực tiếp. Sau khi no bụng, hai cha con lên xích lô về nhà nội. Tôi ngủ ngon lành sau một ngày đường vất vả. Đến nửa đêm, chợt giậc mình thức giấc vì nghe tiếng động và không thấy ba nằm bên cạnh, tôi lọ mọ xuống bếp và trong ánh sáng mờ ảo của bóng đèn tròn, tôi thấy ba tay đang cầm chén cơm nguội ăn ngon lành. Bất chợt, tôi thấy mình cay mắt! Hồi chiều này ba đã nói dối là no rồi để nhường tô phở cho tôi. Trong khoảng khắc ấy, tô phở, ổ bánh mì và chén cơm nguội cứ đan xen vào nhau khiến tôi trằn trọc mãi. Ba tôi là người Sài Gòn, ông đến miền cù lao Chợ Mới – An Giang và gặp mẹ tôi ở đó.
Khúc giao duyên miền sông nước đã tạo dựng nên một gia đình ấm áp trong cái khó khăn của cuộc sống đời thường. Những năm tháng trong thời bao cấp thật vất vả, ba mẹ phải làm đủ mọi việc chính đáng bên cạnh đồng lương khiêm tốn của giáo viên để nuôi dưỡng anh em tôi. Những chuyến về quê nội – Sài Gòn trong thời gian đó quả thật là tốn kém. Có nhiều khi, hai ba năm mới về một lần, thường là dịp Tết. Mỗi lần như thế là một niềm vui sướng và hãnh diện. khi trở lại nhà, cứ tung tăng khắp xóm mà kể chuyện Sài Gòn: nào là chợ Bến Thành, Dinh Độc Lập, Thảo Cầm Viên … và lần này chắc là thêm phở - món ăn với những giây phút lắng đọng trong tâm hồn với lòng biết ơn .
Giờ đây, tôi không còn là một chú nhóc nữa và mái tóc của ba tôi cũng đã bạc dần theo năm tháng nhưng kí ức mỗi lần về quê nội không bao giờ phai mờ, đặc biệt là lần đầu tiên được thưởng thức hương vị phở. Trong cuộc đời mỗi con người, khi nói đến một món ăn là người ta nhớ đến một kỷ niệm. Với riêng mình, khi thưởng thức món phở, tôi luôn nhớ đến một buổi chiều mưa Sài Gòn hơn ba mươi năm về trước khi mà tôi đã có được một bài học về lòng nhân ái, yêu thương con người từ ba.
 
Tô phở, ổ bánh mì và chén cơm nguội - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...