Ở vị trí mốc 646 này, ngày xưa người dân túc trực ngày đêm giữ đất - Ảnh: Độc Lập
Ở vị trí mốc 646 này, ngày xưa người dân túc trực ngày đêm giữ đất - Ảnh: Độc Lập
Cửa khẩu Sóc Giang nằm cách khu di tích Pắc Bó (Hà Quảng, Cao Bằng) chỉ chục km với hệ thống nhà cửa, đường sá khang trang như bao cửa khẩu quốc tế khác. Ít ai biết, mỗi ngôi nhà ở đây xây lên đều trầy trật vì sự ngăn cản từ phía… Trung Quốc.
Xây nhà trước họng súng
Ngày 28.8.1996, UBND tỉnh Cao Bằng tổ chức lễ mở cửa khẩu Sóc Giang - Bình Mãng và dự kiến xây dựng trạm kiểm soát liên hợp cửa khẩu ở vị trí cách mốc 114 khoảng 25m về phía Việt Nam. Thời điểm này, tình hình khu vực vẫn đang phức tạp nên UBND tỉnh Cao Bằng đã xin ý kiến của cấp trên. Ngay sau đó, Ban Biên giới Chính phủ đã có chỉ đạo bằng văn bản số 875/Bg (7.12.2006) và 101/Bg (25.2.1997), trong đó có ý kiến kết luận của Phó Thủ tướng Trần Đức Lương, đồng ý với xây dựng trạm ở địa điểm dự kiến. Ngày 3.6.1997, bên ta chính thức khởi công xây dựng trạm.
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 1
Cửa khẩu Sóc Giang (Hà Quảng, Cao Bằng). Khi trạm kiểm soát liên hợp này được xây, phía Trung Quốc đã lồng lộn ngăn cản nhưng bị quân dân ta ngăn chặn - Ảnh: Độc Lập

“Ngay khi ta làm lễ động thổ, phía Trung Quốc đã phản ứng quyết liệt”, ông Nông Văn Nhà (57 tuổi, Trưởng xóm Nà Sát, Sóc Hà, Hà Quảng, Cao Bằng) nói. Ông Nhà nhớ lại: Ngày 7 và 8.6.1997, phía Trung Quốc đóng cửa biên giới, xua đuổi dân ta đi chợ Bình Mãng bên đó và mắc 2 loa phóng thanh công suất lớn hướng sang khu vực ta đang thi công, liên tục phát thanh tuyên truyền xuyên tạc, kích động, vu khống đe dọa ta.
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 2
Trưởng xóm Nông Văn Nhà kể lại câu chuyện bảo vệ công nhân xây nhà - Ảnh: Độc Lập
Cũng thời điểm này, phía Trung Quốc cho một đại đội vũ trang đào công sự từ mốc 113 đến mốc 115, áp sát trước cửa khẩu và triển khai trên các nhà cao tầng đối diện và chĩa súng vào khu vực trạm Biên phòng (BP) của ta trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Đặc biệt, sáng ngày 7.6.1997, sau khi bố trí đội hình chiến đấu, phía Trung Quốc cho 10 binh sĩ mặc quần áo rằn ri mang súng AK tràn qua cửa khẩu vượt mốc 114 và dí nòng súng vào ngực cán bộ chiến sĩ BP và nhân dân đang đấu tranh ngăn chặn. “Mỗi ngày sau đó, họ huy động tới 150 người thường trực tập trung ở cửa khẩu định sang ngăn cản, phá hoại việc thi công của ta. Số này hò hét, đe dọa hòng làm công nhân xây dựng lo sợ, bỏ về”, ông Nhà kể.
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 3
Bờ phía tay phải chỉ là một thửa ruộng, nhưng đã thấm mồ hôi và máu gìn giữ của nhiều thế hệ người dân Sóc Hà (Hà Quảng, Cao Bằng) - Ảnh: Độc Lập

