Vô Sài Gòn để ăn kem

Đinh Thành Trung

Đinh Thành Trung

Tây Hồ, Hà Nội

1 Thanh Niên Online
Một thằng Hà Nội mê ăn kem Sài Gòn có lạ không? Chẳng biết có ai như tôi không, vô Sài Gòn lại ghiền càm giác “đầu trần mút kem”.
Những xe kem dạo trên đường phố, hình ảnh thân  thuộc của TP.HCM /// Ảnh: Khả Hòa Những xe kem dạo trên đường phố, hình ảnh thân thuộc của TP.HCM - Ảnh: Khả Hòa
Những xe kem dạo trên đường phố, hình ảnh thân thuộc của TP.HCM
Ảnh: Khả Hòa
Sài Gòn năm đó nắng như đổ lửa. Nói là nóng nhưng khi ăn hết que kem, hay chỉ cần cắn một miếng kem của đứa bạn đi cạnh cũng đủ sung sướng rồi.
Tuổi thơ của tôi có thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ, và trong đó đặc biệt nhất là những chuyến đi về Sài Gòn nghỉ hè. Là người Hà Nội nhưng tôi bị ảnh hưởng cách sống của bà, vốn có thời gian dài hoạt động trong miền Nam. Nên sở thích của tôi cũng gần như người miền nam rồi, và không thể thiếu kem quanh năm.
Mùa hè ấy, tôi lang thang trên đường phố Sài Gòn, mong chờ nhất được gặp một xe kem. Chỉ kem mà thôi, dù đông đến thế nào cũng đừng hòng cản bước được một đứa trẻ đang háo hức. Lơ ngơ một hồi, bỗng ở ngã tư hiện ra một chiếc xe đạp tự chế với chiếc thùng to uỵch, trên cái tủ có đúng môt chữ “kem”. Thế là sà vào, rồi cố chen cho được qua đám đông hai ba vòng đang chờ, đến nỗi nhảy cả lên lưng mấy đứa phía trước. “Bán con kem, bán con cây ốc quế”. Đó là từ mà bất cứ đứa trẻ nào cũng nhao nhao lên đến khản cả giọng. Đứa bé bên cạnh cười khinh khỉnh “Ê dân Hà Nội mà nhái giọng Sài Gòn”, tôi mặc kệ, vẫn cố loi choi trong trận chiến giành kem ác liệt.
Vô Sài Gòn để ăn kem - ảnh 1

Cây kem chỉ là cái cớ để đặt tuổi thơ của mình vào đó...

Ảnh: Khả Hòa

Đó là tôi của thuở bé, cái thuở khát khao từng chiếc kem trong cái nắng Sài Gòn, trong những cơn gió nhẹ đổ dồn qua tóc, để nhận ra rằng những ngày còn lại của tôi ở Sài Gòn quá ít. Tôi muốn được ăn thật nhiều những món nơi đây, để lại được cầm que kem mát rượi sung sướng. Mà đúng thật, bé thế chỉ cần có được cây kem là hạnh phúc lắm rồi, đâu để tâm đến vị nó như thế nào, lúc đầu thấy là lạ, càng ăn càng ngon. Xe bán kem cũng chỉ có 2 vị, một là chanh, hai là chuối. Đúng là sự thơ ngây của tuổi trẻ, cây kem chỉ là cái cớ để đặt tuổi thơ của mình vào đó mà thôi. Cầm được cây kem, có cái để khoe, để “tinh vi” với mấy đứa trẻ gần khu tôi nghỉ lại, để có cái mà kể khi về lại Hà Nội.
Hà Nội không như Sài Gòn, kem chỉ bán được nhiều vào mùa hè. Tôi vẫn giữ thói quen ăn kem trời nắng, rồi trời mưa, mùa đông và mùa hè, rồi mỗi lần, tôi lại nhớ đến những kỷ niệm bên xe kem Sài Gòn.
Thời gian trong Sài Gòn của tôi cũng chỉ được vài tuần, đó là tính hết tất cả những cuộc chơi của gia đình trong đó. Nhưng lạ một điều, kỷ niệm về kem Sài Gòn của tôi có thể viết ra hàng trang giấy. Mới lớp năm mà tôi đã giành tình cảm cho người khác giới, đó là con gái của chú bán kem. Xe kem trang trí với ba màu xanh đỏ vàng, với một cây ốc quế vẽ thật to. Bạn bảo mình vẽ đấy có đẹp không, rồi cúi gằm mặt xuống, rồi làm luôn chân luôn tay.
Quả là một cô bé kỳ lạ, sáng học rồi chiều giúp ba bán kem trong cái nắng chói chang. Trẻ con thì thấy lạ thôi chứ chưa cảm được nỗi khổ của người khác, cũng chỉ vì tôi là đứa con được nuông chiều như công tử. Bạn gái mồ hôi nhễ nhại, cầm lon sữa rưới lên từng chiếc kem, miệng nở một nụ cười xinh như trong truyện tranh! Đó là lần đầu tiên tôi biết thương người khác. Tôi đứng cùng bạn hai ngày, mải miết nhìn bạn bươn chải trong cuộc sống xô bồ vất vả, rồi chia tay trong sự tiếc nuối.
Vô Sài Gòn để ăn kem - ảnh 2

