>> Như Lịch

4 giờ 30 sáng 9.1, tôi bám theo những “đồng nghiệp” bán vé số dạo cùng lưu trú tại đại lý bà Hai. Nhóm chúng tôi hơn chục người đón xe buýt số 53 từ Cống Quỳnh (Q.1) ra hướng Q.Bình Thạnh, giá 6.000 đồng/vé. Chị Hiền, người cho tôi gia nhập nhóm này, giải thích: “Các khu gần đây người ta đã quen mặt tụi này, khó bán lắm nên phải đi xa hơn, cứ vài ba hôm lại đổi địa bàn”.

Xe dừng trả khách trên đường Nguyễn Hữu Cảnh. Tôi theo chân đàn anh, đàn chị bán vé số, tấp vào quán cóc gần chung cư Ngô Tất Tố. Mọi người kêu cà phê đen (5.000 đồng/ly) hoặc cà phê sữa (7.000 đồng/ly) uống cho tỉnh táo.

Sau cữ cà phê chờ trời sáng, cả nhóm tỏa ra nhiều hướng và khuyên tôi nên bán ở các chung cư gần đấy: “Mày mới đi bán, khách thấy lạ sẽ mua, coi như đổi tay lấy hên. Cứ bán thí xác, gặp ai cũng mời!”. Họ còn cho tôi số điện thoại để nếu đi lạc hay gặp sự cố thì gọi.

PV Báo Thanh Niên bán vé số dạo tại khu vực Q.Bình Thạnh

6 giờ sáng, tôi mời “mở hàng” hai thanh niên ăn phở ở khu vực chung cư Ngô Tất Tố, nhưng họ đều lắc đầu. Đến bàn khác, tôi chìa xấp vé số chưa kịp nói gì, khách đã xua tay: “Đây chỉ mua ủng hộ người khuyết tật, cụ già, trẻ em thôi. Sức dài vai rộng kiếm nơi khác bán”. Tiếp đó, tôi bị một phụ nữ quát: “Người ta đang nói chuyện mà xen vào là sao?”. Tôi quay lưng lén lau những giọt nước mắt tự dưng ứa ra, rồi sực nhớ mình chỉ tạm nhập vai bán vé số, còn nghề của mình là viết báo kia mà. Trời đất ơi, mừng quá!

Nghĩ đến lời dặn của “sư phụ”, tôi mạnh dạn hẳn lên. Tôi mời người đàn ông đang lướt điện thoại: “Anh mua vé số giùm em, em mới bán lần đầu”. Người này ngẩng lên nhìn mặt tôi thăm dò: “Có phải lần đầu không đó? Tui mua hoài của mấy người cũ, không trúng gì hết”. Rốt cuộc, vị này mua cho 10 tờ đuôi 07.

Tôi quần đi đảo lại giữa hai chung cư Ngô Tất Tố và Phạm Viết Chánh (P.19, Q.Bình Thạnh), có lúc suýt chạm mặt vài người quen đang uống cà phê. Trong con hẻm đường Phạm Viết Chánh, một ông cụ nhờ tôi dò mấy tờ vé số mua hôm trước. Khi tôi đang chăm chú đối chiếu, ông làm như vô tình chạm vào người, vào tay tôi...

Gần 10 giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi đổi một tờ vé số lấy gói xôi 10.000 đồng (nước thì uống ở những thùng trà đá miễn phí dọc đường). Chị Chung đột ngột xuất hiện, hỏi tôi còn bao nhiêu vé. Lúc này, tôi còn 48 tờ. Trong khi đó, chị Chung lấy 250 vé và đã bán được gần 150 tờ. Chị thật tình: “Em bán 100 tờ, lời được 100 ngàn mà ăn sáng hết 10 ngàn là quá sang. Làm sao có tiền gửi về nuôi con? Hồi mới bán như em, chị gặm bánh mì không, hoặc nhịn đói”.

Sau một ngày mời chào khô cổ và say nắng đứ đừ, tôi bán được 87 vé. Hơn chục vé còn lại, tôi không thể trả cho đại lý mà tự “bao tiêu”.