“Hôm ấy tôi đang làm nương, thấy ai đó hô: Lính Trung Quốc tràn sang đất mình, không cho mình xây nhà. Ra giúp bộ đội đi”, ông Nông Văn Niêm (81 tuổi, ở thôn Nà Sát, Sóc Hà, Hà Quảng, Cao Bằng) nhớ lại những ngày đầu tháng 6.1997 và tỉ mỉ: “Mọi người dù đang làm nương, buôn bán, nấu ăn đều rầm rập kéo ra cửa khẩu, chỗ mốc 114 (nay là mốc 647). Tới nơi đã thấy lính Trung Quốc mặc quần áo rằn ri tràn sang đất ta, qua cả cột mốc và chĩa súng vào hàng đầu ngăn cản là bộ đội BP và cán bộ huyện xã đang khoác tay nhau đứng chặn, vừa không cho họ đi vừa giải thích.
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 4
Dân Hà Quảng này nghèo tiền nghèo bạc, chứ tinh thần giữ đất và không sợ Trung Quốc, thì giàu lắm!
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 5
Ông Nông Văn Niêm, ở thôn Nà Sát, Sóc Hà, Hà Quảng, Cao Bằng
Bà con của thôn chừng gần 100 người ùa ngay vào, đứng ngay sau bộ đội thành khối đông đặc, đẩy lính Trung Quốc sang bên kia cột mốc. Khoảng 10 phút sau, hàng trăm bà con các thôn Quý Xuân, Trường Hà, Xuân Hòa cũng rùng rùng kéo lên, nối thành vòng người chắn dọc biên giới. Ai nấy đều bừng bừng sắc mặt, giơ nắm tay hô: “Đất này của Việt Nam! Lính Trung Quốc về đi!”, khiến lính Trung Quốc chùn chân, chỉ giơ súng dọa và lùi dần chứ không dám tiến lên đẩy người, định đánh đập công nhân xây dựng như lúc trước…”.
“Lúc ấy, tốp lính tràn sang lăm lăm súng chĩa thẳng vào dân ta. Ở mấy nhà cao tầng bên kia biên giới, lính của họ chạy hết ra công sự, nép sau nhà cao tầng chĩa cả súng máy, súng trường xuống chúng tôi. Tôi hô bà con: “Mình mấy trăm người, nó mấy chục người, nếu có bắn cũng không bắn được hết cả nghìn người của xã này đâu. Bà con đừng sợ” và lao lên đẩy bật thằng đang chĩa súng vào ngực tôi. Bà con thấy vậy cũng ào ào lao lên, miệng hô phản đối, giống như biển người”, ông Niêm cười sảng khoái: “Dân Hà Quảng này nghèo tiền nghèo bạc, chứ tinh thần giữ đất và không sợ Trung Quốc, thì giàu lắm!”…
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 6
Phía Trung Quốc, đối diện cửa khẩu Sóc Giang - Ảnh: Độc Lập
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 7
Ông Nông Văn Niêm (giữa) kể chuyện giữ đất Nà Khum với PV Thanh Niên và cán bộ Đồn BP Sóc Giang - Ảnh: Độc Lập

Căng thẳng nhất đối với lực lượng thi công và bảo vệ là từ 6-10.6.1997, mỗi ngày phía Trung Quốc cho 150 người thường trực tập trung ở cửa khẩu ngay sát biên giới và có lực lượng dự bị phía sau định tràn sang ngăn cản, phá hoại việc thi công của ta. Phía Trung Quốc có những hành động lời nói đe dọa, khiêu khích lực lượng đấu tranh của ta để tạo cớ tràn sang phá hoại công trình. Đối mặt với họ là hàng nghìn người dân Hà Quảng, chia làm 3 tuyến giăng hàng bảo vệ các công nhân và việc thi công trạm liên hợp. Đến giữa tháng 7.1997, khi công trình xây xong phần thô và đổ trần tầng 1, phía Trung Quốc mới ngưng việc tập trung người”, ông Hoàng Thế Vinh, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Sóc Hà kể lại.
Bảo vệ Nà Khum
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 8
Những ngôi nhà ở Sóc Hà, luôn tươi rói màu cờ Tổ quốc như lời thề chấp nhận đổ máu, để bảo vệ chủ quyền - Ảnh: Độc Lập
Ngay từ năm 2003, các đơn vị thi công của tỉnh Cao Bằng đã tiến hành mở tuyến đường tuần tra biên giới theo kế hoạch của Chính phủ và hoàn tất thi công từ mốc 116 sang hướng đông mốc 115, sát khu vực Nà Khum (Sóc Hà, Hà Quảng).
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 9
Thương binh vì giữ đất như tôi, ở vùng Sóc Hà này nhiều lắm. Đất của Tổ quốc, dân Cao Bằng dù chết cũng quyết giữ, đâu cần danh hiệu này kia!
Giữ từng mốc giới, đường biên - Kỳ 3: Sóc Giang căng như dây đàn - ảnh 10
Ông Nông Văn Niêm (thôn Nà Sát, Sóc Hà)

