Tản mạn Huế

Đinh Hạ

Đinh Hạ

Nghệ An

5 Thanh Niên Online
Huế của hai mươi năm về trước mang một nhịp sống chậm rãi, lặng buồn; đặc biệt là sau trận lũ lịch sử năm 1999 càng khiến Huế trở nên u tịch...
Chùa Thiên Mụ /// Ảnh: Bùi Ngọc Long Chùa Thiên Mụ - Ảnh: Bùi Ngọc Long
Chùa Thiên Mụ
Ảnh: Bùi Ngọc Long
Ta nhớ những năm tháng sinh viên của mình gắn liền với xứ Huế như một duyên nợ cho dù có nhiều mảnh đất để lựa chọn.
Ngay từ khi chân ướt chân ráo vào thi, ta đã nghe đến câu ca dao mà các anh lứa trước chế tác: “Học trò xứ Nghệ vô thi/ Thấy cô gái Huế bước đi không đành”; đã đắm mình trong giọng thơ của Thu Bồn “Nhịp cầu cong con đường thì thẳng/ Một đời anh tìm mãi Huế nơi mô”; rồi đặc biệt mấy đứa con trai cùng lớp, cùng quê đã lập ra nhóm thơ văn “Ông đồ xứ Nghệ”, nhớ cậu bạn đến từ Nam Đàn quê Bác với câu thơ đầy liên tưởng “Trời xứ này sao mà giống tính em/ Mưa trút xuống giận hờn không hẹn trước”… Huế cứ thao thiết và thấm đẫm trong ta từ những điều như thế.
Ta nhớ một giọng nói ngọt ngào mô, tê của o Tôn nữ mà ngỡ mình như một chàng sĩ tử đang ngồi trên Phu Văn Lâu để chờ ngày được xướng tên bảng vàng. Ta nhớ một chiều nào cả lớp dã ngoại trên đồi Thiên An lộng gió, có cậu bạn nào lấy hết can đảm đọc bài thơ tình để tỏ tình với cô bạn cùng quê trong vi vút tiếng lá thông reo. Ta nhớ những lúc hăm hở mấy đứa rủ nhau đi về Vỹ Dạ mà chẳng còn thấy khuôn mặt chữ điền nào nên thất thểu ra về đọc lại thơ Hàn. Ta cũng nhớ những chiều rảnh rỗi, cả bọn con trai văn khoa dù ít ỏi cũng rủ nhau lên Đàn tế Nam Giao đá bóng cùng các nhà sư, chú tiểu ở chùa Từ Đàm và các chùa khác gần quanh. Có cô bạn từ Nha Trang xa xôi ra học, lãng mạn thường mặc áo dài tím, đi trên những con đường rợp bóng cây xanh: đường Lý Thường Kiệt tím ngắt bằng lăng, đường Đoàn Thị Điểm rực vàng hoa điệp, đường Lê Duẩn đỏ rực màu phượng vĩ… Nhớ hôm sinh nhật ai, cả dãy trọ kéo nhau lên đường Điện Biên Phủ trập trùng những dốc để ăn một tô ốc xào cay xè lưỡi trong buổi tối mùa đông. Có năm, cả lớp bàn bạc góp tiền để thuê một chiếc thuyền rồng ngược dòng Hương nghe ca Huế, thăm thú những chùa chiền hay lăng tẩm của các vị vua Tự Đức, Minh Mạng… Ta nhớ cậu bạn cùng quê, gia tài một chiếc va li qua 4 năm đại học, ở trọ hầu khắp các con đường mà rút ra một cảm nhận, người Huế ở nơi nào cũng thật thà và thương người…
Tản mạn Huế - ảnh 1