Hôm sau, tôi chuyển sang bán ở khu vực Q.3, Q.10. Gần chợ Hòa Hưng, tôi gặp chị Lan Anh (tạm trú trên đường Cách Mạng Tháng 8, Q.3) đẩy xe nôi đưa con đi bán vé số. Chị quê Thanh Hóa, sau khi tốt nghiệp ĐH ngành công nghệ thông tin tại Hà Nội thì vào miền Nam lập nghiệp. Chưa đầy một tháng sau, chị bị bỏng, gương mặt biến dạng vì bị nổ bình gas mini trong phòng trọ. Biến cố ấy đã đưa chị đến nghề bán vé số suốt 8 năm qua.

Không có người trông nom nên mới ba tháng tuổi, con gái chị Lan Anh (bé Bảo Bảo, nay được chín tháng tuổi) đã phải theo mẹ bán vé số. Một số người hỏi mua Bảo Bảo với giá 100 triệu đồng, nhưng Lan Anh từ chối vì đứa con là báu vật của đời chị.

Mỗi ngày, chị bán 100 - 150 tờ. Nhiều hôm nắng gắt, Bảo Bảo quấy khóc không chịu nằm xe nôi, chị Lan Anh phải vừa ôm con vừa đẩy xe, vừa bán vừa hát ru để dỗ con ngủ… “Thiếu gì trường hợp cho em bé uống thuốc ngủ li bì rồi ẵm đi bán vé số. Nhiều người ban đầu cũng nghi ngờ tôi thuê em bé để dễ bán vé số kiếm tiền nhưng dần dần thấy tôi thương yêu Bảo Bảo thực sự, họ mới tin nó là con ruột”, chị kể.

Thấy tôi bán ế, chị Lan Anh hào sảng đề nghị “chia lửa” cho tôi một số vé (chị không chịu lấy tiền lời, nên tôi mua sữa tặng Bảo Bảo) rồi cùng đi bán dọc đường Trần Văn Đang. Cùng quán cà phê, khi tôi mời thì hiếm ai mua, nhưng mẹ con Lan Anh được khá nhiều người ủng hộ.

11 giờ 30, Bảo Bảo bắt đầu khóc vì đói. Chị Lan Anh dừng trước một ngôi nhà khóa cửa trên đường Hoàng Sa (P.11, Q.3) để pha sữa. Con bé cứ uống vài ngụm lại ngưng vì mắc bệnh trào ngược dạ dày, hay bị ói. Chừng 10 phút sau, chủ nhà chạy xe máy về quát tháo: “Sao lại ngồi đây? Làm ơn đi giùm!”.

Chị Lan Anh tạm dừng chân cho con uống sữa. Con bé cứ uống vài ngụm lại ngưng vì mắc bệnh trào ngược dạ dày, hay bị ói

Tôi phụ gom bình sữa đang uống dở cùng một số vật dụng của Bảo Bảo. Như đã quen với cảnh này, chị Lan Anh nhẫn nại ôm con tìm chỗ khác. Giọng chị trầm xuống: “Có những người tốt, giúp đỡ mẹ con tôi. Nhưng cũng không ít người tỏ vẻ khinh thường”.

Tám năm bán vé số, người phụ nữ này đúc kết: Nhiều lúc mình thấy bán vé số chẳng khác gì ăn xin, chỉ “cao cấp” hơn một tí là được phép làm. Lúc nào cũng phải năn nỉ, thiên hạ thích thì mua, không thích có khi chửi mình. Và dù bị ai đó nói xàm hay chửi bậy, mình cũng phải cười. Nghề này không chai mặt, không lì lợm, không dẹp tự ái thì không bao giờ theo được (?!).(còn tiếp)

Đồ họa: Lâm Nhựt | Ảnh: Như Lịch, Trác Rin

Báo Thanh Niên
26.03.2019

Bạn đọc phản hồi (31 nhận xét)

Trung Nguyen

Đọc mà cay cay mắt! Tôi thấy rất nhiều người bán vé số rất đáng thương, có những cụ ông cụ bà 70 80 tuổi,những người như chị Lan hay cả thanh niên. Họ đi bộ lê lết không biết bao nhiêu km để kiếm từng đồng, chấp nhận mưu sinh lương thiện thật đáng trân trọng. Cám ơn Báo Thanh niên đã viết bài này.