Mỗi lần ăn kem Hà Nội tôi lại nhớ những kỷ niệm bên xe kem Sài Gòn

Ảnh: Khả Hòa

Kem Sài Gòn gắn bó với tôi thật đặc biệt, không phải vì hương vị mà vì những kỷ niệm gắn với những lần tìm mua kem.
Sài Gòn mùa mưa, những chiếc lá vàng rơi đầy trên mặt đất, xe bán kem biến đi đâu hết, chỉ còn một chiếc nhỏ bám sát mái hiên quán cafe. Bà cụ ngoài tám mươi, đôi mắt nhăn nheo nhìn về phía ngã tư đường, mong chờ có cô bé cậu bé nào lỡ ghé vào vì mắc mưa, rồi sẽ bán được thêm đôi cây kem để có một hai đồng sống qua ngày. Kem của bà có vị thật đặc biệt, ngọt dịu thơm hòa lẫn với vị của những hạt mưa. Mỗi đứa ăn ba chiếc rồi che chung ô đi về, vừa đi vừa cười suốt vì giúp được bà cụ.
Bây giờ tôi không còn vô Sài Gòn thường xuyên nữa. Công việc bận rộn suốt ngày phải ngồi yên trong căn phòng nhỏ. Hà Nội không như Sài Gòn, kem chỉ bán được nhiều vào mùa hè. Tôi vẫn giữ thói quen ăn kem trời nắng, rồi trời mưa, mùa đông và mùa hè, rồi mỗi lần, tôi lại nhớ đến những kỷ niệm bên xe kem Sài Gòn.
Vô Sài Gòn để ăn kem - ảnh 3
 

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Huy

Huy

Các bạn có thể dạo phố Tây Bùi Viện ban đêm có quán kem phô mai rất ngon

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sắc màu trên đường phố ngày xuân /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn trong tim tôi

Sài Gòn trong tim tôi chiếm một vị trí rất đặc biệt. Tôi sống ở Sài Gòn 4 năm học đại học và nửa năm làm việc tại đó.
TP.HCM được xem là vùng đất bao dung, là quê hương thứ hai của những người nhập cư /// Ảnh: Độc Lập

Có một Sài Gòn đong đầy trong ký ức

Thấm thoát mà tôi lên Sài Gòn đã 10 năm. 10 năm và những kỷ niệm về thành phố này cứ thế đong đầy trong ký ức của tôi. Những kỷ niệm ấm áp và yêu thương.
Hình ảnh quen thuộc của Hồ Con Rùa, TP.HCM /// ẢNH: Thiên Anh

Sắc màu Hồ Con Rùa

Giống với hồ Hoàn Kiếm ở Hà Nội, tại TP.HCM, khu vực hồ Con Rùa (P. 6, Q. 3, TP.HCM) tập trung phố cà phê bởi đây có khung cảnh nên thơ hòa lẫn nhịp sống hiện đại.
Chợ Bến Thành, một trong những hình ảnh "đại diện" của TP.HCM /// Ảnh: Độc Lập

Xin chọn nơi này làm quê hương

Tôi không phải người Sài Gòn. Gia đình tôi từ miền Bắc vào Tây Nguyên định cư hồi thập niên 1980. Lớn lên, tôi vào TP.HCM học đại học. Tốt nghiệp, tôi khăn gói về lại Tây Nguyên kiếm việc làm
Tôi vẫn mong một ngày, thật gần, có cơ duyên được gặp lại chú trong dòng người đông đúc ở Sài Gòn, để nói thêm một lời cảm ơn /// Ảnh: N.X.P

Giữa cái nắng Sài Gòn…

Nắng Sài Gòn một trưa đầu tháng 8 gắt gỏng, bỏng rát. Tôi chạy xe máy từ cầu Điện Biên Phủ (quận Bình Thạnh, TP.HCM) về nhà ở quận 2. Đang chạy ngon ơ tự nhiên tiếng nổ máy xe chẳng còn đều...