Du khách tham quan Đại Nội

Ảnh: Đình Toàn

Huế vốn là chốn kinh đô của 9 đời Chúa và 13 đời vua nhà Nguyễn, triều đại cuối cùng của chế độ phong kiến Việt Nam. Chính về thế, dẫu ở thời hiện đại vẫn còn những nét phong kiến ngày xưa không dễ phai trong lòng người dân Cố đô. Lúc ở trọ đường Nguyễn Công Trứ, ta đã gặp vị chủ nhà vườn rộng với mấy dãy phòng nhưng đặc biệt không bao giờ cho sinh viên nữ thuê. Hay khi ta đưa bạn nữ cùng lớp đến nấu ăn chung cho vui khi ở đường Bà Triệu, đã bị “mệ” chủ nhà đuổi cho lên bờ xuống ruộng bởi mệ quan niệm: Nam nữ thụ thụ bất thân… Nhớ khi mới chung lớp, bao đứa buồn cười vì tên của cô bạn dài dằng dặc trong sổ điểm danh “Công Tằng Tôn Nữ…”, rồi sau đó mới biết nguồn gốc thế tộc để lại nhìn đầy ngưỡng mộ.
Cũng vì là kinh kỳ đàng Trong suốt mấy trăm năm nên Huế hội tụ những món ngon ẩm thực mà du khách khó cưỡng lại. Là sinh viên, thuở ấy, dẫu chẳng được nếm những cao lương mĩ vị hay sơn hào hải vị nhưng những món ăn dân dã, hè phố cũng khiến lòng nhớ Huế khôn nguôi. Những buổi sáng mai thường nhật, ở góc đường nào cũng thấy những đôi quang gánh nghi ngút khói, người người sà vào để thưởng thức món bún bò - linh hồn của ẩm thực Huế. Mỗi tô bún đều có một miếng chân giò, vài viên mọc, ít lát tiết heo và mấy miếng thịt bò xắt mỏng. Sau nay, dù đi đến vùng miền nào cũng có biển hiệu bún bò Huế mà sao hương vị lại chẳng thể bằng. Xế trưa hoặc xế chiều, trời nóng bức, mấy đứa bạn lại rủ nhau đến quán chè Hẻm gần bên trường Đại học Sư phạm hoặc lên quán chè Tý trên đường Phan Chu Trinh với đủ thể loại chè. Tối đến, những lúc học khuya đói bụng, ta có thể đi ra đường Lê Lợi dọc bờ sông Hương, sà vào bất kỳ bếp lửa nào đang cháy để thưởng thức một đĩa bánh bèo, bánh nậm, bánh khoái… Những tháng mùa thi, những lúc hết tiền, mấy đứa lại rủ nhau đạp xe lên chùa Thiên Mụ, Từ Đàm, Từ Hiếu… để được các nhà sư mời một bữa cơm chay…
Hai mươi năm xa cách, đã bao dịp đi ngang qua mà chưa một lần ghé Huế. Thành phố mở rộng hơn, nhịp sống sôi nổi, hiện đại hơn. Cuộc sống tất yếu phải thế. Thế nhưng có những thứ thuộc về văn hóa, thuộc về văn hiến thì chẳng bao giờ thay đổi hay mất đi như câu thơ Bùi Giáng từng viết: “Dạ thưa xứ Huế bây giờ/ Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương”.
 
Tản mạn Huế - ảnh 2

Bình luận

User
Gửi bình luận
Khánh

Khánh

Cảm nhận rất thật ,rất hay về xứ Huế!
Phạm thị thủy

Phạm thị thủy

Thật tuyệt vời
Đỗ Bảo Thoa

Đỗ Bảo Thoa

Hay lắm Đinh Hạ. Cảm xúc rất thật. Làm tớ nhớ thời sinh viên và nhớ Huế chi lạ!
Đinh Hạ

Đinh Hạ

Cảm ơn đã đọc nhé
Nguyễn Từ

Nguyễn Từ

Bạn là dân xứ Nghệ nhưng viết về Huế với trọn tấm chân tình. Đọc tản mạn Huế của bạn làm người Huế như mình càng thêm yêu Huế nhiều hơn. Mong có dịp bạn ghé lại Huế để thấy Huế hôm nay đẹp và sôi động hơn ngày xưa nhưng hồn Huế thì vẫn như thuở bạn là người trọ học.
Cảm ơn bạn vì những dòng tản mạn Huế rất thật, rất hay này.

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Người miền khác đôi lần đi qua miền Trung vẫn e sợ cái nắng nóng của miền gió Lào cát trắng, sợ “chảo rang mùa hè” của dải đất eo thắt này /// Ảnh: Quỳnh Thư

“Đặc sản” gió Lào

"... Ngọn gió bỏng khi đi thành nỗi nhớ
Cát khô cằn ở mãi hóa yêu thương"
Những vần thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh bộc lộ tấm lòng thiết tha gắn bó với mảnh đất miền Trung nắng gió…
 
Món dưa món ăn kèm với bánh chưng, bánh tét ngày tết thì không một món cao lương mỹ vị nào sánh kịp /// Ảnh: Saigonamthuc.vn

Dưa món của mạ...

Khi đất trời chuyển giao, mưa xuân lất phất bay, những khúc ca xuân vang lên là lúc mạ tôi lại chuẩn bị những món ăn cổ truyền cho dịp Tết Nguyên đán.
Với những đứa trẻ sinh ra và lớn lên từ làng muối như chúng tôi, cây rau nhót gắn bó với cả tuổi thơ nhọc nhằn, nhiều kỷ niệm... /// Ảnh: Tác giả cung cấp

Rau nhót quê tôi

Đến với mảnh đất Quỳnh Lưu nơi địa đầu xứ Nghệ, ngoài thưởng thức các món ngon từ biển, du khách sẽ khó quên được hương vị đặc trưng của nộm rau nhót - thứ quà quê dân dã mang đậm vị mặn mòi, nắng gió nơi đây.
Giờ đây khi đã về quê ở hẳn, hầu như mỗi ngày tôi đều đi trên con đường quê quen thuộc. Một con đường gắn liền với biết bao kỷ niệm của trước đây, bây giờ và còn sau này nữa, trong tôi... /// Ảnh: Thiên Anh

Con đường quê của tôi

2 giờ sáng của một đêm tuổi trẻ trong đời, tôi mở mắt, tay huơ huơ vội tìm điện thoại, linh cảm chẳng lành. Tin nhắn đến báo ngoại tôi mất rồi...
Một góc thị xã Quảng Trị và sông Thạch Hãn, nhìn từ trên cao /// Ảnh: Độc Lập

Yêu lắm con sông Thạch quê tôi

“Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà. Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi…”.
Ký ức tuổi thơ tôi gắn liền với dòng sông Thạch Hãn êm đềm. Quê tôi Bích Khê nằm dọc theo triền sông Thạch Hãn thơ mộng.