Trần Nam Hà

Cảm ơn nhà báo cho chúng tôi góc nhìn sát thực về nghề này - nghề tưởng đơn giản, nhếch nhác đói khổ thô tháp trần trụi diễn ra trước mặt ai cũng đã hiểu, vậy mà ẩn trong đó bao nhiêu câu chuyện mới lạ lôi cuốn với chúng tôi.

Năm chăn bò

Bài viết tuyệt vời , hấp dẫn ...tự nhiên tui thấy kết model ' em vé số ' nầy quá nhen !

Hoa Mộc Lan

Cuộc sống khắc nghiệt quá

hoàng

Có những người bán vé số rất dễ thương và ngươc lại....

Nguyễn Hải

Bài báo viết hay và chân thật. Cảm ơn cô nhà báo vất vả vì bạn đọc!

nguyenbang

Xã hội thật bất công ,bao nhiêu người dân oằn lưng nhẫn nhục lê lết kiếm từng bát cơm manh áo, thì bên cạnh cũng ko ít kẻ quan tham no cơm rững mỡ. Cái giàu sang của Tổ Quốc là đây chứ ko phải những con số tăng trưởng mà các vị năm nào cũng mài mỏ trên các báo cáo thành tích.

Pham Thi Hoang Kim

nhà baó viết bài dễ thương quá.Trời đất ơi, mừng quá.Mộc mạc bình dị. Đồng cảm và chia sẻ, không có nghề nào hơn nghề nào, sống vs nhau bằng tấm lòng trời thương.

Nguyễn ngọc dung

Đọc xong bài viết này tôi sẻ không bao giờ bực dọc với những người bán vé số nữa

Anh Minh

Tui cũng hay mua vé số, lúc không mua thì luôn từ chối rất lịch sự nhưng thực sự có nhiều người cũng rất quá đáng, đang ngồi ăn uống từ chối mà nhất định không đi cứ chìa vào mặt rất khó chịu.

Minh

Tôi mới nhận được tin một anh thợ mộc ngày xưa làm việc cho xưởng của tui giờ đi xe lăn bán vé số (hồi đó đi Malaysia làm việc bị gãy xương sống), vợ thì bỏ đi, con nhỏ ông bà nội nuôi, khổ.

Phú vinh

Hay

Huỳnh thế

Nể phục bạn tôi quá.

Hiêp Đức

Nội dung hay, nhiều vấn đề cần học hỏi, kinh nghiệm tốt. Bài viết đi vào tầng lớp xã hội. Thanks

Bảo bảo

Vất vả cũng phải làm. Cho con hộp sữa. Còn hơn con chết đói

loan huynh

ko mua thì thôi sao phải chửi khẩu nghiệp

Huy

Người bán vé số chỉ được hoa hồng khoảng 10%. Trong khi công ty xổ số hưởng gần 90%

Lam Chiều

Tác giả cũng lột tả cho người đọc thấy được những điều mới, những góc khuất trần trụi của nghề vé số với nhiều bi ai. Sau khi đọc 2 kỳ đầu, mắt nhoè đi. Tôi dần nhận ra mình quá vô tâm với những cảnh đời dãi nắng dầm sương. Mỗi khi thấy ai bồng bế con bán vé số như chị Lan Anh, mỗi khi thấy cụ già nào được đẩy đi, tôi đều đánh đồng đó là mạo danh, đó là những người đang lạm dụng tình thương. Nhưng thật sự rằng trong số ít những người lạm dụng lòng thương từ người mua vé số, thì còn rất nhiều phận đời đáng trân quý, vì họ dù tật nguyền, dù tay bồng tay bế cũng bỏ sức lao động để kiếm những đồng tiền sạch... Phải chăng do có nhiều lừa lọc, làm người ta cất kĩ sự đồng cảm?!