Tháng 8.2004, đội thi công tiếp tục mở tuyến từ hướng đông mốc 114 (nay là mốc 647) sang hướng tây mốc 115 (nay là mốc 644-1), cách khoảng 100m thì phía Trung Quốc ngăn cản, không cho thi công. Ròng rã gần 1 năm trời hội đàm khẳng định chủ quyền và viết thư phản kháng phía Trung Quốc ngăn cản vô lý, tháng 1.2005, UBND huyện Hà Quảng quyết định thi công tuyến đường, trong các ngày 29-30.1.2005 với 150 bộ đội, nhân dân bảo vệ 10 công nhân.
“Đúng như dự đoán, công nhân vừa đến thì lính BP Trung Quốc đã ra ngăn cản và sau đó, 90 lính Trung Quốc cải trang thành dân binh ào ra khiêu khích, chửi bới, kích động”, ông Hà văn Bình, Bí thư Chi bộ xóm Trúc Long (Sóc Hà) kể lại và nói thẳng: “Lính họ đi lại phía bên kia biên giới suốt, cách chúng tôi vài chục mét nên lạ gì mặt! Họ cải trang thành dân binh, chúng tôi phát hiện ngay. Dân binh gì mà dùng cuốc xẻng gậy gộc thành thạo như đánh lưỡi lê, bánh súng vậy?”.
Giằng co suốt gần 1 ngày, những người dân và bộ đội BP Sóc Hà xếp thành vòng cung bảo vệ công nhân và đẩy đuổi lính Trung Quốc tràn sang. Không thể phá vỡ vòng vây bảo vệ, lính Trung Quốc chĩa súng vào ngực những người dân, bộ đội BP Sóc Hà dọa bắn, nhưng vòng cung càng thêm chắc chắn. Bất lực và hèn hạ, lính Trung Quốc dùng gạch đá ném như mưa vào đội hình, khiến nhiều người bị thương, đổ máu. Không run sợ trước áp lực của Trung Quốc, cả trăm người kiên quyết bảo vệ việc thi công, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Ông Nông Văn Niêm (thôn Nà Sát, Sóc Hà) chỉ cho tôi xem vết thương ở ngực, do gạch đá lính Trung Quốc ném tới tấp, khi tham gia nhiệm vụ bảo vệ Nà Khum ngày 29.2.2005: “Tôi đi giám định, bị thương tật 21% và được công nhận thương binh” và bảo: “Thương binh vì giữ đất như tôi, ở vùng Sóc Hà này nhiều lắm. Đất của Tổ quốc, dân Cao Bằng dù chết cũng quyết giữ, đâu cần danh hiệu này kia!”…

Mai Thanh Hải

Kỳ 4: Sắt son Nho Quế
Sông Nho Quế chảy vào Việt Nam tại xã Lũng Cú (Đồng Văn, Hà Giang) và trước khi chính thức chảy hẳn vào nội địa nước ta để đổ nước vào Sông Gâm (Cao Bằng), vẫn quặn dòng cả chục km làm ranh giới 2 nước Việt Nam - Trung Quốc. Ở đoạn biên giới sông thẳng đứng hẻm vực này, còn lưu giữ bao câu chuyện về những người Mông địa đầu Tổ quốc tay không chống chọi với lính Trung Quốc giữ xóm làng, mét nước, bờ sông.

Bạn đọc phản hồi (5 nhận xét)

huy

xin cám ơn các bác các anh đã vì tổ quốc. danh hiệu của các bác là lòng biết ơn từ sâu thẳm con tim của hàng hàng triệu người Việt Nam. tôi nghĩ nên phát động một cuộc vận động tài chính ủng hộ đồng bào và chiến sỹ phía vùng Tây Bắc nhằm cải thiện cuộc sống cũng như đường sá ở đây. xin cám ơn

Kim Chi

Cảm ơn! Cảm ơn tinh thần kiên quyết của bà con ta để bảo vệ chủ quyền tổ quốc. Dù có bị thiệt thòi, hy sinh cũng không hèn với giặc. Thật xúc động khi đọc loạt bài phóng sự này.

Kết

Từ đáy lòng mình. Tôi xin thành tâm gửi tới Đồng Bào của Tôi nơi địa đầu Tổ Quốc lời cảm ơn sâu sắc ! Đọc những dòng tin trên khiến cảm xúc trong Tôi dâng trào.Tất cả chúng ta hãy thể hiện tinh thần Dân Tộc, bình tĩnh, tỉnh táo, cương quyết trước người láng giềng này !

Cúc

Đọc mà rơi nuớc mắt, đây chính là quê huơng của m, nơi m sinh ra và lớn lên.lúc xảy ra m đang còn nhỏ và cũng biết ma, Bố m cũng có mặt để giúp sức, thay nhau canh ngày và đêm. Lúc đó m cũng sợ lắm nhưng vẫn tin vào nhũng anh dũng của quê hương, niềm tin con ng Việt Nam đoàn kết đấu tranh.Yêu quê hương, yêu tổ quốc Việt Nam

Công

Bài báo rất hay và chân thực về những người chiến sỹ, đồng bào xã Sóc Hà và các xã Quý Quân, Trường Hà, xã Xuân Hòa (nay là thị trấn Xuân Hòa) đã cùng bà con xóm Nà Sác, Trúc Long,... xã Sóc Hà bảo vệ từng tấc đất biên cương của tổ quốc.

Bình luận