Minh Minh

Cũng là một nghề mưu sinh như bao nghề thôi, kĩ năng không yêu cầu gì, công việc thì ngoài đi lại liên tục vất vả ra thì còn đỡ hơn nhiều nghề khác, công nhân xây dựng, công nhân vệ sinh... nhiều nghề còn nặng nhọc vất vả hơn nhiều. Những người già, người khuyết tật hay trẻ em thì không nói, chứ còn trẻ khỏe thì không thiếu việc có thể học được và làm được. Những người đi tiếp thị bia, hay bán sim... cũng phải như vậy thôi. Vé số cũng chỉ là 1 sản phẩm đặc thù hơn mà thôi

Mai Dũng

Nghề nào cũng có cái khổ, bán vé số ngoài việc chịu khó còn phải vui vẻ và tâm lý.

Hồng Dũng

Tuổi thơ của mình cũng từng rong ruổi khắp hẻm phố Sài Gòn bán vé số giống như những cô quý vị giờ vậy khổ lắm . Bài viết rất hay để mọi người hiểu hơn về cuộc sống này ...

Trần Dã Quỳ

Vậy mà có kẻ đòi thu thuế vì cho rằng họ có thu nhập cả trăm triệu một tháng

Duc Duy

Hoàn cảnh chị Lan Anh và bé Bảo Bảo thật đáng thương...

Lan anh

Cố gắng vì con cái thôi. Các bạn bán vé số dạo ơi

ĐỘC ĐÁO!

Hồng Loan

Mình là dân Phú Yên tha hương cầu thực, lâu lắm mới nghe lại từ... thí xác, đậm tính địa phương

Ngô Văn Quế

Lao động chân chính bằng nghề bán vé số, nhưng không mấy ai hiểu, bởi con sâu làm rầu nồi canh, cũng có một số bài viết về một vài trường hợp không được thiện cảm. Qua bài viết này, hy vọng mọi người có cách nhìn "thông cảm" cho những số phận, đặc biệt như bạn Lan Anh, một trí thức nhưng tai nạn rủi ro vượt lên chính mình. Hãy chung tay góp sức đây cũng là một nghề thương mại xây đắp lên biết bao công trình từ xổ số kiến thiết. Thiết nghĩ các Công ty xổ số kiến thiết các tỉnh, nên giành mức tiền lương tối thiểu để cho những người bán vé số có thu nhập hàng tháng.

Nguyen Phuong

Nhà tôi ở mặt tiền ,hầu như ngày nào tôi cũng mua giúp cho trẻ em hoặc mấy bác lớn tuổi vài tờ,Nhưng hàng ngày nhiều không có chứ tôi lắc đầu không mua trên 10 lượt người bán,đôi khi tôi phải phát cáo lên,có những người bán mời hoài không chịu đi,khi đang nói chuyện với khách họ cũng vô mời đại.nhưng mình lại tôn trọng những người bán vé số ,vì cuộc sống gia đình mà phải mưu sinh.

Hoàng Thị Hiền

Những cảnh cận cảnh mẹ con Chị Lan Anh, thấy rỏ sự vất vả của nghề bán vé số dạo, THƯƠNG!

Hoàng

Cuộc sống khó khăn, khắt nghiệt nên mới có những người bán vé số và những người bán hàng rong vvv.... nếu ko mua thì thôi,xin mọi người đừng khinh khi, miệt thị họ.vi họ kiếm tiền 1 cách chân chính ko lừa đảo ai.tội họ lắm!

Mr Zero

Đâu phải ai cũng có tiền mua vé số. Có khi mua vài tờ rồi, mời nữa tiền đâu mua. Lại trách người mua...Nhiều việc để làm đâu ai ép đâu, làm công nhân thấy đỡ cực và thu nhập ổn định hơn nếu có thể.

if ($('#tab-content836418 .comment-item').length >= parseInt($('#commentcount836418').val())) { $('#loadmore_comments836418').parent().remove(); }

Bình luận

//insertCity(836418); var commentcount = 31; $('.comment-item time').each(function() { var d = new Date(eval($(this).attr('rel'))); d.setHours(d.getHours() - 7); var n = new Date(); if (d > n) { $(this).parents('.comment-item').hide(); commentcount--; } }); if (commentcount != 31) { $('#commentcount836418').val(commentcount); if (commentcount > 0) { $('#ccc').html('(' + commentcount + ' nhận xét)'); } else { $('#ccc').hide(); } }
Liên hệ tòa soạn Báo lỗi